Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 11: Anh Muốn Kết Thành Phu Thê Cách Mạng Với Em

Cập nhật lúc: 06/03/2026 02:02

Ôn Lăng cười, bá cổ tay vào cánh tay anh, trong đôi mắt mang ý cười lấp lánh như có hai vì sao sáng: "Trước đây em cũng chưa từng yêu đương. Anh là người con trai đầu tiên em thích đấy."

Tên Đa Bảo nhà họ Triệu kia, chẳng có liên quan gì đến cô cả.

Những chuyện ở kiếp trước, cũng không liên quan gì đến cô hiện tại.

Diệp Minh Hàn bị sặc gió, vệt đỏ trên mặt lan dần đến tận cuống cổ.

Anh đột nhiên có cảm giác, hình như mình đang bị trêu ghẹo thì phải.

Tim đập nhanh quá, đầu óc cũng hơi mụ mị.

Lại còn xen lẫn chút vui sướng nữa...

Anh ấp a ấp úng nói: "Cấp bậc hành chính của anh hiện tại là bậc 19, tương đương với phó đại đội, tiền lương mỗi tháng là 54 đồng. Tiền tiết kiệm hiện có là 623 đồng 5 hào."

"Từ nhỏ, anh đã sống cùng ông bà ngoại. Lần này về quê cũng là để thăm bà ngoại. Bố mẹ anh đều là quân nhân, hiện đang sống ở Bắc Kinh. Họ rất cởi mở, không có tư tưởng phong kiến gia trưởng đâu. Trong nhà anh còn có hai người anh trai và một người chị gái. Ừm, hết rồi."

Ôn Lăng áp sát vào người anh, chống cằm nhìn anh như đang chiêm ngưỡng một món bảo vật hiếm có: "Nói thêm chút nữa đi, em thích nghe."

Diệp Minh Hàn sững người: "Nói, nói gì cơ?"

"Ấn tượng của anh về em thì sao? Có thích em không?"

Diệp Minh Hàn khẽ ho một tiếng, ánh mắt hơi né tránh: "Thích chứ."

Ôn Lăng mượn cớ kề sát anh hơn một chút, giọng nói ngọt ngào nũng nịu: "Thật không? Thích nhiều đến mức nào?"

Diệp Minh Hàn giống như một nhà cách mạng kiên định, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, hai tay chống trên đầu gối, lưng ngồi thẳng tắp.

Anh liếc nhìn Ôn Lăng cực nhanh rồi lại lập tức dời mắt, cố gắng chuyển chủ đề: "Anh, thực ra anh đã biết em từ rất lâu rồi."

Ôn Lăng gật đầu: "Ồ?"

"Ông ngoại em là một đại doanh nhân, từng lên đài môn lúc đại lễ. Ông cũng là một trong những doanh nhân tiên phong hưởng ứng phong trào, tham gia công tư hợp doanh, từng được Lãnh tụ tiếp kiến và trao tặng huy chương danh dự cao quý nhất."

"Ba người cậu của em, lần lượt vì sự nghiệp cách mạng mà hy sinh."

"Mẹ em là một bác sĩ ngoại khoa rất nổi tiếng, trước đây cũng từng có những đóng góp to lớn cho sự nghiệp giải phóng. Bố em là con rể ở rể, nay đã tục huyền với Trần Đào Hoa, chính là dì hai của Triệu Gia Bảo."

Ôn Lăng nhìn anh không chớp mắt: "Anh cũng nắm rõ tình hình nhà em đấy nhỉ."

Diệp Minh Hàn bị ánh mắt thẳng thắn của cô nhìn đến đỏ mặt, lóng ngóng gãi đầu, hơi cúi mặt nói: "Bố anh trước kia từng được ông ngoại em tài trợ tiền ăn học."

Lúc Ôn lão tiên sinh qua đời, bố anh vì đang bận công vụ nên không về viếng được.

Khi đó anh vừa hay đang học ở huyện Vấn Dương, liền cùng bạn học bắt xe lên tỉnh thành, đi theo dòng người đưa tang, tiễn đưa Ôn lão tiên sinh đoạn đường cuối.

Vừa mới ra khỏi cửa, anh đã nhìn thấy một cô bé trắng trẻo xinh xắn như b.úp bê tạc ngọc, đi đầu hàng ngũ, được mẹ dắt tay.

Nếu không phải nghe Triệu Gia Bảo giới thiệu vị hôn thê tên là Ôn Lăng, anh cũng sẽ không nhận lời mời của Triệu Gia Bảo đến nhà họ để kiểm chứng.

Suy cho cùng, anh và Triệu Gia Bảo vốn dĩ chẳng thân quen gì.

Sau khi chuyện đó xảy ra, tỉnh táo lại anh liền hiểu ngay mình đã trúng bẫy của Triệu Gia Bảo.

Mặc dù biết là không nên, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng anh luôn có một niềm vui sướng âm ỉ.

Khi ấy, anh đã hy vọng Ôn Lăng sẽ rời đi cùng mình.

Nhưng Ôn Lăng lại chẳng nói một lời, thậm chí không buồn liếc anh lấy một cái.

Lúc đó anh còn tưởng rằng, Ôn Lăng vì sự lỗ mãng và hành động xâm phạm của anh mà thù hận anh đến tận xương tủy.

Ra khỏi làng, anh không rời đi ngay mà nán lại lảng vảng ngoài thôn.

Mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò ấy đeo chiếc túi vải, vội vã chạy ra khỏi làng...

Diệp Minh Hàn quay mặt lại, nhìn Ôn Lăng bằng ánh mắt nghiêm túc: "Lẽ ra, chúng ta nên tìm hiểu nhau thêm một thời gian nữa để em hiểu rõ về anh hơn. Nhưng kỳ nghỉ của anh lần này chỉ còn chưa đầy một tháng, rất nhanh sẽ phải về đơn vị."

