Đi Hết Vạn Dặm Sơn Hà - 2
Cập nhật lúc: 07/08/2026 17:01
Cố Trường Hành đưa tay định kéo lấy tay áo ta, nhưng ta lập tức lùi về sau một bước, không để chàng chạm tới.
“Thanh La, cho ta thêm một chút thời gian.” Chàng vội vàng lên tiếng, “Ta đã từng hứa với nàng, nhất định sẽ không nuốt lời.”
“Nếu ngươi thực sự có thể làm được lời mình đã hứa, hôm nay ngươi đáng lẽ phải đứng trước mặt ta.” Ta nhìn thẳng vào chàng, “Nhưng từ đầu đến cuối ngươi lại trốn sau bình phong, chẳng hề nói thay ta lấy một lời.”
Môi chàng khẽ động mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng thể thốt ra được câu nào.
Chút không nỡ còn sót lại trong lòng ta, cũng theo ánh mắt né tránh ấy mà tan đi sạch sẽ.
“Ba trăm lượng.” Ta nhắc lại một lần nữa, “Đưa bạc cho ta, ta sẽ đi, còn nếu không đưa thì ta mang theo tờ giấy này mà đi.”
Nửa khắc sau, ngân phiếu cuối cùng cũng được đặt vào lòng bàn tay ta.
Ta cẩn thận cất ngân phiếu vào người, xách hành lý lên rồi xoay người bước ra ngoài.
Khi đi ngang qua Cố Trường Hành, chàng lại đứng chắn trước cửa, vành mắt đã đỏ hoe.
“Nàng thật sự không cần ta nữa sao?”
Ta vòng qua chàng, chỉ để lại một câu: “Cố công t.ử, giữa hai chúng ta, rốt cuộc là ai không cần ai trước?”
Ta tên là Nguyễn Thanh La, từ nhỏ sống ở thôn Thạch Kiều dưới chân núi Thê Hà.
Cha ta trước kia làm nghề buôn bán đường xa, về sau mất mạng trong một trận lũ quét trên núi, cuối cùng chỉ để lại cho ta nửa gian nhà, hai con lừa cùng một tuyến đường buôn đã có người qua lại suốt mấy chục năm.
Mẫu thân ta biết chế t.h.u.ố.c, trước lúc lâm chung đã nhét vào tay ta một cuốn sổ nhỏ ghi đầy tên thảo d.ư.ợ.c cùng những con đường lớn nhỏ trong núi, rồi bảo rằng nữ nhi cũng có thể tự mình đi đến những nơi thật xa, dưới chân có dính bùn đất cũng chẳng hề thấp kém hơn người trên đầu cài đầy trâm ngọc.
Những lời ấy của mẫu thân, ta vẫn luôn ghi nhớ thật kỹ trong lòng.
Từ năm mười sáu tuổi, ta bắt đầu thay người của mấy thôn làng quanh đó mang hàng hóa, thư từ cùng t.h.u.ố.c men lên trấn.
Nhà nào cần mua muối, cô nương nhà nào muốn gửi một phong thư cho tỷ tỷ đã lấy chồng xa, hay thợ săn nào muốn mang da thú tới huyện thành bán lấy bạc, tất cả đều quen tìm đến ta.
Ta vốn chẳng sợ khổ cũng chẳng sợ mệt, điều duy nhất khiến ta không đành lòng chính là nhìn một gương mặt đẹp đẽ phải chịu khổ trước mắt mình.
Bởi vậy, vào ngày tuyết lớn phong kín đường núi, khi vô tình nhặt được Cố Trường Hành, ta đã không thể làm như chẳng nhìn thấy mà vòng đường bỏ đi.
Chàng nằm dưới chân một vách đá gãy, trên vai vẫn còn cắm nửa đoạn tên, m.á.u từ vết thương chảy xuống, nhuộm cả vùng tuyết trắng thành những cánh mai đỏ vụn vỡ trên nền đất.
