Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 135: Nhận Việc Ở Đài Phát Thanh
Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:48
Vào ngày thi viết, Ôn Linh thức dậy từ rất sớm.
Cô bảo mẫu mới tới tên Tiểu Hà là một người rất nhanh nhẹn, chăm chỉ. Cô ấy dùng phương pháp Ôn Linh dạy để hấp trứng gà cho Tráng Tráng, trong trứng hấp còn rắc thêm vụn giăm bông do chính tay Ôn Linh làm.
Vừa mở vung nồi ra, mùi thơm nức mũi đã bốc lên.
Diệp Minh Hàn dậy sớm, từ sáng sớm đã hấp lại bánh bao to và nấu xong nồi cháo loãng. Đợi Ôn Linh đ.á.n.h răng rửa mặt xong, bát cháo loãng Diệp Minh Hàn múc ra đã nguội bớt.
Vừa độ ấm để ăn.
Ăn sáng xong, Diệp Minh Hàn đến doanh trại, Tiểu Hà trông Tráng Tráng, còn Ôn Linh thì đạp xe lên thành phố.
Lúc đến đài phát thanh thành phố, mới hơn bảy rưỡi một chút.
Ngoài cửa đã tụ tập mười mấy người tới dự thi.
Đa phần đều là những thanh niên trạc tuổi hai mươi.
Trong số đó, một người đàn ông dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú đã thu hút sự chú ý của hầu hết các cô gái.
Giữa một rừng người mặc áo xanh lam, áo xanh lục, bộ đồ Tôn Trung Sơn cổ trụ màu xanh lam đậm của anh ta, tôn lên dáng người đứng thẳng tắp như cây trúc, trông có vẻ khác biệt hẳn.
Ôn Linh chỉ liếc nhìn một cái rồi thu ánh mắt lại.
Đã hai năm trôi qua kể từ lần thi viết trước, những kiến thức nguyên chủ từng học cũng đã bị Ôn Linh quên gần hết.
Đối với kỳ thi viết lần này, trong lòng cô cũng chẳng mấy tự tin, ít nhiều cũng có chút hoang mang.
Cảm giác này hơi giống với lúc đối mặt với những kỳ thi lớn ở kiếp trước.
Chỉ còn bảy năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học.
Ôn Linh quyết định sau khi về nhà sẽ bắt đầu ôn tập lại kiến thức cấp hai, cấp ba dần đi là vừa.
Trong lúc chờ đợi, lại có thêm mười mấy người lục tục kéo đến.
Hơn ba mươi người đứng đợi ngoài cửa, đông nghịt một mảng.
Đến bảy giờ bốn mươi, có người ra mở cửa, dẫn nhóm người này đi về phía phòng thi.
Tất cả mọi người đều tự giác ngậm miệng, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân sột soạt.
Phòng thi nằm trong một căn nhà cấp bốn ở dãy sau.
Bên trong xếp vài dãy bàn ghế, phía trước còn có bảng đen, trông hệt như lớp học ở trường làng.
Hai người một bàn.
Nhân viên coi thi xếp những người dự thi thành hàng, chỉ định ai ngồi chung bàn với ai.
Nhằm đề phòng những người quen biết nhau làm trò quay cóp.
Ôn Linh được phân ngồi chung bàn với anh chàng mặc đồ Tôn Trung Sơn kia.
Khi đề thi được phát xuống, cô nhận ra các câu hỏi cũng khá đơn giản: Một bài đ.á.n.h dấu phiên âm pinyin, một bài sửa lỗi câu, một bài nhìn hình viết văn, cùng với một câu hỏi về tư tưởng chính trị.
Mỗi câu hỏi lớn đều yêu cầu lượng nội dung không hề nhỏ, phải hoàn thành trong ba mươi phút, thời gian thực sự khá gấp rút.
Ôn Linh múa b.út thành văn, sau khi viết nhanh xong thì kiểm tra lại một lượt.
Vừa đúng hết giờ.
