Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 29: Quân Bài Chiến Lược Quốc Tế
Cập nhật lúc: 21/08/2026 09:06
CHƯƠNG 29: QUÂN BÀI CHIẾN LƯỢC QUỐC TẾ
Cơn gió đầu thu của thành phố S bắt đầu mang theo cái se lạnh hanh hao. Trong thư phòng ngập tràn ánh hoàng hôn, Lâm Uyển Đình mở chiếc máy tính xách tay bảo mật, ngón tay thanh mảnh gõ một chuỗi lệnh mã hóa để thiết lập cuộc gọi video trực tuyến qua đường truyền riêng.
Ngồi bên cạnh cô, Thẩm Gia Thần đã đổi sang một chiếc áo len mỏng cổ cao màu xám tro để che đi lớp băng gạc. Gương mặt anh lãnh đạm, một tay đặt trên thành ghế của Uyển Đình, bao bọc cô vào không gian kiểm soát của mình, ánh mắt thâm trầm dán c.h.ặ.t vào màn hình đang hiển thị vòng xoáy kết nối.
*Tách.*
Màn hình sáng lên, lộ ra một văn phòng làm việc xa hoa mang đậm kiến trúc cổ điển châu Âu tại Zurich. Người đàn ông xuất hiện trên màn hình là một người Đức ngoài năm mươi tuổi, mái tóc bám sương, sở hữu đôi mắt xanh sắc sảo như d.a.o cạo — Ngài Dieter, Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Tài chính & Công nghệ Toàn cầu vương quốc Thụy Sĩ.
"Ồ, Lâm tiểu thư. Đã lâu không gặp." Ngài Dieter lên tiếng bằng chất giọng tiếng Anh chuẩn xác, lịch lãm. Ánh mắt ông dịch chuyển sang người đàn ông quyền lực bên cạnh cô, khẽ nhướng mày: "Và đây chắc hẳn là Thẩm tổng của Tập đoàn Thẩm thị lừng lẫy? Tôi có nghe Hoài Nam nhắc về hai người."
"Chào ngài Dieter." Uyển Đình mỉm cười lịch sự, phong thái tự tin, gãy gọn bằng tiếng Anh bản xứ. "Rất xin lỗi vì đã làm phiền ngài vào giờ nghỉ ngơi tại Thụy Sĩ. Nhưng hôm nay, với tư cách là Phó Chủ tịch Thẩm thị, tôi muốn gửi đến ngài một lời mời hợp tác chiến lược liên quan đến chuỗi cung ứng lõi của dự án xe điện thông minh."
Gia Thần lúc này mới lên tiếng, chất giọng trầm thấp, mang theo sự áp bức bẩm sinh của một bậc vương giả dù đang đối mặt với ông trùm tài chính quốc tế: "Dieter tổng, chúng tôi biết Hứa thị ở kinh đô đã dùng sức ép độc quyền để phong tỏa các nhà cung ứng nội địa của Thẩm thị. Nhưng thương trường quốc tế luôn vận hành theo luật dòng tiền và lợi nhuận. Thẩm thị chấp nhận chia sẻ 15\% thị phần doanh thu hệ sinh thái thông minh tại khu vực Đông Nam Á cho tập đoàn của ngài, đổi lại là độc quyền công nghệ chip bán dẫn thế hệ mới của Thụy Sĩ trong vòng năm năm."
15\% thị phần Đông Đông Nam Á! Đây là một miếng bánh ngọt ngào mà bất kỳ tập đoàn đa quốc gia nào cũng thèm khát.
Ngài Dieter im lặng vài giây, những ngón tay đan vào nhau gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Ông nhìn sâu vào ánh mắt kiên định của hai vợ chồng Thẩm gia, rồi bất ngờ nở nụ cười: "Thẩm tổng quả thực là người quyết đoán. Hứa thị ở kinh đô tuy mạnh, nhưng tầm nhìn của bọn họ quá hạn hẹp trong nội địa. Trận cược này, tôi theo Thẩm thị. Bản hợp đồng khung sẽ được luật sư của tôi gửi đến thành phố S trong vòng hai tiếng nữa."
"Hợp tác vui vẻ, Dieter tổng." Uyển Đình mỉm cười khép lại máy tính.
Cuộc gọi vừa ngắt, một bàn tay to lớn đã dứt khoát luồn vào sau gáy cô, kéo mạnh cô xoay người lại đối diện với anh. Gia Thần ghé sát gương mặt góc cạnh của mình vào cô, hơi thở bạc hà nóng hổi phả lên bờ môi cô, giọng nói khàn đặc mang theo vài phần nguy hiểm:
"Sự việc đã giải quyết xong. Bây giờ, chúng ta nên tính toán một chút về việc cô dùng mối quan hệ của Lục Hoài Nam để cứu Thẩm thị?"
Nhìn vẻ mặt nồng nặc mùi giấm chua của vị tổng tài bá đạo thường ngày, Uyển Đình không nhịn được mà bật cười khúc khích. Cô không né tránh, chủ động vươn hai tay ôm lấy chiếc cổ cao của anh, ranh mãnh nháy mắt: "Thẩm tổng, em là đang vì đại cục của Thẩm gia. Hay là anh muốn ngày mai cổ phiếu của chúng ta lại rớt giá?"
"Tôi thà để cổ phiếu rớt giá, cũng không muốn người đàn ông khác nghĩ rằng anh ta có cơ hội chen chân vào giữa chúng ta." Gia Thần hừ lạnh một tiếng, nhưng hành động lại vô cùng thành thực. Anh cúi đầu, dứt khoát ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô, mút mát thật sâu như một sự trừng phạt, lại như một sự khát khao không bao giờ thỏa mãn.
Uyển Đình khẽ rên lên một tiếng nhỏ, hoàn toàn thuận theo sự chiếm đoạt của anh. Sự dịu dàng dâng hiến của cô càng kích thích ngọn lửa chiếm hữu trong lòng Gia Thần, anh ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, bế thốc cô ngồi hẳn lên đùi mình, nụ hôn mỗi lúc một nồng nàn, sâu hoắm.
Sau một hồi triền miên, Gia Thần mới luyến tiếc buông cô ra, đầu tựa vào vai cô, hơi thở dồn dập. Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, khẽ thì thầm: "Đình Đình, chuẩn bị đi. Tuần sau vết thương của tôi hoàn toàn bình phục, chúng ta sẽ bay ra kinh đô. Lần này, không còn là chạy trốn nữa."
Đôi mắt Uyển Đình nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang dần bao phủ thành phố S. Quân bài chuỗi cung ứng quốc tế đã lật, Hứa Văn Sâm ở kinh đô chắc chắn sẽ sớm nhận được tin tức này. Trận chiến tiếp theo tại sào huyệt của kẻ thù sẽ là một sàn đấu sinh t.ử thực sự của hai vợ chồng Thẩm gia.
