Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 155: Đừng Sợ Kẻ Trộm Vơ Vét, Chỉ Sợ Kẻ Trộm Dòm Ngó
Cập nhật lúc: 08/03/2026 15:18
Tranh thủ lúc đang hầm thịt gà, Ôn Linh đã dặn dò anh cảnh vệ Tiểu Vương làm sạch con cá.
Sau khi gói xong hoành thánh, cô nhanh tay chế biến món cá sốt chua ngọt trên chiếc bếp lò bằng đất nung, lại xào thêm một đĩa bắp cải xào giấm và một đĩa củ cải thái sợi xào.
Món ăn được dọn lên mâm, Hoàng Lâm châm nước nóng cho Vu Xuân Hoa, chị Đổng cũng lăng xăng giúp hâm nóng rượu cho Tiêu Hải, đồng thời rót cho mỗi người một ly nước ngọt hương cam mà Tiêu Hải xách tới.
Vu Xuân Hoa tủm tỉm cười hiền hậu, thăm hỏi Hoàng Lâm vài chuyện về trường học, Hoàng Lâm đều cởi mở giải đáp từng câu.
Bữa cơm diễn ra trong không khí hòa thuận, vui vẻ.
Ăn xong, Ôn Linh bế Tráng Tráng xin phép ra về trước.
Hoàng Lâm và chị Đổng xắn tay áo thu dọn tàn cuộc, quét dọn sạch sẽ nhà cửa, rồi cũng dắt díu hai cậu nhóc lên xe.
Vu Xuân Hoa trầm ngâm nói với Tiêu Hải: "Lần này cậu rốt cuộc cũng không nhìn lầm người rồi."
Tiêu Hải cười ngượng ngùng.
"Lần sau đừng ghé qua nữa."
Tiêu Hải sững người.
Vu Xuân Hoa xua tay: "Thế này không tiện. Cậu cũng đừng cứ tăm tia nhét tiền cho tôi nữa, tôi chẳng thiếu thốn tiền bạc gì đâu. Quanh tôi đã có người lo liệu săn sóc, Tiểu Ôn cũng thường xuyên dắt theo thằng bé tới chơi với tôi. Còn cậu ấy à, lo vun vén cho cuộc sống gia đình cậu cho đàng hoàng là đủ rồi."
Hai mắt Tiêu Hải phút chốc hoe đỏ: "Đại tỷ..."
"Cô nương nhà người ta là người hiểu chuyện, biết tiến biết lùi, cậu đừng có được nước lấn tới. Nhanh về đi, đừng để người ta phải chực chờ lâu."
Tiểu Đổng dìu Vu Xuân Hoa đứng tựa cửa, đăm đăm nhìn theo bóng Tiêu Hải rời khỏi cổng sân, an tọa trên xe rồi phóng đi. Chị ấy bất giác hừ lạnh một tiếng, ấm ức xả cơn giận: "Mặt mũi nào mà tới mặt dày thế không biết? Tới hoài tới mãi, làm như ai nấy đều hân hoan chào đón ông ta lắm vậy."
Vu Xuân Hoa bật cười, khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay chị ấy.
Một lúc sau bà lên tiếng: "Tôi thật sự quý mến thằng bé Tráng Tráng đó. Lần sau Tiểu Ôn qua, cô nhớ dặn con bé thăm dò thử xem mạn bên đó có căn nhà nào tươm tất không, chị em ta dọn sang đó sống."
Tiểu Đổng nghe vậy, mừng rỡ tươi tỉnh cả mặt mày: "Ây dà, hôm nay Tiểu Ôn qua đây sao bà không đề cập tới luôn đi."
"Hôm nay là mùng một Tết, đợi ra Giêng rồi hẵng bàn."
Về phần Ôn Linh, lúc bế Tráng Tráng về nhà, vô tình lướt qua căn phòng trọ cũ của Cố Diễn, cô thầm nghĩ: Nếu mẹ Vu bằng lòng chuyển tới đây thì tuyệt biết mấy.
Thế thì cô có thể chăm sóc mẹ Vu được tiện hơn. Những lúc chị Hà về quê thăm nhà, mẹ Vu và chị Đổng cũng có thể hỗ trợ cô trông nom con cái.
Hai bên đều có thể bầu bạn, đỡ đần lẫn nhau.