Lúc cán bộ coi thi thu bài, cô nhìn thấy trên bài thi của người ngồi cùng bàn có viết hai chữ "Cố Diễn" bằng nét b.út mạnh mẽ, cứng cáp.
Đúng là mang đậm phong cách nam chính tiểu thuyết.
Ngoại hình cũng giống hệt nam chính.
Những dòng chữ chi chít trên bài thi được trình bày sạch sẽ, gọn gàng, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ để giám khảo cho một điểm ấn tượng cực tốt.
Thi xong, theo thông lệ mọi người phải ở lại đây để chờ kết quả.
Các đồng chí nam rảnh rỗi không có việc gì làm, còn các đồng chí nữ thì thi nhau lấy kim chỉ, len sợi từ trong túi ra bắt đầu cặm cụi làm việc.
Không lãng phí lấy một phút.
Nhờ kinh nghiệm từ lần thi viết trước, trước khi đi Ôn Linh đã tiện tay mang theo chiếc mũ móc dở cho Tráng Tráng.
Trong một năm ở thành phố Kinh, cô đã học được khá nhiều kiểu móc len từ chị Trần, móc cho Tráng Tráng được không ít quần áo, giày mũ.
Một tay cô giữ vành mũ, một tay cầm kim móc, sợi len vòng qua những ngón tay, cổ tay chuyển động thoăn thoắt.
Nữ đồng chí ngồi cách một lối đi tò mò rướn người sang, sờ thử chiếc mũ bát giác đã dần thành hình trong tay Ôn Linh: "Ây dà đồng chí ơi, cô khéo tay thật đấy. Đây là mũ móc cho trẻ con à?"
Ôn Linh mỉm cười: "Vâng, tôi móc cho con trai tôi."
"Ây dô." Nữ đồng chí đó ngước mắt lên nhìn cô cẩn thận: "Đồng chí kết hôn rồi sao?"
Cố Diễn ngồi bên cạnh cũng quay đầu lại liếc nhìn cô một cái.
Ôn Linh mỉm cười: "Đúng vậy, con trai tôi đã hơn một tuổi rồi."
Nữ đồng chí kia cười nói: "Nhìn cô tôi còn tưởng cô vừa mới tốt nghiệp cấp ba cơ đấy."
Rồi cô ấy hỏi thăm thêm vài câu như nhà ở đâu.
Ôn Linh liền kể mình theo chồng đến đây tòng quân. Cô cũng biết được đối phương tên là Dương Trừng, là người thành phố này, bố mẹ đều là cán bộ Ủy ban Cách mạng thành phố.
Những người ở đây ít nhiều đều có chút bối cảnh.
Nếu không có quan hệ nhất định, thì căn bản không thể sờ tới được kênh tuyển dụng của đài phát thanh.
Ngay cả những người được các công xã tiến cử đến thi, cũng đều là chiến sĩ thi đua và phần t.ử tích cực trong công xã.
Mọi người ai cũng hận không thể thập bát ban võ nghệ môn nào cũng tinh thông.
So với họ, Ôn Linh cảm thấy mình mới giống một kẻ nhà quê mới lên tỉnh.
Trong ba mươi sáu người, lần này chỉ tuyển khoảng hơn hai mươi người.
Đài phát thanh thành phố giữ lại hai người, năm huyện mỗi huyện hai người.
Các công xã cấp dưới, mỗi công xã cũng được phân bổ hai người.
Theo lời Dương Trừng kể, những người còn lại dù có thi trượt, thì cũng sẽ được đưa về phòng phát thanh của các đại đội.
Về cơ bản chỉ cần lọt vào vòng thi viết, thì đều sẽ được sắp xếp công việc.
Sự khác biệt nằm ở chỗ: Những người được ở lại đài phát thanh, dù là ở thành phố hay được phân về huyện, thì đó đều là "bát cơm sắt". Không những có lương mà còn có trợ cấp của nhà nước.
