Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 144

Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:26

“Chuyện này làm như tưởng lưng nàng gãy rồi không bằng, hù ch-ết hắn rồi.”

Lâm Mặc nước mắt nước mũi giàn dụa nói:

【 Đau không phải ngươi ngươi đương nhiên sẽ nói lời phong long, mau đem tỳ bà dưới đất nhặt hết lên cho ta, sự hy sinh của ta lớn như vậy những quả tỳ bà này tuyệt đối đừng để rớt mất. 】

Lâm Mặc mặc dù không có mở miệng kêu t.h.ả.m thiết, nhưng người khác đều có thể nghe thấy tâm thanh của nàng, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vừa nãy của nàng bị người của Lưu phủ nghe thấy rõ mồn một.

Những nha hoàn tiểu tư kia đã qua chỗ Lưu Hàn lâm nói chuyện xảy ra ở đây rồi.

“Hoang đường!

Chắc chắn chỉ là tiếng gió thổi qua mà thôi, gan của các ngươi sao lại nhỏ như vậy, đừng có cái gì cũng liên hệ tới ngưu quỷ xà thần, San di nương đều đã qua đời lâu như vậy rồi, ta từ trước tới nay đối với nàng cũng không tệ, chuyện sinh con năm đó ai cũng không muốn xảy ra nha, sau khi nàng qua đời mỗi năm ta cũng vẫn luôn tế bái nàng, còn có đứa bé chưa kịp chào đời kia nữa, bọn họ làm sao có thể biến thành quỷ!”

Lưu Hàn lâm nói lời đầy vẻ chính nghĩa, tuy nhiên nếu bỏ qua đôi bàn tay đang run rẩy của ông thì càng tốt hơn.

Tuy nhiên cái sự run rẩy này của ông là thật sự sợ hãi, nhưng cũng không phải bởi vì chột dạ gì, ông quả thật năm đó đối đãi với San di nương không tệ, có thể nói ông đối với thê thiếp trong phủ đều không tệ, chính là quá coi trọng đích thứ rồi.

Nhưng ở thời đại này đây cũng là chuyện rất bình thường, cũng không phải hành động gì quá đáng lắm.

Chương 119 Bị khiêng đi thượng triều

Lâm Mặc và Bạch Hiểu hai người đang bàn bạc xem làm sao trốn ra ngoài đây.

【 Một mình ta là có thể ra ngoài, nhưng ngươi thì làm sao bây giờ, nếu ta vác ngươi thì lưng của ngươi chắc chắn phải bị ta tì vào, ngươi có thể nhịn một chút không? 】

Bạch Hiểu nhìn Lâm Mặc đang nằm trên đất vẻ mặt đầy khó xử.

Chỉ là đi ra ngoài tìm đồ ăn thôi mà, sao còn làm cho thân thể bị thương nữa chứ, thật sự là quá khó khăn rồi.

Lâm Mặc hít sâu một hơi, ở trong lòng hạ quyết tâm nghiến răng nói:

【 Vác ta ra ngoài đi!

Ta có thể nhịn được! 】

Năm giây sau, Lâm Mặc phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương.

Là loại tiếng kêu t.h.ả.m thiết thật sự hét ra ngoài, màng nhĩ của Bạch Hiểu sắp bị nàng hét lủng rồi.

【 Đừng hét nữa đừng hét nữa!

Lát nữa đem người đều gọi tới bây giờ! 】

【 Đêm hôm khuya khoắt chúng ta ở đây trộm tỳ bà vốn dĩ đã không hay rồi, ngươi nếu mà đem người đều gọi tới hai người chúng ta cái bộ dạng này cũng không thể nhìn nổi nha! 】

Không biết còn tưởng bọn họ là ở đây tư thông đấy.

Đám người Lưu Hàn lâm bên kia đang chạy tới đây, vừa vặn nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương này.

Chân ông mềm nhũn suýt chút nữa quỳ ngay tại chỗ.

Làm sao có thể như vậy!

Sao lại thật sự có tiếng kêu t.h.ả.m thiết chứ!

Tất cả những người có mặt sắc mặt đều trắng bệch, chuyện ngưu quỷ xà thần này ngoài miệng nói không tin nhưng trong lòng cũng thật sự sợ hãi nha.

Ngươi có thể không tin nhưng không thể không kính, bình thường không tin không sao nhưng chỉ sợ đụng phải một cái thật, tới lúc đó thì muộn rồi.

Lưu phu nhân run rẩy đôi môi nhỏ giọng nói:

“Lão gia, chúng ta nên làm gì bây giờ!

Chẳng lẽ thật sự là San di nương và đứa bé kia trở lại sao, chúng ta cũng chưa từng bạc đãi nàng ta mà, nếu không phải lão gia ngài đem nàng ta về, nàng ta phỏng chừng sớm đã ch-ết rồi, chuyện khó sinh năm đó cũng thật sự là không ngờ tới nha!”

