Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 200: Sao Mày Lại Kém Cỏi Đến Thế Hả!

Cập nhật lúc: 08/03/2026 15:32

Chẳng hiểu tại sao, Cố Diễn cứ có một cảm giác rằng, mọi đường đi nước bước trong kế hoạch của mình dường như đều bị Ôn Linh nắm thóp một cách chính xác đến lạ kỳ.

Và lần nào, cô ta cũng khéo léo né tránh được những cái bẫy mà hắn đã cất công giăng ra.

Hắn không kìm được bèn hỏi hệ thống: "Này hệ thống, mày có cái hệ thống con nào liên kết không, hay mày là hệ thống con của một hệ thống chủ nào đó, liệu nó có khả năng chia sẻ suy nghĩ hay mục đích của tao không?"

Hệ thống rơi vào trạng thái im lặng.

Nói trắng ra, nó chỉ là một hệ thống AI thông minh, chức năng chính là dựa trên suy nghĩ của ký chủ kết hợp với tình hình thực tế, để đưa ra một bản kế hoạch hoàn hảo nhất giúp ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thăng cấp.

Người xưa có câu "người tính không bằng trời tính".

Điều này cũng đặt ra một bài toán hóc b.úa cho khả năng thích ứng của hệ thống thông minh.

Câu hỏi mà ký chủ đưa ra, quả thực làm khó nó.

Bởi lẽ, nó thực sự chịu sự quản lý trực tiếp từ công ty tổng. Mọi hành động, cử chỉ của ký chủ, đều sẽ được nó thu thập và truyền tải về hệ thống trung tâm của công ty.

Dữ liệu truyền về sẽ được hệ thống trung tâm phân tích, nghiên cứu kỹ lưỡng, sau đó tùy tình hình mà gửi lại các chỉ thị tiếp theo cho nó.

Nhưng hệ thống đâu phải mớ rau ngoài chợ, ai muốn là có.

Hệ thống sắp xếp lại ngôn từ, dùng cách diễn đạt dễ hiểu nhất để giải thích cho ký chủ: "Thưa ký chủ, hệ thống này quả thực được điều hành bởi công ty tổng. Tuy nhiên, mỗi cá nhân được hệ thống lựa chọn đều sẽ được đưa đến một không gian chiều khác nhau."

"Vì vậy, trong không gian chiều này, ngài là người duy nhất sở hữu hệ thống, không hề tồn tại bất kỳ ký chủ nào khác."

Cố Diễn cảm thấy hơi đau đầu.

Hiện tại, hắn không chỉ bế tắc trước mặt Ôn Linh, mà ngay cả Chủ nhiệm Dương cũng là một hòn đá tảng rắn chắc, chẳng chịu nhượng bộ chút nào.

Hai con người này, đúng là những tảng đá ngáng đường khó nhằn trên con đường đi đến thành công của hắn!

Hay là, bỏ qua Ôn Linh đi?

Ý nghĩ này vừa nhen nhóm, hệ thống lập tức lên tiếng phản bác: "Thưa ký chủ, một khi hệ thống đã xác định được nguồn cung cấp khí vận, đối tượng cung cấp sẽ bị khóa c.h.ặ.t."

"Nhiệm vụ công lược cũng sẽ được thêm vào danh sách nhiệm vụ. Chỉ khi nào toàn bộ nhiệm vụ thu thập khí vận hoàn tất, thì chỉ thị tiếp theo mới được kích hoạt."

Tất nhiên, sau khi hoàn thành nhiệm vụ công lược, nếu điểm khí vận của đối tượng cung cấp tăng lên, ký chủ cũng sẽ nhận được phần "hoa hồng" khí vận tương ứng.

Nếu nhiệm vụ công lược chưa được hoàn thành, trong danh sách nhiệm vụ sẽ luôn hiển thị dòng chữ "nhiệm vụ đang tiến hành".

Cố Diễn bực tức đưa hai tay xoa mạnh lên mặt.

Lúc đó tại sao hắn lại dại dột bốc đồng, đi đ.â.m đầu vào cái cô nàng ương ngạnh này cơ chứ?

Nói tóm lại, cũng là do lòng tham không đáy của hắn mà ra.

Hay nói cách khác, là do hắn quá tự cao tự đại vào vẻ bề ngoài của mình.

