Đem Tình Yêu 7 Năm Ra Cá Cược, Tôi Đến Bên Người Sẵn Sàng Che Ô Cho Mình - 9
Cập nhật lúc: 04/08/2026 05:03
“Còn về kinh nghiệm tình cảm…”
Tôi hơi dừng lại một chút mới nói tiếp:
“Có lẽ cũng được tính là hai mối tình.
“Thời đại học, tôi từng yêu qua mạng, nhưng hai bên chưa bao giờ gặp mặt.
“Mối tình thứ hai kéo dài suốt bảy năm.
“Nhưng anh không cần lo lắng, tôi đã chấm dứt hoàn toàn rồi.”
Nghe tôi nói vậy.
Ban đầu anh hơi sững người.
Sau đó lại bất giác mỉm cười:
“Trùng hợp thật.
“Cô cũng từng yêu qua mạng sao?”
Chủ đề trò chuyện cứ thế được mở ra một cách đầy bất ngờ.
Ban đầu, chúng tôi hỏi về sở thích của đối phương.
Từ âm nhạc, điện ảnh cho đến trò chơi.
Sau đó lại chuyển sang tin tức và những vấn đề đang được quan tâm.
Điều khiến cả hai bất ngờ là.
Sở thích và quan điểm của chúng tôi lại giống nhau đến kỳ lạ.
Cuối cùng, cả hai cùng lấy điện thoại ra trao đổi phương thức liên lạc.
Khi quét mã để kết bạn.
Nhìn thấy ảnh đại diện hình mèo con theo phong cách điểm ảnh, tôi bỗng sững người.
Những ký ức tưởng như đã bị chôn vùi từ lâu lập tức trỗi dậy trong đầu.
Năm hai mươi tuổi, khi tôi chuẩn bị bước vào năm ba đại học.
Tôi từng có một mối tình qua mạng.
Thời điểm ấy, phong cách điểm ảnh rất thịnh hành.
Tôi và người yêu qua mạng đều sử dụng ảnh đại diện theo phong cách đó.
Ảnh của anh là một chú mèo con.
Còn của tôi là một con chuột nhỏ.
Bởi vì tôi tuổi Tý.
Ảnh đại diện trước mắt tôi lúc này hoàn toàn không khác gì hình mèo con trong ký ức.
Chẳng lẽ Lương Kỷ Xuyên chính là người yêu qua mạng của tôi năm hai mươi tuổi?
Thế nhưng suy nghĩ ấy rất nhanh đã bị tôi tự mình phủ nhận.
Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp.
Làm gì có ai sử dụng cùng một ảnh đại diện suốt tận mười năm chứ?
Không lâu sau, bố mẹ tôi và hai bác cũng trở về.
Vừa bước vào nhà.
Mẹ lập tức dẫn tôi sang giới thiệu lại với hai bác một lần.
Sau đó bà còn kéo tôi sang một bên, hạ thấp giọng hỏi tôi và Lương Kỷ Xuyên nói chuyện thế nào.
Tôi nghiêng đầu nhìn qua.
Đúng lúc thấy Lương Kỷ Xuyên cũng đang bị mẹ mình kéo sang một góc hỏi chuyện.
Khóe môi anh mang theo một nụ cười rất nhạt.
Sau đó anh bất chợt ngẩng mắt.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau.
Một cảm giác mập mờ, khó có thể diễn tả bằng lời, bỗng âm thầm lan ra.
Tôi lập tức thu hồi ánh mắt.
Sau đó mới mỉm cười trả lời mẹ:
“Bọn con nói chuyện khá hợp nhau.”
Khi mọi người bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Mẹ của Lương Kỷ Xuyên bước vào nhà bếp, đặt tay lên vai rồi đẩy tôi ra ngoài:
“Hôm nay cháu là nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật, đừng bận rộn nữa.
“Ra ngoài chơi đi.”
Mẹ tôi cũng nhanh ch.óng phụ họa:
“Đúng vậy, con ra nói chuyện với Kỷ Xuyên đi.”