Tính cách của Lưu phu nhân cũng là cổ hủ, bà đối với việc trượng phu nạp thiếp nhìn nhận rất thoáng, đối đãi với thiếp thất và thứ t.ử thứ nữ bà vô cùng thỏa đáng đúng mực, đối với bà mà nói những thứ xuất nhi nữ này đều có chỗ dùng.

Nếu như những thứ xuất này có thể trúng cử làm quan, vậy đối với Lưu gia bọn họ cũng có giúp đỡ đối với con trai bà cũng có giúp đỡ, nếu như những thứ nữ kia gả cao, vậy cũng là một mối quan hệ thông gia nha.

Tàn hại thiếp thất và thứ t.ử thứ nữ đó là chuyện mà những nhà không có phẩm cấp mới có thể làm ra được.

Lưu Hàn lâm nuốt nước miếng dùng giọng nói run rẩy nói:

“Có lẽ là oán khí của nàng ta vẫn chưa tiêu tan hết đi, chúng ta tuy rằng không có lỗi với nàng ta, nhưng nàng ta cũng là tuổi còn trẻ đã qua đời rồi, tìm mấy vị cao nhân qua đây làm pháp sự để siêu độ cho nàng ta đi, đồ cúng mỗi năm cho nàng ta cũng nhiều thêm một chút đi.”

Lâm Mặc bọn họ còn chưa biết hành động của bọn họ đã gây ra nỗi sợ hãi lớn như thế nào cho người khác.

Bởi vì bọn họ hai người vừa về đã bị tóm gọn rồi.

Nhìn Lâm Mặc đứng với tư thế vẹo vọ, huyệt thái dương của Lâm Thượng thư lại bắt đầu đau rồi.

“Đứng thẳng cho ta!

Ngươi nhìn cái tư thế này của ngươi xem đứng không ra đứng!”

Lâm Mặc c.ắ.n c.ắ.n môi, nỗ lực đem thân thể đứng cho thẳng, sau đó giây tiếp theo nàng liền từ bỏ.

Thôi bỏ đi, đau.

【 Tiểu Bạch!

Mau nghĩ cách cho ta đi, là ngươi dẫn ta đi trộm tỳ bà mà! 】

Lâm Mặc không ngừng nháy mắt với Bạch Hiểu, Bạch Hiểu nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói:

“Cái đó Lâm bá phụ, nàng đứng không thẳng được, nàng bị trẹo lưng rồi.”

Bốn người nhà họ Lâm:

……

Lâm phu nhân lập tức sai người mời đại phu tới.

“Cha nương, cái này cũng không trách được chúng ta lén chạy ra ngoài, đây không phải buổi tối không có cơm ăn cho nên chúng ta liền nghĩ ra ngoài tìm chút đồ ăn sao, mọi người không biết đâu, nhà Lưu Hàn lâm có một cái viện bên trong có một cây tỳ bà rất lớn!

Kết đầy tỳ bà!”

Lâm Mặc vừa nói vừa móc tỳ bà trong lòng ra.

“Cho nên hai người các ngươi đi ra ngoài chính là đi trộm tỳ bà sao?”

Lâm Thích đều đã không biết nên nói bọn họ thế nào nữa rồi, hai người này lẽ nào một chút cũng không cảm thấy hổ thẹn sao?

“Cái này sao có thể gọi là trộm chứ, nhà bọn họ có một cái viện bỏ hoang, chúng ta là hái ở trong cái viện bỏ hoang đó, viện bỏ hoang sao có thể gọi là trộm chứ.”

Lâm Mặc vừa nói vừa khẳng định gật đầu, chỉ là đi hái chút quả ở cái viện bỏ hoang nhà hàng xóm mà thôi, cái này sao có thể gọi là trộm chứ.

Nghe lời nói mặt dày của người này, ngay cả Bạch Hiểu cũng cảm thấy cạn lời.

Bàn về mặt dày thì vẫn là không ai có thể so bì được với nàng nha!

Có lẽ là so với những chuyện khác thì việc đi hái chút quả ở cái viện bỏ hoang nhà người khác không phải chuyện gì lớn đi, Lâm Thượng thư cũng chỉ mắng bọn họ hai người một trận rồi thả bọn họ đi.

“Sáng mai sai người đi nghe ngóng xem, bọn họ có gây ra chuyện gì ở Lưu gia không.”

Dù sao hai người này không giấu được bí mật, chỉ cần ở trong lòng giao lưu là người khác đều có thể nghe thấy, hơi nghe ngóng một chút là biết tối qua bọn họ có bị người ta phát hiện hay không rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 144: Chương 144 | MonkeyD