Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 183

Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:10

“Lâm Mặc nghe mà thật sự kinh ngạc cực kỳ, nhìn trúng người ta thì nhìn trúng rồi, sao lại còn phải hạ thu-ốc chứ.”

【 Cho nên Hoa khổng tước hiện tại đã bị người ta ăn sạch sành sanh rồi sao? 】

Lâm Mặc quan tâm nhất chính là điểm này, những người khác cũng vểnh tai lên nghiêm túc lắng nghe.

Không còn cách nào khác nha, cái dưa này quả thực là có hơi lớn, có hơi thơm, bọn họ cũng rất quan tâm xem sự trong sạch của Vệ Chính An có còn hay không.

Bạch Hiểu:

【 Yên tâm đi vẫn chưa đâu, Vệ Chính An có phản ứng nhạy cảm với loại thu-ốc đó, sau khi hạ xuống không những không bị làm sao mà ngược lại còn phát điên rồi, hiện tại đang đè người phụ nữ kia ra đ-ánh đấy. 】

Lâm Mặc:

???

Còn có thể như vậy sao.

【 Nếu ngươi muốn đi xem kịch thì ta khuyên ngươi nên đi sớm một chút, nếu chậm thêm một lúc nữa nói không chừng sẽ xảy ra án mạng đấy, Hoa khổng tước lúc phát điên quả thật rất khó đối phó, ồ, hắn đang ở căn phòng thứ ba của Tây điện. 】

Bạch Hiểu nói rõ ràng phương hướng, quan trọng nhất là căn phòng này dường như cũng không cách xa nơi bọn họ ở.

Lâm Mặc cười hì hì hai tiếng rồi nhấc chân chạy luôn, cái dưa trước mặt này so với cái dưa thu-ốc mê kia thì đơn giản là không đáng nhắc tới.

Những người phía sau cũng âm thầm đi theo, Tần Chinh vốn dĩ cũng muốn đi, nhưng bị người phụ nữ trước mặt chặn đường ch-ết đứng.

“Thái t.ử điện hạ ngài muốn đi đâu, hay là ta cùng ngài đi nhé.”

Nhìn người phụ nữ nụ cười rạng rỡ trước mặt, Tần Chinh hít một hơi thật sâu nghiến răng nghiến lợi nói:

“Mau tránh ra cho ta, ta không đ-ánh phụ nữ ngươi đừng có ép ta!”

Ô Mộc Lạp còn tưởng rằng hắn đang nói đùa, cho nên vẫn chắn trước mặt hắn trêu chọc nói:

“Thái t.ử điện hạ nói đùa gì vậy, ta đương nhiên biết ngài sẽ không đ-ánh phụ nữ nha, hoa ở đây nở rất đẹp hay là chúng ta đi dạo một chút đi.”

Nhìn người trước mặt thật sự không hiểu tiếng người, Tần Chinh thật sự chịu không nổi nữa, trực tiếp tung một đòn quét chân làm người đó ngã gục.

“Ta đã nói là ta không đ-ánh phụ nữ rồi ngươi cứ phải ép ta, nếu ngươi còn dám cản ta thì ta sẽ không chỉ làm ngươi ngã xuống đơn giản như vậy đâu, mau cút ra xa một chút cho ta!”

Nói xong Tần Chinh liền chạy mất.

Lúc Ô Mộc Lạp nằm trên mặt đất cả người vẫn còn ngơ ngác, không đúng, rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì!

Thân là Thái t.ử sao lại còn ra tay với phụ nữ chứ!

Thị nữ của Ô Mộc Lạp nhìn tiểu thư nhà mình nằm trên mặt đất thở dài một tiếng đã hoàn toàn không biết phải nói gì nữa rồi.

Vị công t.ử này rõ ràng không phải là Thái t.ử nha, cũng không biết tiểu thư nhà mình tại sao luôn nhận nhầm người, hơn nữa bất kể nàng có nhắc nhở thế nào thì tiểu thư vẫn rất khẳng định phán đoán của mình.

Lúc này trong căn phòng, Hoa khổng tước đang lảo đảo xoay vòng vòng, tay hắn dang rộng vừa xoay vòng vừa tát bôm bốp vào mặt vị tiểu thư nhà Thứ sử kia, hắn lúc này giống như một cái chong ch.óng lớn vô cùng hoàn hảo.

Tiểu thư nhà Thứ sử bị hắn trói trên cột, mặt đã sắp bị đ-ánh sưng vù lên rồi.

“Oa oa oa oa, ngươi mau thả ta ra, ta sẽ nói cho bác của ta biết, bác của ta nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Vị tiểu thư nhà Lương Châu Thứ sử này thật sự cho rằng bác của mình rất có địa vị nha, Thành An Hầu mặc dù có tước vị Hầu tước, nhưng không có thực quyền, cho nên địa vị ở kinh thành luôn là không cao không thấp.

