Đi Hết Nhân Gian Vẫn Có Chốn Đợi Nàng Hồi Gia - 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:03
Sau khi tỉnh lại, bà nhìn ta rất lâu.
Trong ánh mắt ấy chẳng còn sự dịu dàng hiếm hoi trước đây.
Chỉ còn lại oán hận.
“Nếu không phải vì con, ta đã chạy được rồi.”
Một lát sau bà lại gọi.
“Niếp Niếp, con đưa mẹ đi được không?”
Rồi chẳng bao lâu, bà lại khóc lóc cầu xin.
“Người nhà họ Lâm các ngươi đều là ác quỷ… xin các ngươi tha cho ta…”
Từ sau lần ấy, những ngày bà tỉnh táo càng ít đi.
Về sau có người tốt quyên tiền mở trường học ở trấn trên, ta được đưa tới đó học chữ.
Biết chữ nhiều hơn, hiểu chuyện đời nhiều hơn, ta cũng dần hiểu ra quá khứ của a nương.
Bà không phải người trong thôn.
Bà bị bắt tới.
Mà người bắt bà chính là cha ta.
Ta là con gái của một kẻ buôn người.
Ta từng ngây thơ đem chuyện ấy nói cho người bạn duy nhất trong học thục.
Chỉ một đêm trôi qua, đến sáng hôm sau, tất cả mọi người đều đã biết.
Từ đó không còn ai ngồi bên cạnh ta.
“Mẹ ngươi là kẻ điên, cha ngươi chuyên bắt cóc người khác, con của hai người như thế thì tốt đẹp được đến đâu?”
Người ta ném những thứ bẩn thỉu lên người ta, nhổ nước bọt dưới chân ta, có lần còn giữ đầu ta nhấn xuống thùng phân trong nhà xí.
Sau này quan sai điều tra được đường dây của Lâm Đại Dũng, lần theo đó tìm tới thôn.
Ta và a nương cuối cùng cũng được cứu khỏi nơi ấy.
Nhưng tự do đến quá muộn đối với bà.
Bệnh của bà chẳng thể chỉ qua một đêm mà khỏi.
Những lúc tỉnh lại, hễ nhìn thấy ta, bà đều hoảng hốt lùi ra sau.
“Ta không biết nó.”
“Nó không phải con ta.”
Ngoại tổ phụ nghe được câu ấy thì ngất đi.
Đến khi tỉnh lại, ông cũng không muốn ta bước vào Ôn phủ.
“Ôn gia không có đứa con như thế.”
“Con của tên súc sinh kia dựa vào đâu mà dính dáng tới nhà họ Ôn?”
Biểu huynh tự tay đẩy ta ra ngoài cửa.
Ta chẳng biết mình còn có thể đi đâu.
Nhưng ta lại không nỡ rời khỏi nơi a nương đang ở.
Thế nên ta ngồi nép dưới bậc đá ngoài phủ hai ngày.
Cuối cùng cơ thể chẳng chịu nổi cơn đói, ta ngất ngay trước hành lang.
Khi tỉnh lại, trên đầu đã là màn giường của y quán.
Ngoại tổ phụ chống gậy đứng bên cạnh.
Mái tóc ông trắng gần hết.
Ông nhìn ta hồi lâu rồi mới chậm rãi cất lời.
“Hài t.ử, đừng trách chúng ta.”
“Mẹ ngươi không chịu nổi khi nhìn thấy ngươi, Ôn gia cũng không biết nên giữ ngươi lại bằng thân phận gì. Trong người ngươi có một nửa huyết mạch của kẻ đã hủy cả đời nàng. Có những chuyện chẳng phải nói quên là có thể quên.”
“Chúng ta sẽ để ngươi tiếp tục học, cho ngươi những gì một đứa trẻ cần để nên người. Sau đó có thể đi đến đâu, phải dựa vào chính ngươi.”
Ta chưa từng trách họ.
Trong suy nghĩ khi ấy của ta, bản thân mang dòng m.á.u của Lâm Đại Dũng vốn đã là một thứ tội lỗi không thể tẩy sạch.