Mở cổng sân, Ôn Linh dựng xe đạp, đi một vòng quanh sân ngó nghiêng rồi mới tiến đến mở khóa cửa phòng chính.
Chìa khóa vừa mới tra vào ổ, Ôn Linh đã nhạy bén cảm nhận được sự bất thường.
Cô chưa kịp vặn thì ổ khóa đã tự động bung ra.
Đầu cô ong lên một tiếng, toàn thân nổi gai ốc, cô đẩy bật cánh cửa phòng ra.
Mặc dù đồ đạc trong phòng xê dịch không đáng kể, nhưng Ôn Linh vẫn tinh tường nhận ra có người đã lục lọi căn phòng này.
Căn nhà này đã được xây dựng từ khá lâu, vẫn giữ lối kiến trúc cổ điển, vách tường phía Bắc không hề trổ cửa sổ hay cửa ra vào.
Thế nên, tên trộm đó chỉ có thể đột nhập vào từ tường sân, và chắc chắn hắn ta đã cao chạy xa bay rồi, nếu không hắn sẽ chẳng bao giờ máng ổ khóa hờ hững vào then cửa như thế.
Ôn Linh lôi khẩu s.ú.n.g lục ra, lên nòng kêu tách một tiếng, cẩn thận đi một vòng quanh buồng trong kiểm tra.
Những đồ đạc quý giá cô đều mang theo bên mình, bao gồm cả chăn bông mới, quần áo mới cũng đã được cô cất gọn vào không gian, bên trong tủ quần áo treo trên móc chỉ lác đác vài bộ đồ cũ sờn.
Quần áo bị lật tung lên, có cái túi áo còn lòi cả ra ngoài.
Đến cả đôi giày đặt trên kệ dưới tủ cũng in hằn dấu vết xê dịch.
Lục soát kỹ càng gớm.
Canh me được cái kẽ hở này để lẻn vào sân, ắt hẳn tên trộm này đã rình rập rình mò nhà cô từ lâu rồi.
Người ta vẫn thường nói ăn trộm không bao giờ ra về tay không.
Đồ đạc quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu, rốt cuộc hắn ta đã nẫng đi những gì?
Ôn Linh bế Tráng Tráng đảo qua phòng ngủ phía Tây một vòng.
Bên trong còn trống rỗng hơn, ngoài chăn mền của chị Hà và Tráng Tráng trên giường, cùng với quần áo của hai người trong tủ, thì chẳng có đồ vật gì đáng giá.
Nên lúc rời đi, Ôn Linh không hề khóa cửa căn phòng này.
Phòng phía Tây vốn dĩ là nơi cô và chị Hà trữ hàng Tết mua sắm mấy ngày trước, cùng với một thố bánh bao hấp mà chị Hà tranh thủ thời gian rảnh rỗi nhào nặn.
Tất cả đã được Ôn Linh thu dọn gọn gàng vào không gian, từ đồ đạc cho đến chạn bát đĩa.
Phòng phía Đông thì chỉ chất đống than tổ ong và than đá.
Cổng sân thì đóng c.h.ặ.t, nếu tên trộm lẻn vào bằng đường trèo tường, thì những đồ vật này vừa cồng kềnh lại vừa nặng, hắn ta có cắm cánh cũng chẳng mang đi nổi.
Trong nhà xí, ngoài cái phòng tắm vòi sen, chỉ chỏng chơ hai cái bô tiểu đêm.
Chiếc thau sắt to dùng để giặt giũ quần áo vẫn dựa yên vị vào bức tường phía Nam.
Ôn Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm, trở lại phòng chính phía Bắc, vừa định xách phích nước rót nước sôi thì trong lòng chợt giật thót, ngoái đầu nhìn lại: Ấm nước đun bằng sắt nhà cô biến đâu mất tăm rồi?!
Lò than đã tàn từ lâu, chiếc vung lò vẫn đậy kín mít trên miệng bếp.
Trên đó còn in hằn một vòng nhọ nồi đen sì.
Cái ấm sắt dùng để đun nước không cánh mà bay.
Cái tên trộm này...
Đúng là thâm ăn vơ quàng, cái quái gì cũng hốt!
Ôn Linh vào không gian đổi lấy một chiếc ấm sắt y chang, cùng với một ổ khóa mới tinh.
