Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 120: Cửu Biệt Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:40
Vừa nhìn thấy Ôn Linh, Diệp Minh Hàn đã chạy ào tới.
Đôi mắt đen láy sáng ngời, không mảy may che giấu nỗi nhớ nhung da diết và tình yêu nồng nhiệt đang rực cháy, nhìn đến mức mặt Ôn Linh cũng phải nóng ran lên.
Vừa bước tới bên cạnh, anh đã không kìm được mà nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Bảo mẫu đi theo phía sau là chị Đoàn nhịn không được mím môi cười, chiến hữu đi cùng ra đón cũng bật cười khúc khích.
Tráng Tráng dùng đôi mắt giống hệt Diệp Minh Hàn, tò mò nhìn chằm chằm người đàn ông xa lạ này.
Khi thấy người đàn ông xa lạ nắm lấy tay mẹ mình, thằng bé đột nhiên ré lên, vừa khóc vừa rướn người tới, cố giằng tay mẹ ra.
Lúc này ánh mắt Diệp Minh Hàn mới chuyển sang Tráng Tráng, vỗ tay gọi con: "Lại đây con trai, bố bế nào."
Tráng Tráng không do dự quay ngoắt người đi, ôm c.h.ặ.t lấy cổ bảo mẫu.
Nụ cười trên mặt Diệp Minh Hàn cứng đờ ngay tắp lự.
Ôn Linh cười nói: "Tráng Tráng chưa từng gặp anh, lát nữa làm quen rồi sẽ ổn thôi, không cần vội."
Tráng Tráng nghe mẹ gọi tên mình, lại ló đầu ra từ trên vai bảo mẫu, mở to đôi mắt đen láy, lén lút dò xét Diệp Minh Hàn.
Diệp Minh Hàn cũng không hụt hẫng, nắm lại tay Ôn Linh, dịu dàng nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Lúc bước đi anh cảm giác như mình đang lơ lửng trên không, ánh mắt không nỡ rời Ôn Linh dù chỉ một giây, hơi thở cũng mang theo sự phấn khích bị đè nén.
Vợ anh trắng ra rồi, mập mạp ra rồi, càng xinh đẹp hơn nữa.
Thật muốn hôn một cái...
Chiến hữu lái xe, trên đường về khu trú quân, Ôn Linh ôm Tráng Tráng vào lòng, ngồi hàng ghế sau cùng Diệp Minh Hàn.
Tráng Tráng tò mò quan sát mọi người trong xe, cuối cùng dừng mắt trên mặt Diệp Minh Hàn.
Diệp Minh Hàn vừa trêu, thằng bé lại rúc đầu vào n.g.ự.c Ôn Linh.
Ôn Linh nhẹ nhàng dỗ dành: "Tráng Tráng, đây là bố, gọi bố đi con?"
Diệp Minh Hàn cũng sán lại trêu con, cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của thằng bé lên, đưa lên miệng hôn.
Lần này Tráng Tráng không từ chối nữa, còn toét miệng, cười một cách bẽn lẽn.
Đến khu trú quân, Tráng Tráng đã từ lòng Ôn Linh, chuyển sang nằm gọn trong vòng tay Diệp Minh Hàn.
Ôm cơ thể nhỏ xíu mềm mại, ấm áp trong tay, khóe mắt Diệp Minh Hàn cay cay, ươn ướt, không ngừng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tráng Tráng.
Trêu chọc làm Tráng Tráng cười khanh khách liên hồi.
Đại viện của quân nhân gia thuộc nằm ở phía Đông doanh trại, cách doanh trại một con phố.
Trước cổng đại viện có dựng một trạm gác bảo vệ, hai bên là hai cột gạch.
Tuy không bề thế bằng đại viện ở Bắc Kinh, nhưng cũng mang một vẻ bí ẩn và trang nghiêm.
