Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 19: Bên Rìa Bạo Lực Kinh Tế
Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:05
CHƯƠNG 19: BÊN RÌA BẠO LỰC KINH TẾ VÀ ĐIỂM TỰA DUY NHẤT
Mùi da thuộc mới, mùi khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhàn nhạt còn vương từ ngày hôm qua và cả hơi ẩm của sàn giao dịch chứng khoán thành phố S như muốn bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Uyển Đình.
Trong phòng điều hành VIP, mười hai chiếc màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn liên tục nhảy số. Những cột nến màu đỏ của mã cổ phiếu Thẩm thị (STG) dựng đứng lên như những lưỡi đao rạch vào mắt người xem. Giá cổ phiếu đang bị đẩy lên cao một cách bất thường, mốc 10\% cổ phần trôi nổi mà Hứa thị muốn thâu tóm chỉ còn cách đúng một vài phiên khớp lệnh lớn.
"Thiếu phu nhân! Lực mua từ ba tài khoản ủy thác ở kinh đô quá mạnh, chúng ta đã tung ra hơn 400 tỷ để đối ứng nhưng cứ như muối bỏ bể!" Trưởng bộ phận tài chính mồ hôi chảy ròng rọc, giọng lạc đi.
Uyển Đình đứng trước bàn điều khiển, hai tay chống lên mặt bàn kính. Trông cô lúc này giống như một nữ tướng kiên cường không gì phá vỡ nổi. Nhưng bên dưới gầm bàn, những ngón tay cô đang run lên bần bật.
Cô giỏi lý thuyết tài chính, cô có thể đọc van van các chỉ số kinh tế quốc tế, nhưng đây là lần đầu tiên cô đối mặt với một cuộc "bạo lực kinh tế" bằng tiền mặt quy mô hàng nghìn tỷ đồng. Áp lực từ cái danh Thẩm thiếu phu nhân, áp lực từ việc phải bảo vệ sản nghiệp của Thẩm gia, và cả cái bóng quá lớn của Thẩm Gia Thần đang đè nặng lên bờ vai gầy guộc của cô.
*Reng... Reng...*
Điện thoại nội bộ của sàn giao dịch vang lên. Trợ lý Giang bắt máy, sắc mặt lập tức đại biến, run rẩy đưa ống nghe về phía Uyển Đình: "Thiếu phu nhân... là Hứa Văn Sâm. Hắn yêu cầu nói chuyện với người cầm trịch."
Uyển Đình hít một hơi thật sâu, ép l.ồ.ng n.g.ự.c mình bình tĩnh lại rồi nhận lấy ống nghe: "Tôi là Lâm Uyển Đình."
Từ đầu dây bên kia, một giọng cười trầm thấp, ngạo mạn và tràn đầy sự cợt nhả vang lên: "Ồ, Lâm tiểu thư? Không, hiện tại nên gọi là Thẩm thiếu phu nhân đúng không? Thẩm Gia Thần quả thực là một phế vật, bị một mồi lửa nhỏ của Cố gia thiêu đến mức phải trốn viện, để một người đàn bà ra đón đầu sóng dữ sao?"
"Hứa tổng gọi đến đây chỉ để nói những lời vô nghĩa này sao?" Uyển Đình gằn giọng, cố giữ cho thanh âm của mình không bị run.
"Tôi chỉ muốn khuyên cô một câu." Giọng Hứa Văn Sâm bỗng trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn. "Lâm gia mười năm trước sụp đổ thế nào, cô là người rõ nhất. Đừng lấy trứng chọi đá. Trận chiến này, Thẩm thị thua chắc rồi. Nếu cô thông minh, hãy mở cửa thị trường, để tôi thu mua thuận lợi. Bằng không, tôi sẽ dùng dòng tiền từ kinh đô dìm c.h.ế.t cái sàn giao dịch này, và người đầu tiên c.h.ế.t chìm sẽ là cha cô ở bệnh viện đấy."
*Cạch.*
Hắn dứt khoát cúp máy.
Sự đe dọa trực diện của Hứa Văn Sâm giống như một cú đ.ấ.m vô hình đ.á.n.h thẳng vào t.ử huyệt của Uyển Đình. Nghĩ đến người cha đang nằm thực vật trên giường bệnh, nghĩ đến việc mình có thể lại một lần nữa trắng tay và bất lực nhìn người thân bị chà đạp, lớp vỏ bọc "nữ cường" kiên cường của cô hoàn toàn nứt vỡ.