Khóa có tinh vi đến đâu cũng chỉ cản được người ngay, làm sao khóa được kẻ gian.
Không sợ bị trộm vơ vét, chỉ sợ bị trộm dòm ngó.
Bên trong nhà vẫn không thể vắng hơi người được.
Chẳng lẽ mỗi lần đi vắng, cô đều phải lúi húi nhét hết đồ quý giá vào không gian?
Thời gian trôi qua, tần suất tăng lên, kiểu gì cũng bị người ta dòm ngó bắt thóp.
Ôn Linh càng thêm khao khát việc mẹ Vu chuyển đến gần nhà mình sinh sống.
Chiều tối, Diệp Minh Hàn lái xe về nhà như thường lệ, Ôn Linh đang tất bật sắp xếp quà cáp trong phòng.
Tối nay họ sẽ qua nhà ông Văn Hạo Nhiên chúc Tết.
Ngày mai thì ghé thăm nhà Hạ Thanh Âm, nhà đài trưởng, rồi còn phải tạt qua nhà sư đoàn trưởng Tiêu, và cả nhà Cục trưởng Cục Công an thành phố Đàm nữa...
Diệp Minh Hàn bước vào sân, vừa định sải bước vào nhà thì chợt sững người, ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào dấu chân mờ nhạt trên bức tường phía Đông.
Anh bước tới chậm rãi, đưa tay áng chừng kích cỡ, rồi đưa mắt quan sát một vòng dưới nền đất.
Thấy Ôn Linh vẫn đang bận rộn trong phòng, anh rảo bước đi sang căn nhà nhỏ phía Tây.
Bật công tắc đèn, anh ngồi xổm xuống đất, nghiêng đầu chăm chú quan sát mấy dấu chân rõ rệt của đàn ông để lại.
Hướng đi của những dấu chân này rất rõ ràng, nhắm thẳng vào thành giường và chiếc tủ quần áo.
Bên trong phòng còn lưu lại một dấu chân nhỏ nhắn, mũi giày nhọn hoắt, đó là do đôi giày da đế bằng của Ôn Linh để lại.
Chắc hẳn là cô phát hiện nhà có trộm nên mới vào kiểm tra xem có mất mát đồ đạc gì không.
Anh ngồi xổm bên một dấu chân, dùng ngón tay quệt nhẹ một cái, vân vê trên đầu ngón tay rồi đưa lên mũi khẽ ngửi, loáng thoáng có mùi dầu hỏa.
Từ kích cỡ dấu giày, có thể đoán người này cao khoảng từ một mét sáu lăm đến một mét bảy, nặng tầm 55 ký, tính chất công việc thường xuyên tiếp xúc với dầu hỏa.
Tiếng bước chân của Ôn Linh từ đằng sau vọng lại.
Diệp Minh Hàn quay người: "Nhà có trộm đột nhập, có mất mát món gì không em?"
Ôn Linh trả lời: "Mất mỗi cái ấm sắt đun nước, ổ khóa thì bị cạy hỏng. Em đã thay cái mới rồi."
Diệp Minh Hàn gật gù.
Trong nhà không thiếu đồ đạc, tên trộm không thể nào chỉ cuỗm mỗi cái ấm nước đi được.
Có lẽ Ôn Linh đã áp dụng đủ biện pháp phòng trộm trước khi ra khỏi nhà, nên tên trộm mới không đạt được mục đích. Cuối cùng, vì không cam tâm về tay không, hắn bèn "thuận thủ" xách luôn chiếc ấm nước của gia đình họ.
Anh thừa hiểu, cô vợ của mình cất giấu không ít bí mật.
Giống như việc anh phải thực thi những nhiệm vụ tuyệt mật không thể hé răng với vợ, cô cũng có quyền giữ những điều sâu kín của riêng mình.
Ôn Linh không muốn nói, ắt hẳn bí mật ấy động trời đến mức kinh thiên động địa.
Là một người chồng, điều duy nhất anh có thể làm cho cô chính là tôn trọng sự riêng tư và giữ kín miệng.
Ôn Linh ngồi xổm xuống cạnh Diệp Minh Hàn, hỏi dò: "Anh phát hiện ra manh mối gì rồi sao?"