Bước vào đại viện, chính giữa là một con đường xi măng rộng rãi, hai bên trồng những cây bạch dương cao v.út. Xen giữa những hàng bạch dương là những dãy nhà gạch xám ngói đỏ mới xây.
Dãy nhà ngoài cùng quay ra mặt phố, có cửa hàng bách hóa, cửa hàng thực phẩm phụ, v.v., còn có trường tiểu học, trường mẫu giáo, thậm chí có cả một rạp chiếu phim.
Chiếc xe Jeep dừng lại trước cổng một khoảnh sân.
Xe vừa đỗ lại, đám phụ nữ già trẻ lớn bé đang ngồi tán gẫu ven đường lập tức chĩa ánh mắt về phía này.
Lúc Ôn Linh xuống xe, cô nghe thấy có người đang xì xào: "Đây là người nhà của Diệp Phó Doanh trưởng tới rồi à?"
"Chắc là thế rồi, dạo trước chả thấy cậu ấy hì hục dọn dẹp nhà cửa suốt đấy thôi."
Ôn Linh để ý thấy có mấy cái đầu chụm lại với nhau, vừa nói nhỏ vừa liếc mắt ra hiệu về phía bên này.
Có vài câu nói nương theo gió lọt vào tai cô: "Thảo nào... không thèm để ý, nhìn xem... thua kém chỗ nào đâu."
Ôn Linh theo bản năng liếc nhìn Diệp Minh Hàn một cái.
Diệp Minh Hàn mặt mày hớn hở, khẽ giục Ôn Linh: "Đi thôi, mau về nhà xem thử đi em."
Sau đó tung hứng Tráng Tráng trong lòng, sung sướng nói: "Con trai đi nào, theo bố về nhà thôi."
Tráng Tráng khoái chí nhất trò này, vui vẻ cười khanh khách thành tiếng.
Bước qua cổng viện, Ôn Linh mới nhận ra bên trong là một khoảng sân rộng biệt lập.
Trong sân có hai dãy nhà, một Nam một Bắc. Dãy phía Bắc là nhà ở, một cửa chính ở giữa, hai bên mỗi bên một cửa sổ.
Dãy nhà phía Nam thấp bé tồi tàn hơn, dùng làm bếp kiêm nhà kho để đồ lặt vặt. Còn có người dựng cả chuồng gà ở đó, nhốt rất nhiều gà.
Mỗi nhà một gian.
Dưới bức tường rào phía Đông là một mảnh vườn trồng rau, được chia thành từng luống bằng hàng rào làm từ thanh tre và cành cây. Rau xanh mướt, tràn trề sức sống.
Chính giữa lùi về phía Bắc, có một dãy bể nước, mấy chị em phụ nữ đang xắn tay áo, hì hục giặt giũ ở đó.
Nhìn thấy Diệp Minh Hàn, họ thi nhau chào hỏi: "Diệp Doanh trưởng đón vợ lên rồi đấy à."
Diệp Minh Hàn vừa đáp lời, vừa lấy chìa khóa mở cửa nhà.
Gian giữa đối diện cửa ra vào là phòng khách, hai bên là hai phòng ngủ.
Chỉ bằng cỡ hai gian rưỡi nhà, tường quét vôi trắng, lát gạch nền, rất sạch sẽ và sáng sủa.
Đặt đồ đạc xuống xong, người chiến hữu liền quay về doanh trại.
Tráng Tráng mới đến nơi xa lạ, thấy cái gì cũng lạ lẫm tò mò, rướn người ngó nghiêng ra ngoài.
Chị Đoàn vươn tay đỡ lấy: "Diệp Doanh trưởng, để tôi bế Tráng Tráng ra ngoài dạo một lát, hai vợ chồng thu dọn đồ đạc nhé?"
Diệp Minh Hàn thừa hiểu ý tốt của chị Đoàn, muốn tạo không gian riêng tư cho đôi vợ chồng trẻ mới đoàn tụ, vội vàng đưa Tráng Tráng cho chị.
