Đến Lúc Ly Hôn Rồi - Chương 18: Cô Đã Nói Gì Với Cô Ấy
Cập nhật lúc: 03/08/2026 12:01
Vân Yên nhìn sắc mặt của Hoắc Quân liền biết anh có chuyện muốn nói.
Nhưng sau khi Hoắc Quân bước vào phòng ngủ, chỉ nhìn Vân Yên một cái, rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách truyền ra từ trong phòng tắm, sách trong tay Vân Yên không thể nào nhìn vào thêm một chữ nào nữa.
Cô gập máy tính xách tay lại, thu dọn sách vở đặt lên tủ đầu giường, bản thân thì tựa lưng vào gối ngồi trên giường, tĩnh lặng chờ Hoắc Quân từ phòng tắm bước ra.
Mỗi lần Hoắc Quân từ bên ngoài về nhà, việc đầu tiên làm là đi tắm, đây là thói quen từ trước đến nay của anh.
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào.
Thói quen này, cũng đã trở thành thói quen của cô.
Cô thích mùi hương trên cơ thể Hoắc Yến
Châu, thích được anh ôm vào lòng khi ngủ.
Lúc cô hạnh phúc nhất, từng nói với Hoắc
Hoắc Quân rằng,
Cô nói cô yêu Hoắc Quân , muốn mỗi tối anh đều ôm cô ngủ, nếu không cô sẽ đau lòng đến c.h.ế.t mất.
Từ cái ngày cô phát hiện ra Hoắc Quân ngoại tình.
Hầu như đêm nào cô cũng một mình chịu đựng sự dày vò, cô độc mất ngủ,
Cô vẫn còn sống, không hề c.h.ế.t.
Nhìn xem, trên thế giới này căn bản làm gì có ai không thể rời xa ai cơ chứ.
Cho dù cô yêu Hoắc Quân đến c.h.ế.t đi sống lại, cô cũng có thể vừa tỉnh táo hứng chịu nỗi đau, vừa dứt khoát chuẩn bị rời xa anh.
Hoắc Quân tắm xong, thay một bộ đồ ngủ tối màu bước ra, Vân Yên đang ngồi thẫn thờ trên giường.
Tầm nhìn của Hoắc Quân rơi vào tập tài liệu học tập trên tủ đầu giường, vươn tay lật xem một chút.
Hoắc Quân ngồi xuống bên mép giường, giọng điệu khiến người ta không sao nắm bắt được: "Sao đột nhiên lại bắt đầu đọc sách y rồi?"
Vân Yên không trả lời anh.
Hoắc Quân đưa tay vén những lọn tóc dài lòa xòa trước n.g.ự.c Vân Yên ra sau tai: "Có cần anh tìm người đổi cho em một vị trí công việc nhẹ nhàng hơn chút không?"
Vân Yên lắc đầu: "Căn nhà ở khu trung tâm thành phố bố mẹ tôi đã dọn ra ngoài rồi, nhà cũng đã thuê người dọn dẹp sạch sẽ rồi, mật khẩu cửa ra vào vẫn là mật khẩu cũ chưa hề thay đổi, bố mẹ bảo tôi nói với anh một tiếng, nhà anh cứ thu hồi lại đi."
Hoắc Quân không có phản ứng gì lớn:
"Bọn họ chuyển đi đâu rồi?"
Vân Yên không giấu anh: "Bên khu đường Bân
Giang, rất gần nhà máy bố tôi đang làm việc."
Hoắc Quân khẽ thu lại ánh mắt, anh nói:
"Vân Yên , anh là người thừa kế của Hoắc thị, bố mẹ vợ của anh lại sống ở khu nhà tái định cư, em cảm thấy phù hợp sao?"
Vân Yên ngước mắt nhìn anh: "Chúng tôi không muốn nợ anh."
Hoắc Quân : "Những năm nay, nhà họ
Vân các người nợ anh còn ít sao?" Hai người nhìn nhau.
Bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng.
Vân Yên bẽ bàng thu hồi tầm nhìn.
Lời cũng chẳng biết nói, là do cô tự chuốc lấy sự bẽ bàng.
