Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 21: Lời Khiêu Chiến
Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:05
CHƯƠNG 21: LỜI KHIÊU CHIẾN TỪ KINH ĐÔ
Sau chiến thắng nghẹt thở tại sàn giao dịch chứng khoán, Thẩm Gia Thần lập tức được đưa trở lại bệnh viện trong tình trạng vết thương bị rách miệng và nhiễm trùng nhẹ. Suốt mười hai tiếng đồng hồ sau đó, Lâm Uyển Đình không rời anh nửa bước. Cô tự tay thay băng, tự tay đút từng thìa cháo ấm cho anh, chăm sóc anh bằng sự dịu dàng mà trước đây anh chưa từng dám mơ tới.
Mối quan hệ giữa hai người sau khi trải qua sinh t.ử đã có một bước chuyển mình vô cùng lớn. Sự hận thù, hoài nghi mười năm qua được gột rửa sạch sẽ, chỉ còn lại sự gắn kết ngầm của hai tâm hồn đã từng bị tổn thương.
Ba ngày sau, sắc mặt Thẩm Gia Thần đã hồng hào trở lại, anh có thể ngồi dậy xử lý công việc từ xa trên giường bệnh. Uyển Đình ngồi bên cạnh gọt hoa quả, thỉnh thoảng lại nhắc nhở anh không được vận động quá mạnh.
*Cốc, cốc.*
Trợ lý Giang bước vào với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, trên tay cầm một chiếc hộp nhung màu đen sang trọng: "Thẩm tổng, thiếu phu nhân. Có chuyển phát nhanh từ kinh đô gửi đích danh cho hai người."
Gia Thần nhíu mày, ra hiệu cho Giang mở hộp. Bên trong chiếc hộp nhung là một đôi vé VIP mạ vàng của buổi đấu giá cổ vật hoàng gia quốc tế, kèm theo một tấm thiệp viết tay bằng mực đỏ gọn gàng:
> *"Chúc mừng Thẩm tổng và Thẩm thiếu phu nhân đã bảo vệ thành công Thẩm thị. Món quà nhỏ này là lời tạ lỗi của Hứa Văn Sâm tôi. Cuối tuần này tại Khách sạn Quốc tế Kinh Đô, tôi rất mong được diện kiến dung nhan của người phụ nữ đã đ.á.n.h bại tôi trên sàn chứng khoán. Nếu hai người không đến, tôi đành phải mang 5% cổ phiếu trôi nổi còn lại của Thẩm thị đến tận nhà tặng vậy."*
>
"Hứa Văn Sâm đang công khai khiêu chiến." Uyển Đình đặt con d.a.o gọt hoa quả xuống, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. "Buổi đấu giá cổ vật hoàng gia này quy tụ toàn bộ giới tài phiệt cấp cao nhất của cả nước. Hắn muốn dùng địa bàn kinh đô để ép chúng ta phải cúi đầu."
"Hắn nghĩ kinh đô là sân nhà của hắn thì có thể một tay che trời sao?" Gia Thần cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia khát m.á.u quen thuộc. Anh nhìn sang Uyển Đình, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: "Uyển Đình, cô có sợ không? Lần này đi kinh đô, chúng ta sẽ phải đối mặt với con quái vật thực sự."
Uyển Đình mỉm cười, cô đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh, thanh âm kiên định: "Có anh ở bên cạnh, địa ngục em còn không sợ, huống chi là kinh đô."
Cuối tuần, chiếc phi cơ riêng của Thẩm gia đáp xuống sân bay quốc tế Kinh Đô.
Kinh đô vào thu mang một vẻ đẹp cổ kính nhưng không kém phần uy nghiêm, tráng lệ. Khách sạn Quốc tế Kinh Đô đêm nay đèn hoa rực rỡ, hàng dài xe sang Rolls-Royce, Bentley nối đuôi nhau đỗ trước t.h.ả.m đỏ. Đây không chỉ là một buổi đấu giá thông thường, mà là nơi phân định ranh giới quyền lực của các đại gia tộc.
Khi Thẩm Gia Thần và Lâm Uyển Đình xuất hiện, bầu không khí xung quanh lập tức nóng lên.