Chị Đoàn bế Tráng Tráng bước ra cửa, rất nhanh sau đó đã nghe thấy tiếng chị chào hỏi hàng xóm ngoài sân.
Người vừa đi khuất, Diệp Minh Hàn liền bế bổng Ôn Linh đi thẳng vào phòng ngủ.
Cửa vừa khép lại, môi anh đã áp sát tới.
Sau một nụ hôn thật dài, Diệp Minh Hàn mới dùng giọng khàn khàn thều thào: "Cuối cùng cũng gặp được em, nhớ em c.h.ế.t mất, em có nhớ anh không? Chắc chắn là không nhớ rồi, em còn chả thèm viết thư cho anh, vợ à..."
Giọng điệu tràn ngập vẻ hờn dỗi, oán trách.
Ôn Linh có chút đổ mồ hôi hột. Cô khẽ đẩy Diệp Minh Hàn ra: "Ban ngày ban mặt, mọi người ở ngoài cả đấy, cẩn thận người ta nghe thấy bây giờ."
"Anh có làm gì đâu, chỉ hôn một cái thôi mà."
Nói rồi lại sán tới.
Ôn Linh bị hôn đến nhũn cả chân, hơi thở dồn dập, hai má nóng bừng.
Nói thật thì cô cũng là người bình thường, ăn ngũ cốc hoa màu, có thất tình lục d.ụ.c.
Làm sao có chuyện không nhớ chứ?
Cũng may Diệp Minh Hàn không phải là người bất chấp tất cả.
Dù quyến luyến không nỡ buông, anh vẫn nhanh ch.óng buông Ôn Linh ra, chỉ nắm lấy tay cô, dẫn đi thăm thú nhà cửa từ trong ra ngoài: "Hai đứa mình ở phòng này, để chị Đoàn bế Tráng Tráng ngủ phòng bên kia."
"Mai anh được nghỉ phép một ngày, sẽ dẫn em đi dạo quanh đây cho quen đường quen nẻo. Xem còn thiếu thứ gì thì mua thêm."
Đợt dọn khỏi khu tập thể Danh Tuyền, để tránh hàng xóm sinh nghi, Ôn Linh chỉ mang theo những món đồ đắt tiền có giá trị.
Một số đồ dùng sinh hoạt hàng ngày vẫn bỏ lại đó.
Sau khi lo xong thủ tục cho người nhà theo quân, Diệp Minh Hàn liền bắt tay vào bài trí tổ ấm của họ.
Mấy hôm nay tranh thủ ngày nghỉ, anh đã dọn hết đồ đạc bên kia sang đây rồi.
Nhà cũng đã trả lại cho đơn vị.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng Tráng Tráng khóc òa, Ôn Linh và Diệp Minh Hàn vội vàng chạy ra.
Chị Đoàn đang nhẹ nhàng vỗ lưng Tráng Tráng, cười bảo Ôn Linh: "Chắc thằng bé đói rồi."
Diệp Minh Hàn liền nói: "Để anh ra nhà ăn gọi vài món, hôm nay nấu không kịp nữa rồi, sáng mai anh đi chợ mua thức ăn sau."
Ôn Linh vừa ừ hử đáp lời, vừa ôm Tráng Tráng bế vào trong nhà.
Chị Đoàn chạy ra bếp nhóm lò đun nước.
Nghe tiếng Ôn Linh dỗ dành Tráng Tráng trong phòng, chị lại thấy khó nghĩ: Ban nãy chị nghe mấy người hàng xóm nói chuyện có vài tin đồn không hay, không biết có nên kể cho Tiểu Ôn nghe hay không.
Nhưng nhìn thấy Diệp Doanh trưởng đối xử ân cần, chu đáo với Tiểu Ôn như vậy, chị lại nghĩ, mấy chuyện từ một phía vớ vẩn này tốt nhất đừng nên kể cho Tiểu Ôn nghe, kẻo lại làm rác tai cô ấy.