Cũng chỉ có người này cảm thấy bác của mình thân phận địa vị rất cao thôi, trong thời gian ở kinh thành, nàng ta thật sự coi mình là tiểu thư quý tộc cao cao tại thượng, không phải coi thường người này thì là coi thường người kia.

Thành An Hầu đối với đứa cháu gái họ này cũng coi như là khá để tâm rồi, cũng tìm không ít người cho nàng ta xem mặt, nhưng nàng ta không phải chê người này lớn lên không đẹp trai thì là chê người kia thân phận địa vị thấp, nếu không thì là gia cảnh mỏng, tóm lại là không có một ai có thể làm nàng ta hài lòng.

Chọn tới chọn lui nàng ta đã nhìn trúng Vệ Chính An, còn tại sao không nhìn trúng Tần Chinh, vì nàng ta cảm thấy Tần Chinh có chút không thông minh, mặc dù xuất thân cao quý nhưng cũng không xứng với nàng ta.

“La la la la, bạt tai bạt tai, âm thanh này thật là êm tai.”

Vệ Chính An hiện tại cả người đều đang trong trạng thái mơ màng, hắn xoay vòng đ-ánh tát tai người ta cũng chỉ vì cảm thấy vui vẻ, hơn nữa hắn cảm giác người hắn trói cũng không phải là một con người.

Thứ thu-ốc này sắp làm dây thần kinh của hắn tê liệt rồi, thứ hắn nhìn thấy hoàn toàn khác với người bình thường.

Lâm Mặc xông vào lúc nhìn thấy chính là tiểu thư nhà Lương Châu Thứ sử bị đ-ánh thành đầu heo và Vệ Chính An vẫn còn đang xoay vòng.

Vệ Chính An nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, sau đó hai mắt sáng rực xông tới.

Lâm Mặc đều bị hành động của hắn dọa cho lùi lại một bước lớn:

“Ngươi làm gì vậy!

Ta cảnh cáo ngươi nha ngươi đừng có ra tay với ta, ta ra tay là không có nặng nhẹ đâu nếu làm ngươi bị thương ta không chịu trách nhiệm đâu đấy.”

Lâm Mặc bày ra một động tác Thái Cực, Bạch Hiểu cũng học theo như vậy.

“Ha ha ha ha, cái cào!

Cái cào của tiểu Lâm đại nhân sao lại chạy tới đây rồi, da, sao lại dắt theo đối tượng cùng tới thăm ta thế.”

Cái cào:

Lâm Mặc

Đối tượng của cái cào:

Bạch Hiểu

Lâm Mặc sờ sờ mặt mình, không đúng, tướng mạo tuấn mỹ này của nàng rốt cuộc chỗ nào giống lợn chứ, hơn nữa sắc mặt hiện tại của nàng và cái cào hoàn toàn không giống nhau có được không!

Chương 153 Một gia đình ghê tởm

“Cứu ta với, cầu xin các người cứu ta với, nếu các người cứu ta bác của ta nhất định sẽ cảm ơn các người, mau kéo cái tên điên này đi!”

Người phụ nữ bị trói trên cột khóc lóc nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, nàng ta chỉ là muốn tìm cho mình một người phu quân tốt mà thôi, tại sao lại bị đ-ánh thành thế này.

Vệ Chính An này lớn lên đẹp trai như vậy sao lại còn đ-ánh phụ nữ chứ, hơn nữa còn đ-ánh nặng như vậy.

Lâm Mặc nhìn người phụ nữ đã bị đ-ánh đến mức không còn ra hình người này, chậc chậc hai tiếng ghét bỏ nói:

“Ta hiểu Vệ công t.ử, hắn tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ đ-ánh người được, nói đi rốt cuộc ngươi đã làm cái gì.”

Hỏi xong Lâm Mặc vẫn không yên tâm hỏi Bạch Hiểu:

【 Cái thu-ốc này đối với c-ơ th-ể không có tổn hại quá lớn chứ, có phải nên mời Thái y qua đây trước không. 】

Bạch Hiểu:

【 Không có tổn hại quá lớn, cái thu-ốc mê này chính là bột nấm mài ra, nhưng hàm lượng bột nấm bên trong không nhiều lắm, cùng lắm là tê liệt thần kinh một chút chứ không gây tổn hại quá lớn cho c-ơ th-ể, dựa vào sự trao đổi chất của chính c-ơ th-ể là có thể đào thải được. 】

Nhìn Vệ Chính An đang cười ngây ngô lăn lộn trên mặt đất, Bạch Hiểu thương hại nói:

【 Cũng thật là đáng thương quá, gọi Thái y qua đây cũng được, để ông ấy làm hắn ngất đi trước, nếu không hắn cứ điên khùng thế này cũng không tốt lắm nha. 】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 183: Chương 183 | MonkeyD