Hai người chìm vào im lặng một lúc lâu, Hoắc Quân thở dài một hơi.
Anh nói: "Vân Yên , chỉ cần em còn ngồi trên vị trí Hoắc phu nhân một ngày, toàn bộ tài nguyên và tài sản của anh, em đều có quyền sử dụng."
Cảm xúc của Vân Yên không thể nào ổn định được như Hoắc Quân .
Cô buột miệng thốt ra: "Tôi không muốn tiêu tiền của anh nữa, tôi muốn ly hôn!"
Hoắc Quân với biểu cảm bình thản chăm chú nhìn thẳng vào mắt Vân Yên .
Giọng điệu của anh tĩnh lặng: "Muốn ly hôn, tôi lúc nào cũng sẵn sàng, chỉ cần em có thể lấy ra một tỷ."
Vân Yên sụp đổ vùi mặt vào trong vòng tay.
Thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm, cô theo đuổi và thích anh suốt hơn hai mươi năm, lại gả cho anh ba năm.
Anh lại không chừa chút đường lui nào mà bức ép cô, làm tổn thương cô.
Đối với cô anh chẳng có lấy một chút xót xa nào.
Lại còn làm tốt luôn cả sự chuẩn bị sẵn sàng ly hôn với cô bất cứ lúc nào.
Trái tim đau đớn muốn c.h.ế.t, Vân Yên lại không khóc nổi.
Đôi mắt phức tạp của Hoắc Quân ghim c.h.ặ.t lấy phản ứng của Vân Yên , giọng nói mang tính dò xét: "Em đã gặp An Ninh rồi đúng không?"
Vân Yên ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đang chăm chú đ.á.n.h giá của Hoắc Quân .
Giọng điệu Hoắc Quân trầm xuống vài phần: "Em đã nói những gì với cô ấy?"
Vân Yên nhìn thấy sự đau lòng sâu trong đáy mắt Hoắc Quân .
Chỉ có điều sự đau lòng này, là thuộc về Tạ An Ninh. “Nghe đồn, ai ăn cắp truyện đứa ý làm ch.óa”
Vân Yên bị kích thích rồi.
Cô quỳ gối ngồi bật dậy, đẩy mạnh Hoắc Yến
Châu một cái, đột nhiên cao giọng lên: "Hoắc Quân anh đang lấy lập trường gì để chất vấn tôi đây, là người chồng của tôi, hay là tình nhân của cô ta?"
Giữa hai hàng lông mày của Hoắc Quân nhíu c.h.ặ.t lại: "Vân Yên anh đã nhắc nhở em rồi, không được phép đi gặp cô ấy."
Ngực Vân Yên bức bối lợi hại: "Tôi không có rảnh rỗi đến thế đâu."
Hoắc Quân : "Em có biết là vì em, cô ấy suýt chút nữa thì xảy ra chuyện rồi không!" Vân Yên tức giận đến bật cười.
Cô chẳng qua chỉ là tình cờ chạm mặt ở bệnh viện, rồi chào hỏi một tiếng mà thôi.
Vân Yên ngồi thịch xuống, dường như chỉ trong tích tắc đã bị người ta rút cạn mọi sức lực: "Cho nên, anh không tiếc bỏ dở công việc bay về ngay trong đêm, là vì lo lắng Tạ An
Ninh xảy ra chuyện sao?"
Hoắc Quân có chút bực dọc đứng dậy.
Anh đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống chăm chú vào Vân Yên , anh nói: "Vân Yên , tính cách của em thế nào anh hiểu rất rõ, sức khỏe An Ninh không tốt, không chịu nổi đả kích, cô ấy còn phải chăm con, anh không hy vọng những chuyện tương tự sẽ xảy ra một lần nữa."
Vân Yên mất khống chế vớ lấy chiếc gối đập thẳng về phía Hoắc Quân .
Cô bò dậy đứng thẳng trên giường, gầm lên với Hoắc Quân : "Hoắc Quân anh là đồ khốn nạn!"
Hoắc Quân khom người nhặt chiếc gối lên.
