Đều Xuyên Qua Rồi, Ai Còn Làm Pháo Hôi Nữa. - Chương 98: Kẻ Trộm Đột Nhập Trong Đêm
Cập nhật lúc: 07/03/2026 22:30
Nếu không làm sớm, phải đến tháng Ba năm sau cô mới được chuyển chính thức.
Chuyển chính xong, lương mỗi tháng là 37,5 đồng.
Lại thêm một niềm vui bất ngờ nữa.
Ôn Linh rất vui vẻ: "Cảm ơn Cục trưởng Văn."
Lúc này Văn Hạo Nhiên mới hỏi: "Minh Hàn sao rồi?"
"Bây giờ anh ấy phục hồi khá tốt, tinh thần cũng rất ổn."
"Vậy thì tốt rồi."
Văn Hạo Nhiên thở dài một tiếng: "Sau cơn hoạn nạn mà vẫn giữ được mạng, gặp rủi hóa lành, sau này chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp hơn."
Ôn Linh âm thầm gật đầu.
Sau đó cô xin phép: "Cục trưởng Văn, bên chỗ Minh Hàn không thể vắng người, cháu xin phép về trước. Xin chú gửi lời bình an của cháu đến dì Hồng."
Văn Hạo Nhiên vội vàng xua tay: "Được được, cháu cứ đi bận việc đi. Có khó khăn gì thì báo cáo kịp thời với cục."
"Vâng ạ."
Ôn Linh chào tạm biệt, lại quay về phòng hồ sơ nói với chị Lý Ngọc Lương về chuyện được nghỉ giữ nguyên lương bổng một năm.
Lý Ngọc Lương rất mừng: "Hi vọng chúng ta vẫn còn cơ hội làm việc cùng nhau."
Ôn Linh cười nói: "Chắc chắn là có ạ."
Rời khỏi cục, Ôn Linh nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ.
Cô không muốn về nhà đi chợ nấu cơm, nên đến thẳng tiệm cơm quốc doanh gọi một suất cơm, bước ra cửa tìm một góc vắng vẻ, cất luôn vào không gian.
Về đến nhà, cô lấy củi, châm lửa lò.
Lửa dần cháy to, trong nhà cũng ấm dần lên.
Cô xoa xoa tay áo, ngồi bên bếp lò, trong căn phòng lờ mờ, ánh lửa le lói chớp tắt, giống như tia chớp lóe lên giữa những đám mây nơi chân trời trong đêm hè.
Cho đến khi trong nhà tối đen hẳn, Ôn Linh mới đứng dậy, đi tìm dây giật đèn.
Lúc này cô mới phát hiện ra, đêm hôm đó vì gặp ác mộng, cô đã giật đứt dây kéo đèn mà vẫn chưa nối lại.
Ôn Linh ủ rũ nằm rạp xuống giường, ngẩn ngơ hồi lâu mới chậm chạp bò dậy, mò mẫm tìm chiếc đèn pin.
Đèn pin yếu pin, chỉ miễn cưỡng soi ra được chút ánh sáng le lói.
Cô tìm diêm, thắp đèn dầu lên. Từ từ vặn bấc đèn, điều chỉnh độ sáng, cuối cùng chụp ống kính lên.
Ôn Linh cứ cảm thấy hôm nay cô mắc phải căn bệnh kiểu cách.
Trước đây cô luôn chỉ có một mình, cũng chưa bao giờ cảm thấy trống trải, cô đơn hay lạnh lẽo.
Hôm nay không biết bị làm sao nữa.
Đa sầu đa cảm muốn c.h.ế.t.
Cô dứt khoát đi vào không gian.
Trước mắt lập tức bừng sáng.
Nhờ có máy gia tốc thời gian, tốc độ sinh trưởng của cây trồng trong không gian đã nhanh hơn gấp mấy lần.
Đợi khi có đủ điểm tích lũy, Ôn Linh lại nâng cấp hệ thống quản lý không gian, hiện giờ về cơ bản đã tự động hóa.
Khoảng thời gian này tâm trạng cô không tốt lại còn bận bù đầu, đã lâu lắm rồi không chăm chút đến cây trồng ở đây.
Những cánh đồng lúa mì đã chín, nhìn quanh là một vùng vàng ươm.
Rau củ trong ruộng cũng đã đến độ thu hoạch.
Rau cải xanh mướt, cà chua đỏ mọng.
Bên cạnh là súp lơ trắng muốt e ấp trong những lớp lá xanh, những quả dưa chuột và mướp vẫn còn đội nón hoa vàng nho nhỏ; còn có củ cải xanh nhô hẳn nửa thân mình lên mặt đất...
Ôn Linh vặt một quả cà chua, chùi chùi vào ống tay áo, c.ắ.n một miếng: Ừm, chua chua ngọt ngọt, bột bột, ngon tuyệt!
Bên khu chăn nuôi, sữa bò, sữa dê, trứng gà, vịt, ngan được thu thập tự động đều được xếp gọn gàng trong các bình chứa ở một góc.
Trong vườn cây ăn quả, táo đỏ lê vàng, cam quýt màu cam chín mọng trĩu trịt trên cành.
Nhìn là thấy vui mắt.
Cô lấy máy tính bảng ra, thu thập toàn bộ cây trồng đã chín. Giữ lại vài quả cà chua, dưa chuột và táo, số còn lại đổi hết thành điểm tích lũy.
Sau đó lại đổi hạt giống rồi gieo trồng xuống.
Làm nông xong, Ôn Linh nhìn lại điểm số, bao gồm thu hoạch từ không gian và vài lần quy đổi bằng hiện vật, giờ tổng cộng đã đạt đến hơn 185.000 điểm.