Ta đói đến mức bụng đau quặn, vậy mà vẫn chẳng dám hỏi ngoại tổ phụ có thể cho ta chút thức ăn hay không.
Ta nghĩ ai cũng đang khổ.
A nương khổ.
Ngoại tổ phụ cũng khổ.
Còn ta có thể tiếp tục học chữ, đã là điều may mắn.
Lâm Đại Dũng từng tính toán rằng chỉ cần cho ta biết đọc biết viết đôi chút, sau này sẽ dễ bán vào phủ nhà giàu làm thiếp, như vậy có thể đổi được nhiều bạc.
Không ngờ cuối cùng chính những chữ ông ta từng muốn dùng để bán ta lại trở thành con đường đưa ta rời xa quá khứ ấy.
Sau khi rời y quán, ta được đưa tới Nam Sơn thư viện.
Học phí dường như Ôn gia đã thanh toán đầy đủ.
Chỉ là chẳng ai nhớ chuẩn bị tiền ăn ở cho ta.
Tính từ ngày trở về Ôn phủ tới lúc nhập học, ta vẫn chưa được ăn một bữa cơm đúng nghĩa.
Thứ duy nhất trong bụng trước bữa ăn ở thiện đường chỉ là bát cháo loãng của y quán.
Biểu huynh tuy không học ở Nam Sơn, lại quen biết không ít người tại đây.
Hắn đã kể thân thế của ta cho bọn họ, còn bảo họ thay mình “chiếu cố” ta.
Chính nhờ sự “chiếu cố” ấy, ta mới có được bữa cơm đầy thịt đầu tiên trong đời.
Cho nên lúc ấy ta thật lòng cảm thấy mọi chuyện đã rất tốt rồi.
Ngày ta quay trở lại học đường, những thứ bẩn thỉu từng ném lên bàn đã biến mất.
Không ai lại gần gây chuyện.
Ta thấy hơi kỳ lạ.
Theo kinh nghiệm trước kia, khi biết ta là con của kẻ buôn người, đáng lẽ họ phải tránh xa ta mới đúng.
Nhưng ta không hỏi.
Ta chỉ trở về chiếc bàn cuối lớp của mình.
Người ngồi cạnh ta là một cô nương rất đẹp.
Dung mạo thanh tú, mày mắt lạnh nhạt, y phục sạch sẽ, trên người còn phảng phất hơi nắng dễ chịu.
Thấy ta ngồi xuống, nàng không lấy tay che mũi như những người từng ngồi cạnh ta ở học thục cũ.
Nàng chỉ khẽ nhíu mày, đẩy quyển sách trước mặt sang bên cạnh một chút.
“Còn nhìn gì nữa? Mở đến thiên ‘Ung Dã’.”
Thanh âm của nàng thanh lạnh mà trong veo.
Ta vô thức nhìn thêm một lúc.
Nàng lập tức không vui.
“Còn ngẩn người? Kỳ khảo tháng này nếu vì ngươi mà thứ hạng trai phòng tụt xuống, ta sẽ tìm ngươi tính sổ.”
Ta vội cúi đầu lật sách.
Trong lòng còn nghĩ người này có lẽ cũng giống những kẻ khác, chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp để làm khó ta.
Thế nhưng suốt cả buổi hôm ấy, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Không người nào ném đồ vào ta.
Cũng chẳng ai cố tình giấu sách của ta.
Ngay cả tiên sinh khi gọi ta trả lời cũng chỉ đối xử như với những học sinh khác.
Rất lâu sau ta mới hiểu vì sao.
Cô nương ngồi cạnh ta tên Tần Tri Lam.
Nàng là trai trưởng của Thiên Tự trai, nổi danh coi thứ hạng của trai phòng còn quan trọng hơn chuyện của bản thân.
Từ khi ta trở thành người cùng bàn với nàng, trên bàn thường có thêm những thứ kỳ lạ.
Một tập chú giải kinh nghĩa được chép rõ ràng.