Vân Yên cầm đống sách trên tủ đầu giường ném về phía Hoắc Quân : "Là anh ngoại tình phản bội tôi, sao anh có thể trước mặt tôi mà quan tâm cô ta đến vậy, sao anh có thể nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với tôi chứ?!"
Hoắc Quân bình tĩnh đứng bên mép giường, dễ như trở bàn tay né tránh những đồ vật Vân Yên ném về phía mình.
Thấy Vân Yên định giơ máy tính xách tay lên,
Hoắc Quân bước tới ngăn cô lại: "Phát tiết đủ chưa?"
Sau khi máy tính xách tay trong tay Vân Yên bị Hoắc Quân cướp đi, cảm xúc lập tức sụp đổ.
Cô khóc lớn, điên cuồng đập phá, gào thét làm loạn: "Có bản lĩnh thì anh hai mươi bốn giờ một ngày bảo vệ bọn họ đi, nếu không tôi gặp cô ta lần nào tôi đ.á.n.h cô ta lần đó!"
Vân Yên khóc náo không ngừng: "Nhà họ Vân sớm đã phá sản rồi, cùng lắm thì tôi và các người cá c.h.ế.t lưới rách!"
"Hoắc Quân , tôi phải kiện ly hôn với anh!"
"Tôi muốn cho tất cả mọi người đều biết anh đã phản bội cuộc hôn nhân này, anh đã ngoại tình rồi!"
"Tôi sẽ đóng đinh người phụ nữ anh yêu thương lên cột nhục nhã dành cho kẻ thứ ba, mãi mãi!"
...
Cảm xúc của Vân Yên mất khống chế vô cùng lợi hại, Hoắc Quân đứng cạnh giường cưỡng ép ôm c.h.ặ.t lấy cô, đề phòng cô ngã lăn xuống giường.
Vân Yên không thể vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Hoắc Quân , cô cúi đầu c.ắ.n mạnh một miếng lên vai anh.
Bởi vì dùng sức quá mức, toàn thân Vân Yên đều đang run rẩy.
Bả vai Hoắc Quân truyền đến cơn đau nhói, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Cho đến khi mùi m.á.u tươi ngập tràn trong khoang miệng, Vân Yên mới từ từ nhả miệng
ra.
"Không làm loạn nữa thì nằm xuống đi, anh đi rót cho em cốc nước."
Hoắc Quân đỡ Vân Yên nằm xuống, anh rót một cốc nước quay lại, chăm sóc Vân Yên súc miệng.
Vân Yên phát tiết một trận, người vẫn tê dại như cũ.
Cô súc miệng xong, nằm trở lại giường, đôi mắt tuy đã nhắm nghiền, nhưng nước mắt căn bản không thể ngừng rơi.
Từ sau khi Hoắc Quân ngoại tình, mỗi lần bọn họ cãi nhau đều là như thế này.
Hoắc Quân sau khi bức cô đến phát điên, rồi lại xem như không có chuyện gì xảy ra mà chăm sóc cô, hoặc dứt khoát rời đi.
Anh không giải thích, không đau lòng, giống như đang làm tròn nghĩa vụ vậy.
Hoắc Quân dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, lên giường, tắt đèn.
Anh vươn tay sang ôm Vân Yên , Vân Yên theo phản xạ có điều kiện mà đẩy anh ra.
Thân thể Hoắc Quân khựng lại một chút, sau đó trở mình quay lưng về phía cô.
Hành động nhỏ của Hoắc Quân lại một lần nữa kích thích Vân Yên .
Có điều cô đã lựa chọn im lặng, tủi thân c.ắ.n c.h.ặ.t lấy môi dưới.
Ba năm vợ chồng, sau những cuộc cãi vã, là chẳng còn lời nào để nói.
Dù cho có nằm chung trên một chiếc giường, Vân Yên biết rất rõ rằng, trái tim của Hoắc Quân cách cô muôn ngàn dặm xa.
Sự im lặng không giải thích của Hoắc Quân , giống như một bức tường, ngăn cách bọn họ càng lúc càng xa.
//*