Ta cố sức kéo người về nhà, thím Lý vừa nhìn thấy liền chống nạnh mắng: “Bản thân ngươi sắp chẳng còn hạt gạo nào để bỏ vào nồi, vậy mà còn dám nhặt cả một nam nhân về nhà sao?”
Ta chẳng để tâm, chỉ cúi xuống lau sạch bùn đất trên mặt chàng, trong lòng lại chẳng có tiền đồ mà đập loạn.
“Thím Lý.” Ta nghiêm túc nói, “Chàng đã đẹp đến mức này rồi, nếu thật sự c.h.ế.t đi chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”
Thím Lý nghe xong liền trợn mắt nhìn trời: “Cái bệnh mê sắc của ngươi ấy à, chắc phải bỏ cả người vào nồi sắt lớn hầm một phen mới mong chữa được.”
Khi Cố Trường Hành tỉnh lại, quả thật chàng chẳng nhớ được bất cứ chuyện gì.
Ta hỏi chàng họ gì, chàng chỉ nhìn xà nhà im lặng thật lâu, cuối cùng mới lắc đầu nói: “Không nhớ.”
“Vậy trước mắt ta gọi ngươi là A Hành nhé.”
Chàng khẽ gật đầu, vành tai lại không hiểu vì sao mà hơi ửng đỏ.
A Hành không biết trồng trọt, lại càng chẳng biết nhóm lửa.
Lần đầu tiên bổ củi, chàng suýt nữa bổ vỡ cả chum nước duy nhất trong sân nhà ta.
Lần đầu tiên giặt y phục, chàng lại giặt chiếc váy t.ử tế duy nhất mà ta có thành một thứ chẳng khác nào miếng giẻ lau.
Mỗi lần làm sai chuyện, chàng đều đứng im giữa sân, mím c.h.ặ.t môi, dáng vẻ giống hệt một con hạc lớn vừa bị mưa xối cho ướt sũng từ đầu đến chân.
Ta nhìn dáng vẻ ấy liền mềm lòng, chỉ đành phất tay nói: “Thôi bỏ đi, ngươi chỉ cần đẹp là được rồi.”
Chàng nghe vậy lại không phục, ngày hôm sau liền chủ động đi theo thợ mộc trong thôn học cách sửa mái nhà, sau đó còn theo tiểu nhi t.ử nhà thím Lý học gánh nước.
Vết thương trên vai rõ ràng vẫn chưa khỏi hẳn, chàng gánh hai thùng nước đi chưa được bao xa thì sắc mặt đã trắng bệch, vậy mà vẫn c.ắ.n răng không chịu đặt xuống.
Có một buổi tối, khi ta đang thay t.h.u.ố.c cho chàng, chàng bỗng thấp giọng hỏi: “Ta cứ ăn đồ của nàng, lại ở trong nhà nàng, vậy sau này phải trả thế nào?”
Ban đầu ta buồn ngủ đến mức hai mắt sắp chẳng mở nổi, nhưng vừa nghe câu ấy liền lập tức tỉnh táo hẳn.
“Lấy thân báo đáp chứ còn thế nào nữa.”
Bát t.h.u.ố.c đang nằm trong tay A Hành lập tức rơi thẳng xuống chậu, nước t.h.u.ố.c b.ắ.n lên làm ướt cả mặt ta.
Chàng đỏ bừng mặt, quay người chạy thẳng ra sân, rất lâu sau vẫn chẳng chịu bước trở vào.
Từ ngày ấy trở đi, mỗi lần gặp chàng ta đều không nhịn được mà trêu chọc thêm một câu.
“A Hành, trứng gà trong nhà sắp hết rồi, ngươi có lấy thân báo đáp không?”
“A Hành, ngoài trời mưa lớn thế này, ngươi có lấy thân báo đáp không?”
“A Hành, hôm nay ta đi đường mệt đến muốn c.h.ế.t rồi, ngươi có lấy thân báo đáp không?”