Đầu óc Uyển Đình xây xẩm, hai chân cô bỗng chốc nhũn ra, cô lùi lại một bước, suýt chút nữa ngã quỵ xuống sàn nhà nếu không có trợ lý Giang kịp thời đỡ lấy.
"Thiếu phu nhân! Cô sao vậy?!"
"Tôi... tôi không sao..." Uyển Đình lắc đầu, sắc mặt trắng bệch, những giọt nước mắt uất ức và sợ hãi thầm kín mà cô cố giấu suốt từ sáng đến giờ bỗng trực trào ra ngoài. Cô quá mệt mỏi rồi. Bản chất cô cũng chỉ là một cô gái hai mươi mấy tuổi, vừa mới bước qua bóng tối hận thù, làm sao có thể một mình chống đỡ nổi con quái vật khổng lồ đến từ kinh đô?
Đúng lúc căn phòng VIP rơi vào sự tuyệt vọng đỉnh điểm, cánh cửa phòng điều hành một lần nữa bị đẩy mạnh ra.
Một bóng người cao lớn, mặc bộ quần áo bệnh nhân màu xanh sọc trắng, bên ngoài khoác vội chiếc áo khoác măng-tô đen, chầm chậm bước vào. Trên trán anh vẫn còn quấn một lớp băng gạc nhỏ, sắc mặt tái nhợt vì cơn đau từ vết bỏng ở lưng đang hành hạ, nhưng đôi mắt thâm trầm, sắc lẹm kia lại sáng rực như chim ưng đêm.
**Thẩm Gia Thần.**
"Thẩm tổng!" Toàn bộ nhân viên trong phòng đồng loạt đứng bật dậy, giống như nhìn thấy vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống.
Gia Thần không nhìn ai cả, ánh mắt anh lập tức khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng run rẩy ở góc phòng, trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt chưa kịp lau. Trái tim anh thắt lại một trận đau nhói. Anh bất chấp lời can ngăn của bác sĩ, tự mình giật phăng kim truyền dịch để chạy đến đây, chính là vì biết cô sẽ có những phút giây gục ngã như thế này.
Gia Thần sải bước tới, mặc kệ vết thương ở lưng đang rỉ m.á.u thấm qua lớp áo bệnh nhân, anh dứt khoát dang rộng vòng tay, kéo mạnh Uyển Đình vào lòng.
Khứu giác của Uyển Đình lập tức bị bao vây bởi mùi t.h.u.ố.c sát trùng quen thuộc trộn lẫn với hơi ấm độc quyền của anh. Vòng tay anh không dịu dàng, nó mạnh mẽ, bá đạo và mang theo một sức che chở tuyệt đối. Giây phút tựa cằm vào bờ vai săn chắc của anh, mọi sự gồng gánh, mọi sự kiên cường giả tạo của Uyển Đình hoàn toàn sụp đổ. Cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy lưng áo anh.
"Khóc đủ chưa?" Gia Thần cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự dung túng vô bờ bến. "Tôi đã nói rồi, giang sơn này là của tôi, cô chỉ cần đứng sau lưng tôi là được. Ai cho phép cô tự mình gánh vác hả?"
Anh khẽ đẩy cô ra một chút, dùng hai ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Lâm Uyển Đình, nhìn cho kỹ. Người đàn ông của cô chưa c.h.ế.t, thì không một ai ở cái đất nước này có thể chạm vào một sợi tóc của cô, kể cả Hứa gia ở kinh đô."
Sự xuất hiện của Thẩm Gia Thần giống như một cột định hải thần châm, ngay lập tức đóng băng mọi sự hoảng loạn trong phòng. Anh quay người, ôm lấy eo Uyển Đình để cô tựa hoàn toàn trọng lượng cơ thể vào người mình, rồi lạnh lùng nhìn về phía bảng điện t.ử:
"Giang, kích hoạt tài khoản quỹ đen quốc tế của Thẩm gia. Bọn chúng muốn chơi trò dùng tiền đè người? Vậy thì hôm nay, tôi sẽ cho Hứa Văn Sâm biết, thế nào là rồng đất không qua nổi rắn đầu mỏ!"