Gia Thần diện bộ suit đen thủ công kết hợp với chiếc cà vạt màu đỏ rượu, khí chất vương giả, áp bức người khác khiến ai nấy đều phải nghiêng mình kính cẩn. Bên cạnh anh, Uyển Đình lộng lẫy trong chiếc đầm đuôi cá màu trắng tuyết xẻ vai, mái tóc b.úi cao quý phái, chiếc cổ thanh mảnh đeo sợi dây chuyền ngọc lục bảo gia truyền do ông nội Thẩm trao tặng. Thân phận Cổ đông lớn thứ hai của Thẩm thị khiến cô toát ra vẻ tự tin, kiêu hãnh của một nữ cường đích thực.
"Thẩm tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!"
"Thẩm thiếu phu nhân quả nhiên là tài sắc vẹn toàn!"
Những lời xã giao của giới thượng lưu kinh đô liên tục vang lên. Hai người khéo léo đáp lễ rồi tiến vào sảnh chính.
"Ha ha ha! Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, Thẩm tổng thật biết giữ lời hẹn."
Một giọng cười ngạo mạn, mang theo sự cợt nhả vang lên từ phía cầu thang lớn. Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc bộ vest màu xám bạc, mái tóc vuốt ngược ra sau, đôi mắt một mí dài hẹp toát lên sự nham hiểm và tàn nhẫn bước xuống. Theo sau hắn là hai hàng vệ sĩ mặc đồng phục đặc chủng.
**Hứa Văn Sâm - Đại thiếu gia Hứa thị.**
Hứa Văn Sâm bước đến trước mặt hai người, hắn hoàn toàn phớt lờ Thẩm Gia Thần, ánh mắt trắng trợn, thèm khát lướt qua gương mặt xinh đẹp và bờ vai trần quyến rũ của Lâm Uyển Đình: "Lâm tiểu thư, nhìn thấy cô ngoài đời thực, tôi mới hiểu tại sao Thẩm Gia Thần lại sẵn sàng lấy cả giang sơn Thẩm thị ra để đ.á.n.h cược. Vẻ đẹp này, sự thông minh này... nếu đi theo một phế vật như hắn thì uổng phí quá."
*Rắc.*
Gia Thần tiến lên một bước, dứt khoát đứng chắn trước tầm mắt của Hứa Văn Sâm. Đôi mắt anh đỏ ngầu, sát khí dũng mãnh tỏa ra bao trùm lấy không gian xung quanh, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền:
"Hứa Văn Sâm, nếu thu lại cái ánh mắt bẩn thỉu đó của anh ngay lập tức, tôi có thể cân nhắc để anh rời khỏi buổi đấu giá này bằng hai chân."
"Ồ? Thẩm tổng nổi giận rồi sao?" Hứa Văn Sâm không hề sợ hãi, hắn lùi lại một bước, khẽ nhếch môi cười đầy thách thức: "Được thôi, hôm nay là buổi đấu giá từ thiện, chúng ta dùng quy tắc của giới thượng lưu để nói chuyện. Món bảo vật cuối cùng của đêm nay - bức tranh cổ 'Lâm Sơn Cự Đồ' của triều đại trước - tôi nghe nói đó từng là bảo vật gia truyền của Lâm gia cô đúng không, Lâm tiểu thư?"
Uyển Đình nghe đến bốn chữ "Lâm Sơn Cự Đồ", l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng thắt lại. Đó là bức tranh quý giá nhất của cha cô, đã bị tịch thu và lưu lạc sau khi Lâm gia phá sản. Không ngờ nó lại nằm trong tay Hứa gia!
Hứa Văn Sâm ghé sát tai Gia Thần, cười khẩy: "Tôi sẽ mang bức tranh đó ra đấu giá. Thẩm tổng, nếu anh có bản lĩnh, hãy dùng tiền của Thẩm thị để mua lại nó cho vợ mình đi. Để xem quỹ đen của anh nhiều, hay là ngân khố của Hứa gia tôi lớn!"
Lời tuyên chiến của Hứa Văn Sâm chính thức mở màn cho một cuộc đấu trí bằng tiền bạc và quyền lực tàn khốc nhất từ trước đến nay ngay tại trung tâm kinh đô.
