Đêm Nay Thẩm Tổng Lại Ghen Rồi! - Chương 3: Bữa Trưa Không Yên Ả
Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:04
CHƯƠNG 3: BỮA TRƯA KHÔNG YÊN Ả
Bữa trưa tại Thẩm gia được dọn ra tại phòng ăn chính, nơi có chiếc bàn dài bằng gỗ mun bóng loáng đủ sức chứa cả chục người. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống những đĩa thức ăn kiểu Tây được bày biện cầu kỳ. Đúng như lời dặn, một đĩa bò bít tết hảo hạng, chín vừa và tuyệt đối không có một chút tỏi nào được đặt ngay ngắn trước vị trí của Thẩm Gia Thần.
Cố Nhược Hi ngồi bên tay phải của Gia Thần, còn Lâm Uyển Đình ngồi ở vị trí đối diện anh với tư cách là nữ chủ nhân của căn nhà.
"Oa, nhà bếp của Thẩm gia quả thực là hiểu ý anh thật đó, Gia Thần." Nhược Hi vừa cắt miếng bít tết vừa mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn Uyển Đình. "Chị dâu dặn dò chu đáo quá, em cứ sợ chị mới đến sẽ không quen với khẩu vị của anh ấy."
Uyển Đình không vội trả lời, cô thanh lịch dùng chiếc nĩa bạc gắp một chút salad, nhai kỹ rồi mới từ tốn ngước lên: "Cố tiểu thư quá khen. Đã là trách nhiệm của một người vợ, dù mới hay cũ, tôi đều phải lưu tâm. Huống hồ, việc hiểu rõ thói quen của chồng mình cũng không phải là chuyện gì quá nâng cao quan điểm."
Hai chữ "người vợ" và "chồng mình" được Uyển Đình nhấn giọng một cách tự nhiên nhưng đầy sức nặng, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào danh xưng "thanh mai trúc mã" của Cố Nhược Hi.
Sắc mặt Nhược Hi cứng đờ trong một tích tắc, nhưng cô ta lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Ánh mắt cô ta chợt trùng xuống, vẻ mặt lộ rõ sự xót xa, quay sang nói với Gia Thần:
"Nhìn thấy anh bình an vô sự thế này em mới nhẹ lòng. Mấy hôm trước ở bên Anh, em nghe tin dự án khu đô thị mới của Thẩm thị bị rò rỉ thông tin đấu thầu, em đã lo sốt vó lên. Bố em nói, hình như có nội gián phe đối thủ tuồn ra ngoài..."
Nói đến đây, Nhược Hi cố tình dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Uyển Đình, giọng điệu đầy vẻ dò xét: "Nghe nói... trước khi Lâm gia phá sản, cũng từng là nhà thầu phụ của dự án đó phải không chị dâu?"
Bầu không khí trên bàn ăn lập tức giảm xuống mười độ.
Quản gia Lý và hai người hầu đứng bên cạnh đều cúi đầu nín thở. Ai trong giới thượng lưu cũng biết Lâm gia sụp đổ có liên quan đến một vụ bê bối kinh tế. Việc Nhược Hi khơi lại chuyện này ngay tại bàn ăn Thẩm gia không khác nào đang tát thẳng vào mặt Uyển Đình, đồng thời gieo rắc sự nghi ngờ cho Thẩm Gia Thần.
Thẩm Gia Thần dừng động tác cắt thịt, đôi mắt thâm trầm như mực ngước lên, khóa c.h.ặ.t vào gương mặt của Uyển Đình. Anh muốn xem, người con gái này sẽ xử lý thế nào trước lời công kích trực diện của Nhược Hi.
Uyển Đình đặt chiếc nĩa xuống. Cô không hề hoảng loạn, cũng không hề tức giận. Khí chất của một thiên kim đại tộc từ nhỏ đã ăn sâu vào m.á.u giúp cô duy trì sự kiêu hãnh tột cùng. Cô nhìn thẳng vào Cố Nhược Hi, khóe môi khẽ nhếch:
"Cố tiểu thư mới về nước nên có lẽ thông tin hơi chậm nhạy. Lâm thị năm xưa sa sút là do thị trường biến động và quản lý yếu kém, chứ hoàn toàn không liên quan đến dự án đấu thầu của Thẩm thị. Nếu Cố tiểu thư có bằng chứng cho thấy Lâm gia là 'nội gián', xin cứ tự nhiên giao cho cảnh sát."
Cô hơi nghiêng đầu, nụ cười càng thêm phần sắc sảo: "Còn nếu không có bằng chứng, thì ở Thẩm gia, việc nói xấu nữ chủ nhân... có thể bị coi là thiếu giáo dưỡng đấy. Tôi nghĩ Cố gia là danh gia vọng tộc, chắc không dạy Cố tiểu thư thói quen nói bóng nói gió trên bàn ăn của người khác chứ?"
"Chị...!" Nhược Hi biến sắc, hai má đỏ bừng vì nghẹn ức. Cô ta không ngờ Lâm Uyển Đình lại dám dùng hai chữ "giáo dưỡng" để giáo huấn mình ngay trước mặt Thẩm Gia Thần.
Không chịu thua, Nhược Hi lập tức xoay sang vịn lấy cánh tay của Gia Thần, đôi mắt ngấn nước đầy ủy khuất: "Gia Thần, em không có ý đó... Em chỉ là lo lắng cho công ty của anh thôi. Em nói sai gì sao?"
Uyển Đình nhìn bàn tay của Nhược Hi đang chạm vào tay chồng mình, ánh mắt cô chợt lạnh đi.
Cứ ngỡ Thẩm Gia Thần sẽ lên tiếng bảo vệ cô em gái mưa này, nhưng anh chỉ trầm mặc một giây, sau đó nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay mình ra khỏi cái níu kéo của Nhược Hi. Anh cầm khăn ăn lau khóe môi, thanh âm không nghe ra cảm xúc:
"Nhược Hi, chuyện của công ty tôi tự có tính toán. Em lo ăn trưa đi."
Nhược Hi bàng hoàng nhìn bàn tay trống không của mình. Gia Thần không bênh cô ta? Đây là lần đầu tiên anh không đứng về phía cô ta trước mặt một người phụ nữ khác.
"Tôi ăn no rồi, hai người cứ tự nhiên." Uyển Đình đứng dậy, khẽ gật đầu chào rồi quay lưng bước đi, dáng lưng thẳng tắp như một cây trúc kiên cường dưới bão tuyết.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của Uyển Đình, đôi mắt Thẩm Gia Thần nheo lại đầy sâu xa. Cô gái này giống như một ẩn số, càng muốn bóc tách lại càng thấy nhiều tầng bí mật.
Trong khi đó, ở phía đối diện, Cố Nhược Hi đang cúi đầu, bàn tay dưới bàn ăn đã siết c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay. *Lâm Uyển Đình, cô dám làm tôi mất mặt. Hãy đợi đấy, cái ghế Thẩm thiếu phu nhân này, cô ngồi không lâu đâu!*
