Dẹp Loạn Hậu Viện Phủ Thượng Thư - 1

Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:02

Ta xuyên sách rồi. 

Xuyên vào làm nữ chính của truyện ngược tàn canh gió lạnh.

Nếu kiếp trước nữ chính c.h.ế.t vì quá tin vào cái vẻ mặt ôn nhu như ngọc của Lâm Hoài, thì kiếp này, nhìn hắn tỉ mẩn gắp từng miếng thức ăn vào bát ta, ta chỉ thấy một con gà đang hăm hở tập làm thợ săn.

Thật sự, diễn xuất này mà ở thế giới hiện đại của ta là cầm chắc cái tượng vàng Oscar.

Hôm nay Lâm Thượng Thư bãi triều trở về sau chuyến kinh lý dài ngày. 

Cả Phủ Thượng thư mâm cao mỗ đầy tổ chức gia yến tẩy trần.

Trong không khí trang nghiêm của gia đình quan lại tam phẩm, Lâm Hoài, Thiếu gia duy nhất của phủ, trượng phu trên danh nghĩa của ta, lại đang hạ mình chăm sóc cô vợ "thể trạng yếu ớt từ nhỏ" từng chút một.

Hắn khẽ tựa sát vào tai ta, giọng trầm ấm đầy xót xa:

"Tẩm Hàn, dạo này nàng lại gầy đi rồi. Ăn thêm chút canh gà hầm táo đỏ này đi, tối nay ta lại sắc trà trầm mang sang cho nàng dưỡng thần."

Ta nhìn đôi mắt đong đầy thâm tình của hắn, lòng thầm lạnh cười.

Trà trầm an thần?

Nói trắng ra là trà tiễn khách đi chầu ông bà thì có.

Ta khẽ chớp mắt, cố tình để lộ bờ vai gầy mỏng manh và nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn như một con thỏ trắng không chút phòng bị:

"Chàng chu đáo quá, có chàng chăm sóc, Tẩm Hàn thật là có phúc."

Xung quanh, đám gia nhân nhìn sang đều tấm tắc khen ngợi Thiếu gia đúng là người trượng phu mẫu mực, tình sâu nghĩa nặng. 

Mẹ kế Liễu Thị ngồi ở ghế trên cũng mỉm cười hài lòng, ánh mắt lấp lánh sự tính toán đầy mưu mô.

Cả cái Phủ Thượng thư này đều nghĩ ta là một con gà béo ngơ ngác, chỉ chờ ngày "bạo bệnh" đăng xuất để chúng nó ung dung chia chác khối tài sản hồi môn khổng lồ.

Chúng nó đâu biết rằng, kẻ đi săn chân chính, luôn xuất hiện trong dáng vẻ của một con mồi.

Ván cờ này vừa mới bắt đầu thôi, để xem ai mới là người trụ lại cuối cùng.

2.

Đang lúc không khí gia yến đang ấm cúng, Lâm Tố Vân, cô em gái cùng cha khác mẹ của Lâm Hoài, liền buông đũa, cất giọng chua lè:

"Chút canh gà này có là gì. Tẩu tẩu xuất thân thương gia giàu có, từ nhỏ đã quen ăn sơn hào hải vị rồi, e là đồ ăn ở Thượng thư phủ ta không vừa miệng đâu nhỉ?"

Màn cà khịa điệu nghệ này đúng là chuẩn bài trà xanh học việc.

Tố Vân vừa nói vừa liếc nhìn Lâm Thượng thư, cố tình đào sâu vào cái thân phận "con gái thương nhân thấp kém" của ta, muốn biến ta thành kẻ kiêu ngạo, coi thường gia phong.

Cả bàn ăn lập tức chùng xuống.

Mẹ kế Liễu Thị nhàn nhã nhấp ngụm trà, không hề có ý định ngăn cản con gái. 

Bà ta chỉ chờ ta giận dỗi cãi lại để chụp cho ta cái mũ "sân si với muội muội".

Nhưng muốn gài bẫy ta sao? Còn non và xanh lắm.