"Vì vậy, đồng chí Ôn Lăng, anh bây giờ chính thức làm đơn xin báo cáo với em, anh muốn tìm hiểu em... không, không phải, anh muốn cùng em kết thành vợ chồng cách mạng. Trong cuộc sống sau này, cùng nhau học tập, cùng nhau tiến bộ."

Anh nhìn Ôn Lăng, giọng nói bỗng trở nên vô cùng dịu dàng: "Em, có đồng ý không?"

Ôn Lăng chớp chớp đôi mắt, vươn cổ rướn sát về phía mặt anh, cố tình kéo dài giọng: "Em..."

Diệp Minh Hàn căng thẳng nhìn cô, trong chốc lát quên cả thở.

Ôn Lăng nén cười, nũng nịu cất giọng: "Tất nhiên là đồng ý rồi, anh Minh Hàn."

Diệp Minh Hàn bị cảm xúc vui sướng tột độ nhấn chìm, lại bị tiếng gọi "anh Minh Hàn" đ.á.n.h gục, khiến cả người như lơ lửng bay bổng trên chín tầng mây.

Anh gãi gãi ót, cứ thế cười ngốc nghếch một lúc lâu mới nói tiếp: "Lát nữa chúng ta tìm một quán cơm ăn trưa đã. Ăn xong, anh sẽ ra bưu điện gửi điện tín, xin phép đ.á.n.h báo cáo kết hôn."

"Bên em có thể chuẩn bị trước đơn thẩm tra lý lịch, sau đó đi cùng anh về đơn vị. Đợi báo cáo kết hôn được duyệt, chúng ta sẽ đăng ký ở đó luôn."

Ôn Lăng không có ý kiến gì với sự sắp xếp này.

Diệp Minh Hàn suy nghĩ một lát, lại không nhịn được mà nhíu mày: "Chỉ là chuyện khám sức khỏe tiền hôn nhân..."

Bọn họ đều chưa khám sức khỏe tiền hôn nhân, không biết chuyện sống chung trước hôn nhân có bị ghi vào hồ sơ hay không. Nếu bị người ta nhìn thấy, danh dự của đồng chí Ôn Lăng sẽ vì anh mà bị ảnh hưởng.

Ôn Lăng cười, vỗ vỗ chiếc túi vải ôm trong lòng: "Hôm kia em vừa lấy phiếu khám sức khỏe xong."

Diệp Minh Hàn thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, đợi báo cáo kết hôn được duyệt, anh sẽ đi làm."

Hai người tìm một tiệm cơm, ăn uống no nê.

Sau đó đi đến bưu điện đ.á.n.h điện tín.

Ôn Lăng vẫn còn một việc vô cùng quan trọng cần phải giải quyết.

Đó chính là công việc mà cô từng "nhường" đi.

Là hậu duệ duy nhất còn lại trên đời của Ôn lão tiên sinh, Ôn Lăng năm nay vừa tốt nghiệp cấp ba, nhà máy may mặc Hưng Hoa do ông ngoại sáng lập đã cấp cho cô một chỉ tiêu việc làm.

Vốn dĩ thành tích học tập của cô đã xuất sắc, cô còn thi đậu vào vị trí thống kê viên của nhà máy may với số điểm cao nhất bài thi viết.

Lương cao, môi trường tốt, chẳng biết đã khiến bao người phải đỏ mắt ghen tị.

Lúc mẹ kế biết Ôn Lăng nhận được chỉ tiêu này, bà ta liền gọi ngay Triệu Gia Bảo từ quê lên.

Triệu Gia Bảo tuy thất học, nhưng tút tát lại thì trông cũng khá bảnh bao, ra dáng con người.

Miệng lưỡi dẻo quẹo, những lời ong bướm âu yếm tuôn ra như nước chảy.

Đối với Ôn Lăng, một cô bé mồ côi mẹ từ nhỏ, bị cả nhà ức h.i.ế.p lớn lên, sự xuất hiện của Triệu Gia Bảo giống như một ngọn nến ấm áp, soi rọi vào cuộc sống tăm tối lạnh lẽo của nguyên chủ.

Cô như một con thiêu thân lao vào lửa, bất chấp bị ngọn lửa thiêu đốt, không ngoảnh đầu lại yêu say đắm tên Triệu Gia Bảo luôn thề thốt như rắm thoảng qua tai, miệng đầy lời ngon tiếng ngọt.

Dưới sự "khuyên nhủ" của Triệu Gia Bảo, nguyên chủ đã đồng ý nhường cơ hội làm việc cho cô em kế Trương Hồng Táo.

Chỉ để đổi lấy sự chấp nhận và công nhận của "người nhà".

Trước khi đi theo Triệu Gia Bảo về quê, dưới sự "đi cùng" của Trương Khánh Toàn cùng mẹ kế và em kế, cô đã đến phòng nhân sự của nhà máy để làm thủ tục chuyển đổi hồ sơ cá nhân sang tên em kế.

Lúc đó, Chủ nhiệm Tần của phòng nhân sự đã từng nói, sau khi nộp hồ sơ, cần có thời gian để xét duyệt.

Nhanh thì một tuần, chậm thì nửa tháng.

Giờ mới trôi qua chưa tới năm ngày.

Hy vọng vẫn còn kịp.

Sau khi Diệp Minh Hàn đ.á.n.h xong điện tín, lại rẽ vào cửa hàng bách hóa mua một ít trái cây, điểm tâm và kẹo, v.v., rồi cùng cô đến nhà Chủ nhiệm Tần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.