Khi tôi bước ra ngoài.
Lương Kỷ Xuyên đang đứng ở ban công, đưa tay chạm nhẹ vào chậu cây ngọc bích đã được trồng hơn mười năm.
Đó là chậu cây tôi mua tặng mẹ trước khi lên đại học.
Tôi từng nói với bà rằng mỗi khi nhớ con gái thì hãy nhìn vào chậu cây này.
Mẹ chăm sóc nó vô cùng cẩn thận, gần như xem nó là tôi mà nuôi dưỡng.
Bây giờ chậu cây xanh mướt, tán lá tròn trịa, toàn thân tràn đầy sức sống.
Lương Kỷ Xuyên đột nhiên quay đầu nhìn tôi:
“Cô chính là người từng yêu qua mạng với tôi năm đó, đúng không?”
Tôi hơi nghiêng đầu, sau đó khẽ bật cười:
“Hình như đúng là vậy.”
Điện thoại bất chợt đổ chuông.
Số điện thoại hiện trên màn hình khá quen thuộc đối với tôi.
Đó là số dùng cho công việc của Châu Thanh Nhai.
Tôi không do dự, trực tiếp ngắt cuộc gọi.
Sau đó đưa cả số điện thoại ấy vào danh sách chặn.
Cuộc gọi vừa bị cắt đứt.
Khi gọi lại lần nữa, bên tai chỉ còn âm thanh báo bận.
Châu Thanh Nhai lập tức hiểu ra.
Ngay cả số điện thoại dùng cho công việc của mình cũng đã bị Trình Vị Hy chặn.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh giống như bị một cục tức nghẹn lại.
Hôm nay là sinh nhật cô.
Ngay từ sáng sớm sau khi tỉnh dậy, anh đã theo thói quen mở ứng dụng nhắn tin.
Sau đó mới chợt nhớ ra mình đã bị cô chặn từ hai ngày trước.
Chỉ vì chuyện đó, cả ngày hôm nay anh làm việc cũng chẳng thể tập trung.
Trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh người đàn ông trong bức ảnh trên điện thoại Trình Vị Hy hôm ở thang máy.
Mới chia tay chưa được bao lâu, cô đã lập tức tìm được người mới sao?
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh ấy, trong lòng anh đã cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng cửa thang máy lúc đó đã đóng lại.
Khi anh vội vàng đuổi ra ngoài, Trình Vị Hy đã lái xe rời đi.
Sau đó, vô số tin nhắn anh gửi và vô số cuộc gọi anh thực hiện.
Tất cả đều không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Cuối cùng cô còn trực tiếp chặn liên lạc.
Anh vẫn luôn cho rằng Trình Vị Hy chỉ đang cố ý giận dỗi.
Là anh chủ động nói chia tay.
Vậy nên cô mới nổi nóng.
Anh nghĩ chỉ cần chờ thêm một thời gian, cô nhất định sẽ tự hết giận.
Dù sao cô cũng yêu anh sâu đậm như vậy.
Nhưng hôm nay lại là sinh nhật Trình Vị Hy.
Anh không muốn mình vắng mặt.
Thậm chí còn không tiếc chủ động xuống nước, sử dụng số điện thoại công việc để liên lạc với cô.
Khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối.
Anh đột nhiên nhận ra mình vô cùng nhớ giọng nói của cô.
Giọng nói mà gần như mỗi ngày trong suốt bảy năm qua anh đều được nghe thấy.
Chỉ mới mấy ngày không còn nghe.
Anh đã nhớ đến mức gần như phát điên.
Anh thậm chí đã nghĩ sẵn sau khi điện thoại được nghe máy sẽ phải nói những gì.
Anh sẽ hỏi cô hiện tại đang ở đâu.
Anh sẽ bảo cô lập tức trở về.
Cho dù chia tay thì cũng không cần thiết phải chuyển ra khỏi nhà.
