Dì Muốn Ba Mẹ Tôi Giúp Nuôi Cháu Nội - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/08/2026 15:04
Chồng dì vì chịu không nổi tính khí ấy, ly hôn không thành thì dứt khoát bỏ nhà đi biệt.
Bao nhiêu năm qua, dì cũng chẳng tái hôn.
Ngoài miệng luôn nói mình một tay nuôi con khôn lớn, nhưng trên thực tế em họ tôi – Lý Thiên Tứ – hầu như đều do mẹ tôi chăm từ nhỏ.
Anh ta gần như lớn lên trong chính nhà tôi.
Mãi đến lúc anh đi làm, dì mới nhớ ra mình còn có một đứa con trai, gọi về bên cạnh.
Vì nể mặt mẹ, từ nhỏ tôi cũng đã nhường nhịn dì út cùng anh họ không ít lần.
Không ngờ những lần nhẫn nhịn ấy chỉ đổi lấy việc dì ngày càng được nước lấn tới.
Bị tôi phản bác, mặt dì đỏ bừng, mắt trợn ngược, nhìn tôi như muốn xé xác.
Tôi chẳng buồn nói thêm, trực tiếp mở cửa, làm động tác mời bà ra ngoài.
Không ngờ dì lại ngang nhiên ngồi phịch xuống sofa.
“Hôm nay tôi không đi đâu hết! Trừ khi các người nhận trông cháu giúp tôi!”
“Các người là họ hàng gần nhất của tôi, thế mà lại có thể trơ mắt nhìn tôi bị thằng nhỏ hành hạ đến kiệt sức sao?”
“Được thôi! Các người muốn ép tôi, muốn tôi c.h.ế.t chứ gì? Vậy hôm nay tôi c.h.ế.t luôn cho các người vừa lòng!”
Nói xong, bà còn tự tát mình liên tục.
Bộ dạng điên cuồng đó khiến mẹ tôi hoảng hốt, lập tức chạy tới ngăn.
“Em đang nói linh tinh gì vậy? Em là em gái ruột của chị, chị sao có thể ép em c.h.ế.t!”
Dì lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay mẹ, khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Chị là chị cả, trưởng tỷ như mẹ, sao có thể mặc kệ em? Chị quên lời mẹ dặn trước khi mất rồi sao?”
Mẹ lúng túng muốn rút tay ra nhưng dì lại nắm c.h.ặ.t không chịu buông.
“Em cũng đâu bắt chị chăm mãi, đợi cháu đủ tuổi đi mẫu giáo thì em sẽ đưa thẳng vào trường!”
“Nhiều nhất cũng chỉ tới bốn tuổi thôi, cuối tuần nếu em rảnh em cũng sẽ đón cháu về, để chị còn được nghỉ hai hôm.”
Dì nói với giọng như thể đang rất biết nghĩ cho mẹ tôi, làm tôi vừa tức vừa buồn cười.
Tôi bước tới kéo tay mẹ ra, rồi đứng nhìn dì từ trên xuống.
“Đã vậy thì cứ tính tiền theo giá thuê bảo mẫu bên ngoài đi.”
“Giờ người rẻ nhất cũng phải mười triệu một tháng. Nể dì là người nhà, cháu giảm cho hai mươi phần trăm, còn tám triệu.”
Tôi mở mã QR trên điện thoại.
“Chuyển khoản trước, nhận tiền xong mới bắt đầu công việc.”
Dì út ngây người mất mấy giây, sau đó bật dậy khỏi ghế.
Ngón tay với bộ móng dài chỉ thẳng vào mặt tôi, ánh mắt bốc lửa:
“Con ranh không biết xấu hổ! Mày dám đòi tiền tao? Trong đầu mày ngoài tiền ra chẳng còn gì à?”
Tôi thong thả lùi lại một bước, mỉm cười nhìn bà.
“Đúng vậy, cháu chỉ nhìn tiền. Có tiền thì có người trông trẻ.”
“Đây chỉ là tiền công cho mẹ cháu, còn sữa bỉm và mọi đồ dùng của thằng bé thì nhà cháu không bao.”
“Nếu không muốn trả cũng chẳng sao. Cháu vừa hay biết địa chỉ cô nhi viện trong thành phố, không ai chịu nuôi thì cháu đưa tới đó.”
Mỗi câu tôi nói, ánh mắt dì lại càng đỏ rực.
“Con…”
Bà run tay chỉ tôi, nhưng nói mãi cũng chỉ thốt được một chữ “con”.
Thấy bà nghẹn đến nói không ra lời, tôi lại định mời thẳng ra ngoài.
Không ngờ dì bỗng nở nụ cười, rõ ràng vừa nghĩ ra một “cao kiến”.
“Không trông cũng được, nhưng các người phải bỏ tiền thuê bảo mẫu giúp tôi.”
“Hoặc chuyển thẳng tiền để tôi tự tìm người.”
“Thật ra thuê bảo mẫu cũng tốt, dù sao người ta cũng chuyên nghiệp, chắc chắn chăm trẻ còn tốt hơn tôi.”
Bà tự nói tự quyết, cứ như mọi chuyện đã được thống nhất.
Tôi nhìn bà, kinh ngạc chẳng khác nào vừa nghe chuyện cười nhất đời.
“Dì ăn nhầm nấm độc à, hay đầu óc thật sự có vấn đề rồi?”
“Nhà cháu phải bỏ tiền thuê bảo mẫu cho nhà dì?”
Dì liếc tôi, vẻ mặt vô cùng tự nhiên:
“Đúng chứ! Chính mày vừa nhắc tới chuyện thuê bảo mẫu còn gì?”
“Tao thấy mày nói cũng có lý, thuê người vừa khỏe lại vừa nhàn.”
“Như thế tôi có thể đi làm, các người cũng chẳng phải giữ trẻ. Một công đôi việc.”
Giọng điệu đương nhiên tới mức khiến tôi bắt đầu hoài nghi không biết người ăn nhầm nấm độc rốt cuộc là tôi hay bà.
3
Cho rằng mình vừa nghĩ được một chủ ý cực hay, dì lập tức vui vẻ rút điện thoại.
“Chuyển tiền nhanh lên, để tôi còn kịp tìm bảo mẫu.”
Thấy cả nhà tôi đều không phản ứng, bà liên tục giục thêm vài lần.
Đợi mãi vẫn chẳng ai nhúc nhích, dì bắt đầu nổi nóng, quay người định vào trong phòng lục tìm thẻ ngân hàng.
“Có chút tiền thôi mà cũng dây dưa! Nhìn cái bộ dạng keo kiệt của các người đúng là phát bực.”
Bà vừa lục tủ vừa lẩm bẩm mắng.
Tôi hít sâu, quay sang cầm chiếc chổi lông gà trên nóc tủ.
Sau đó vung tay quật mạnh xuống người dì.
“Yêu ma phương nào dám nhập vào dì tôi, lập tức cút ra ngoài!”
Một roi quất xuống, dì út nhảy dựng, gào lên ch.ói tai.
“Con nhãi c.h.ế.t tiệt! Tao là dì mày, mày dám đ.á.n.h tao? Không sợ bị sét đ.á.n.h sao?”
Tôi càng nghe càng quất mạnh.
“Yêu quái mau ra khỏi người! Trả dì út thật của tôi lại đây!”
“Kẻ từ đâu tới thì mau quay về chỗ đó!”
“Oan có đầu, nợ có chủ, xuống âm phủ mà tìm người đòi đi!”
Dì út bị tôi quật tới mức kêu la không ngừng, vừa né vừa cầu cứu mẹ.