Chỉ còn thiếu hơn mười bốn ngàn điểm nữa, là có thể mở khóa quyền hạn tầng hai của Xướng Hòa Đường.
Ôn Linh vê vê ngón tay: Có nên lấy thỏi vàng ra đổi điểm tiếp không nhỉ?
Nhưng mà, để đổi lấy máy gia tốc thời gian và hệ thống tìm kiếm ngoài ranh giới, đã tiêu tốn của cô trọn vẹn hai rương vàng thỏi lớn, cùng mười mấy chiếc đồng hồ nhập khẩu.
Hai rương lận đó!
Tuy mấy thứ này là vật ngoài thân, nhưng vật ngoài thân cũng là của cải chứ.
Hơn nữa giá quy đổi lại thấp lè tè.
Nghĩ đến cái giá vài trăm đến cả ngàn đồng một gram của thời hiện đại, Ôn Linh thấy đau xót cả ruột gan.
Lại nghĩ đến những chiếc đồng hồ đụng tới là giá vài chục vạn...
Không xong rồi, phải bấm nhân trung tự cứu lấy mình thôi.
Cô đã xem qua danh mục hàng hóa của Xướng Hòa Đường, trên tầng hai có một loại thiết bị y tế gọi là "Máy chẩn trị y tế thông minh".
Loại máy này có thể thông qua camera ảnh nhiệt hồng ngoại quét qua cơ thể người, đưa ra chẩn đoán, và đề xuất phác đồ điều trị.
Chỉ cần điểm tích lũy của cô đủ để mở khóa quyền hạn tầng hai, sẽ có đủ điểm để đổi cỗ máy chẩn trị này.
Chờ thêm chút nữa vậy.
Đợi Diệp Phong Thực đón Diệp Minh Hàn về Bắc Kinh rồi tính.
Kẻo anh ấy hồi phục nhanh quá, lại khiến người ta sinh nghi.
Ôn Linh tự thuyết phục bản thân, cất màn hình hiển thị đi, lấy quần áo sạch, bước vào phòng tắm.
Từ đợt sạt lở núi dạo nọ đến giờ, cô bẻ đốt ngón tay nhẩm đếm, đã gần tám ngày rồi chưa tắm gội.
Người ngứa ngáy sắp sinh ra rận đến nơi rồi.
Cô tắm một trận nước nóng thật sảng khoái, mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa do không gian sản xuất.
Sau đó uể oải ngả mình xuống bãi cỏ, thoải mái vươn vai một cái.
Cỏ rất mềm, không khí thoang thoảng mùi cỏ xanh tươi.
Ôn Linh vừa nằm xuống, gần như lập tức thiếp đi.
Căng thẳng thần kinh liên tục trong một thời gian dài, vừa được thả lỏng, đã ngủ đến không biết trời đất là gì.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng "choang" lảnh lót, giống như một chiếc bát rơi từ trên bàn xuống đất.
Ôn Linh giật b.ắ.n mình, người chưa tỉnh hẳn mà cơ thể đã nảy bật dậy như phản xạ có điều kiện.
Cô ngồi dưới đất, định thần lại, rồi mới lấy màn hình hiển thị ra.
Trong nhà quả nhiên có người đột nhập!
Hai gã đàn ông bịt mặt đang lượn qua lượn lại trong phòng cô, trên tay lăm lăm cầm d.a.o.
Sát thủ?
Lại còn bịt mặt?
Đang quay phim võ hiệp đấy à?
Một gã bước tới cạnh giường, giơ tay sờ soạng trong chăn, giọng lúng b.úng nói: "Lạnh ngắt. Con ả không về ngủ?"
Tên kia cũng bước tới sờ thử: "Nó mà không về thì thắp đèn dầu làm gì?"
"Đèn chưa tắt, không đi xa được đâu. Chúng ta đợi thêm chút nữa."
Ôn Linh sợ đến thót tim, mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình hiển thị.
May mà cô có một không gian, cũng may không gian còn có chức năng này.
Nếu không cô c.h.ế.t thế nào cũng chẳng hay.
Hai gã này là ai?
Tại sao lại đến nhà cô?
Cô ở bệnh viện thành phố lâu như vậy, mà không có ai đến tìm cô gây rắc rối.
Cô vừa mới ló mặt về nhà là đêm nay những kẻ này đã mò đến.
Những kẻ này, hoặc là vẫn luôn nấp ở trong huyện. Hoặc là, do không tìm được cơ hội ra tay ở bệnh viện thành phố, nên đã bám đuôi từ đó về tận đây.
Kiên trì nhẫn nại như vậy, trong tay lại cầm theo d.a.o...
Là địch không phải bạn.
Người mà cô đắc tội trên đời này, cũng chỉ có mỗi một người.
Là người nhà ở quê của Ninh Tinh Nhiên?
Hay là người của nhà họ Khúc?
Ôn Linh vội vàng mặc quần áo t.ử tế, lấy s.ú.n.g lục trong túi ra, lắp băng đạn, lên đạn cái rắc.
Hai gã đàn ông lượn lờ trong nhà, lục lọi khắp nơi.
Không ngừng quan sát xung quanh.
Bàn tay cầm s.ú.n.g của Ôn Linh căng thẳng đến toát mồ hôi.
Hai gã bên ngoài đang chầm chậm tiến về phía cửa buồng trong, rướn cổ ngó nghiêng vào.
Chính là lúc này!
Ôn Linh nhanh như chớp lao từ trong không gian ra, chĩa s.ú.n.g lên trời b.ắ.n "Đoàng" một phát, rồi lại thoắt cái trốn về không gian.
Trong cái thời đại toàn dân đều là lính này, tiếng s.ú.n.g chính là hiệu lệnh tập hợp.
Quả nhiên, s.ú.n.g vừa nổ, bên ngoài lập tức náo loạn...