Còn những người về công xã và đại đội, thì chỉ có lương chứ không có trợ cấp nhà nước.
Đến khi chiếc mũ bát giác chỉ còn lại một vòng viền, thì có người cầm một tờ giấy và một lọ hồ dán bước vào.
Dán tờ giấy lên một bên bảng đen.
Dương Trừng kéo tay Ôn Linh: "Đi, chúng ta mau ra xem đi."
Không có gì bất ngờ, Cố Diễn đứng nhất kỳ thi viết.
Ôn Linh đứng thứ ba.
Đứng thứ hai là Dương Trừng.
Ôn Linh chân thành chúc mừng Dương Trừng: "Giỏi quá, chúc mừng cô nhé."
Dương Trừng đắc ý nói: "Cô cũng không tồi đâu."
Rất nhanh, vị trí phân công của mỗi người cũng đã có kết quả.
Chỉ có hai chỉ tiêu được ở lại đài phát thanh thành phố, một là Cố Diễn, hai là Ôn Linh.
Nguyên nhân là do thành tích thử giọng của Ôn Linh đứng thứ hai.
Còn thành tích thử giọng của Dương Trừng chỉ đứng thứ mười.
Đứng thứ nhất vẫn là Cố Diễn.
Vừa nhìn thấy bảng phân công, mặt Dương Trừng lập tức đen xì.
Không đợi Ôn Linh kịp nói gì với cô ta, cô ta đã hất b.í.m tóc, hầm hầm bỏ đi không ngoảnh đầu lại.
Cố Diễn chìa tay về phía cô: "Chúc mừng đồng chí Ôn, sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, mong được giúp đỡ nhiều."
Ôn Linh bắt tay đáp lại: "Cảm ơn, cũng mong được anh giúp đỡ nhiều."
Những đồng chí được phân về đài phát thanh huyện, công xã và các đại đội đều cầm giấy báo trúng tuyển đến đơn vị công tác của mình để báo danh.
Ôn Linh và Cố Diễn thì ở lại làm thủ tục nhận việc.
Bao gồm cả việc chuyển hộ khẩu và sổ lương thực.
May mà hộ khẩu của Ôn Linh vẫn còn để ở Cục Công an Danh Tuyền, lát nữa cô có thể đến thẳng Danh Tuyền để chuyển hộ khẩu và sổ lương thực qua đây luôn.
Đài phát thanh cho thời gian ba ngày để chuẩn bị.
Ba ngày sau chính thức đi làm.
Sau khi nhận việc, còn phải trải qua một năm làm học việc.
Thời gian học việc này không hề đơn giản như lúc ở Cục Công an. Phát thanh là một nghề đòi hỏi kỹ năng chuyên môn, bắt buộc phải có sư phụ chỉ dạy đàng hoàng.
Trong thời gian học việc sẽ được nhận mức lương nhân viên công tác bậc 30, mỗi tháng 23 đồng.
Sau khi chuyển thành nhân viên chính thức, sẽ nhận mức lương nhân viên công tác bậc 25, mỗi tháng 37,5 đồng.
Sau đó mỗi năm tăng một bậc.
Mỗi bậc lương tăng 6 đồng.
Vì tính chất công việc có nhiệm vụ phát thanh buổi tối, nên đài phát thanh có sắp xếp ký túc xá tập thể.
Ôn Linh được xếp vào một căn nhà cấp bốn ở dãy sau, ở chung phòng với ba cô gái trẻ.
Giường sắt tầng trên tầng dưới.
Chăn màn tự túc.
Ôn Linh không thể ngờ rằng, sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô lại một lần nữa được trải nghiệm cuộc sống ngủ giường tầng trong ký túc xá tập thể ở một không gian thời gian khác.
Nhận được chìa khóa ký túc xá, Ôn Linh thấy thời gian vẫn còn sớm, nên muốn đi dò hỏi địa chỉ của bà cụ Vu Xuân Hoa để đến thăm bà một chuyến.