Đầu óc Cố Diễn rối như tơ vò, một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên: "Hệ thống, nếu như... kẻ nắm giữ khí vận kia biến mất khỏi cõi đời này thì sao?"

Hệ thống: "Ý ngài là, người nắm giữ khí vận c.h.ế.t đi?"

Cố Diễn: "Đúng thế."

"Sẽ có ba trường hợp xảy ra. Một là người đó c.h.ế.t già, hai là bị sát hại, ba là bị chính ngài ra tay kết liễu. Trường hợp đầu tiên, khí vận của họ sẽ từ từ tan biến; Trường hợp thứ hai, ngài sẽ thu được phân nửa số khí vận, coi như người đó đã làm giúp ngài nhiệm vụ thu thập khí vận; Trường hợp thứ ba, toàn bộ khí vận sẽ thuộc về ngài."

Cố Diễn siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng hỏi: "Hệ thống, cái thứ tao đang dùng là hệ thống công lược, hay là hệ thống ăn cướp vậy?"

Hệ thống: "Cái này thì tùy thuộc vào hành động của ngài thôi. Với điều kiện điểm khí vận của ngài cao hơn đối phương, nếu ngài ra tay giúp đỡ người khác, ngài sẽ được hệ thống thưởng điểm khí vận tương ứng, nhưng sẽ không lấy đi điểm khí vận của đối phương."

"Như gia đình họ Dương và cô Ôn Linh, ngài đang muốn lợi dụng họ để đổi đời, nhảy vọt giai cấp."

"Nếu ngài nhận được sự công nhận từ họ, ngài sẽ hút lấy điểm khí vận của họ, cho đến khi điểm khí vận của cả hai bên bằng nhau."

"Tương tự, khi nhiệm vụ chưa hoàn tất, những cảm xúc, thái độ của đối phương dành cho ngài cũng sẽ chi phối trực tiếp đến điểm khí vận của ngài."

"Ký chủ, ngài còn câu hỏi nào khác không?"

Cố Diễn thầm bực bội trong lòng, quẳng cuốn sách trên tay xuống bàn: "Không còn gì nữa."

Cuốn sách dày cộp rơi xuống bàn đ.á.n.h "Bịch" một cái thật lớn, cắt đứt cuộc trò chuyện rôm rả của những người xung quanh.

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.

Cố Diễn chẳng buồn gìn giữ hình tượng nho nhã, lịch thiệp thường ngày, vò đầu bứt tai, đứng dậy bước nhanh ra khỏi phòng.

Những người còn lại lập tức xúm lại thì thầm bàn tán: "Cậu ta làm sao thế? Nãy còn vui vẻ hớn hở lắm mà?"

Rồi mọi người lại đồng loạt dồn ánh nhìn về phía Ninh Tiểu Anh.

Ninh Tiểu Anh cảm thấy có chút khó hiểu: Cô ta đâu có cướp chỗ của Dương Trừng đâu.

Đài trưởng sắp xếp thế nào thì cô ta làm thế ấy, liên quan gì đến cô ta chứ?

Bực mình thật đấy!

Khóe môi Hạ Thanh Âm khẽ nhếch lên, nhưng rồi nhanh ch.óng trở lại vẻ nghiêm nghị. Bà vẫy tay gọi Ninh Tiểu Anh: "Đồng chí Ninh, lại đây, em đọc qua bản thảo này cho quen mặt chữ đi."

Ninh Tiểu Anh lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, giọng ngọt ngào: "Dạ vâng, thưa cô Hạ."

Buổi trưa tan làm, Cố Diễn đèo Dương Trừng bằng xe đạp về đến nhà, thì bắt gặp Tạ Nghi Phương đang đứng bồn chồn trước cửa.

Thấy vậy, khuôn mặt đang cau có của Cố Diễn bỗng chốc bừng sáng nụ cười: "Mẹ, mẹ đến thăm bọn con ạ?"

Sắc mặt Tạ Nghi Phương sầm lại, tuy không muốn bắt chuyện nhưng vẫn ừ hữ một tiếng: "Tôi đến xem Trừng Trừng thế nào."

Cố Diễn vờ như không thấy thái độ lạnh nhạt của bà, tươi cười mở cửa: "Mẹ vào nhà đi ạ. Trừng Trừng, em ở nhà trò chuyện với mẹ nhé, anh đi mua chút đồ ăn."