Ta đặt đũa xuống, không hề nổi giận, ngược lại còn cúi đầu nhẹ nhàng, viền mắt khẽ đỏ lên đầy tủi thân:

"Muội muội nói vậy làm ta xấu hổ quá. Ninh gia ta tuy là kinh thương, nhưng từ nhỏ cha ta đã dạy, gia phong Phủ Thượng thư mới là chuẩn mực lễ nghi. Được gả cho phu quân, làm dâu Lâm gia, mỗi bữa ăn đều là ân huệ, sao ta dám có ý chê bai?"

Nói đoạn, ta ngước mắt nhìn Lâm Thượng thư, cất giọng vô cùng thành kính:

"Công ơn dạy dỗ của Phụ thân nghiêm cẩn, phu quân chu đáo, ta ghi lòng tạc dạ còn không hết. Chỉ là thể trạng ta vốn yếu, làm muội muội bận lòng rồi."

Tung chiêu "nhu thuận đúng quy trình" xong, ta thong dong ngồi chờ kết quả.

Lâm Thượng thư, người sùng bái sĩ diện và quy củ hơn cả mạng sống, vừa nghe xong liền sầm mặt xuống.

Ông đập mạnh chén rượu xuống bàn:

"Tố Vân! Càng ngày càng vô lễ! Tẩu tẩu ngươi xuất thân thế nào thì cũng là dâu trưởng do ta chính tay dạm hỏi về. Ngươi mỉa mai tẩu tẩu, là đang trách ta mắt mù sao?"

Lâm Tố Vân giật thót người, mặt cắt không còn một giọt m.á.u:

"Phụ thân... con không có ý đó..."

"Câm miệng! Ăn xong thì về phòng chép phạt Gia huấn năm mươi lần cho ta!"

Liễu Thị tức đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay nhưng vẫn phải gượng cười xin lỗi. 

Lâm Hoài bên cạnh thì ngơ ngác, không hiểu sao cô em gái làm "bia đỡ đạn" của hắn lại ngã ngựa nhanh đến thế.

Ta khẽ nhếch môi, chậm rãi gắp một miếng rau xanh bỏ vào miệng.

Cơ hội phản đòn đã mở, drama gia đấu này mới chỉ bắt đầu thôi.

3.

Đêm muộn, ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ viện riêng.

Lâm Hoài đúng hẹn đẩy cửa bước vào. Trên tay hắn là một khay gỗ chạm khắc cầu kỳ, bên trên đặt chén trà trầm tỏa ra làn khói nghi ngút.

Hắn tiến lại gần giường, nụ cười trên môi ôn nhu đến mức có thể làm xiêu lòng bất kỳ thiếu nữ nào:

"Tẩm Hàn, trà trầm an thần ta tự tay sắc cho nàng đây. Nàng uống khi còn nóng cho dễ ngủ."

Tôi nhìn làn khói mỏng manh kia, khẽ nhếch mép trong lòng.

Hương trầm thì thơm đấy, nhưng bên dưới lại phảng phất mùi thanh hăng rất nhẹ của T.ử Tuyết Mộc.

Loại độc ngấm chậm này sẽ rút cạn sinh lực người dùng từng ngày, khiến tim suy yếu rồi ch ết bạo bệnh mà ngự y thông thường khó lòng phát hiện.

Đúng là pha tự hủy đi bằng hai chân của phu quân tốt. 

Hắn nóng lòng muốn tiễn ta đăng xuất để nuốt trọn bộ của hồi môn khổng lồ lắm rồi.

Ta tỏ vẻ xúc động, viền mắt rơm rớm nhìn hắn:

"Phu quân vất vả vì ta quá."

Ta đưa tay nhận lấy chén trà.

Lâm Hoài đứng bên cạnh, mắt không chớp lấy một cái, chăm chăm nhìn từng động tác của ta. 

Hắn đang chờ đợi khoảnh khắc con mồi sa bẫy.

Ta nâng chén trà lên môi, giả vờ uống một ngụm lớn.

Nhưng ngay khoảnh khắc chén trà che khuất tầm mắt hắn, ta liền đưa chiếc khăn tay đã thấm sẵn dung dịch trung hòa độc lên che miệng, giả vờ ho sặc sụa:

"Khụ... khụ..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.