Dương Trừng vui vẻ gật đầu, nắm lấy tay mẹ: "Mẹ, mẹ vào nhà đi ạ."

Tạ Nghi Phương đưa mắt nhìn khoảng sân chật hẹp, ngôi nhà tuềnh toàng, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa khó tả.

Bước vào nhà, căn phòng tối om om, nền nhà vẫn là nền đất nện kiểu nông thôn, tức là dùng đất lấp lên rồi lấy vồ nện cho c.h.ặ.t lại.

Hai gian phòng, một sáng một tối, đồ đạc trông có vẻ mới nhưng màu gỗ lại xỉn màu.

Nhìn là biết ngay đồ cũ mua về tân trang lại.

Dương Trừng rửa sạch cốc chén, chạy ra cái bếp lò ngoài sân hâm nóng nước, rồi lấy trà pha cho Tạ Nghi Phương một ấm.

Tạ Nghi Phương giọng chua xót: "Ở nhà có bao giờ thấy mày pha trà cho mẹ đâu."

Về làm dâu nhà người ta thì cái gì cũng biết làm.

Dương Trừng cảm thấy hơi nghẹn ngào: "Mẹ, con đã lấy chồng rồi, mẹ đừng nhắc lại chuyện cũ nữa được không?"

Tạ Nghi Phương tức nghẹn ở cổ, không nói ra thì lại càng tức: "Mày tự ngẫm lại xem, mày có biết cái vị trí biên tập viên thời sự này ở đâu mà ra không? Là do bố mày đã phải muối mặt đi đ.á.n.h tiếng với Đài trưởng Trương đấy."

Hồi đài phát thanh mới rục rịch lên kế hoạch mở chương trình Tin tức hàng ngày, Dương Thụ Hải đã bí mật ghi danh cho Dương Trừng tham gia kỳ thi tuyển dụng.

Tuy điểm số của cô hơi hụt hơi so với các ứng viên khác, nhưng sau một năm rèn giũa ở đài phát thanh huyện, thành tích cũng khá khẩm, Dương Thụ Hải mới vận động các mối quan hệ để đưa cô về đài phát thanh thành phố.

Mục đích chính là nhắm thẳng vào vị trí biên tập viên này.

"Chỉ cần mày trụ vững ở vị trí biên tập viên này đúng một năm, bố mày sẽ tìm cách xin cho mày một suất sinh viên Công Nông Binh, học xong về là mày chễm chệ ngồi vào ghế cán bộ ngay."

Mọi con đường thênh thang đều đã được trải t.h.ả.m sẵn, chỉ cần cô bước đi theo đúng lộ trình, tương lai xán lạn đang chờ đón phía trước.

"Giờ thì hay rồi, công việc biên tập viên bay màu, phải đi làm chân sai vặt trong văn phòng."

Bao nhiêu tâm huyết đổ sông đổ bể hết!

Càng nghĩ càng tức, Tạ Nghi Phương vươn ngón tay ấn mạnh vào trán Dương Trừng một cái: "Mày thử nói xem, sao mày lại kém cỏi đến thế hả!"

Dương Trừng xoa xoa trán, khó chịu đáp: "Mẹ! Con lớn rồi, con tự biết mình đang làm gì."

"Hơn nữa, con còn có Cố Diễn mà."

Nhớ lại cái dáng vẻ mừng rỡ như bắt được vàng của Cố Diễn chiều hôm qua, khi nghe bác sĩ báo tin cô có thai, trong lòng Dương Trừng lại trào dâng một niềm ngọt ngào khó tả: "Mẹ không biết đâu, lúc Cố Diễn biết tin con mang thai, anh ấy vui đến phát điên lên được."

"Ngay tại bệnh viện, trước mặt bao nhiêu người, kể cả bác sĩ, anh ấy ôm chầm lấy con, nhấc bổng lên quay mấy vòng liền."

"Rồi cứ như người mất trí, chạy ào ra ngoài la hét om sòm: Tôi sắp làm bố rồi! Vợ tôi có t.h.a.i rồi, tôi có con rồi!"

"Ai trong bệnh viện cũng nhìn anh ấy cười."

"Nếu không phải vì yêu con tha thiết, thì làm sao anh ấy lại vui mừng đến thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.