Dì Muốn Ba Mẹ Tôi Giúp Nuôi Cháu Nội - Chương 4
Cập nhật lúc: 21/08/2026 15:05
Tôi bật cười lạnh, giơ loa lên rồi vặn âm lượng tới mức cao nhất, hét thẳng vào mặt anh ta.
“Không nuôi được thì đừng sinh! Không chăm nổi thì đừng lên giường với vợ!”
“Mười tháng trước khi cởi quần sao không nghĩ tới chuyện mẹ mình sức khỏe yếu?”
“À, lúc làm thì chỉ nhớ hưởng thụ thôi đúng không? Xong việc thì phủi tay không nhận nữa?”
Một câu lập tức khiến cả đại sảnh náo động.
Đám người xung quanh cười ồ, bàn tán rầm rĩ gần như muốn lật mái nhà.
Hàng loạt ánh mắt với đủ ý vị đồng loạt rơi trên người Lý Thiên Tứ.
Bị nhiều người nhìn như vậy, mặt anh ta đen kịt, nét mặt méo mó.
“Tô Hiểu Đường! Mồm miệng sạch sẽ chút! Mày nói thêm một câu nữa tao tát c.h.ế.t mày!”
Tôi nhanh ch.óng nhận ra giữa đám đông có vài người ăn mặc giống cấp quản lý, cũng đang đứng lại theo dõi.
Lý Thiên Tứ hiển nhiên cũng nhìn thấy.
Mồ hôi trên trán anh ta lập tức chảy xuống.
Tôi ôm đứa trẻ đưa ra trước.
“Hồi nhỏ cậu bắt nạt mẹ tôi không ít, lúc ấy tôi còn bé nên chẳng làm được gì. Nhưng bây giờ tôi lớn rồi.”
“Con ai thì người đó bế! Nếu không quản nổi nửa thân dưới thì đừng sinh con.”
“Hoặc cậu nhận con về, hoặc tôi lập tức báo cảnh sát tố cáo hành vi bỏ rơi, tự chọn đi.”
Vừa nói xong, mấy người quản lý kia lập tức bước tới.
“Đừng báo cảnh sát, đừng báo cảnh sát. Có gì từ từ nói chuyện, đừng kích động.”
“Quản lý Lý, đây là chuyện gia đình của cậu. Nếu bản thân cậu không xử lý được thì công ty buộc phải can thiệp.”
“Nhưng nếu sự việc gây ảnh hưởng đến danh tiếng doanh nghiệp, công ty có quyền truy cứu trách nhiệm của cậu.”
Lý Thiên Tứ lập tức khom lưng, mặt đỏ bừng, liên tục gật đầu hứa sẽ giải quyết ổn thỏa.
Nói xong, anh ta trực tiếp gọi điện cho dì út ngay trước mặt quản lý.
Chẳng bao lâu, dì vẫn mặc nguyên đồ ngủ đã hớt hải chạy tới.
Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt bà gần như phun lửa.
“Con ranh c.h.ế.t tiệt! Cứ chờ đó cho tao!”
5
Tôi biết rõ cả nhà dì út chẳng có ai thật sự t.ử tế.
Vì thế ngay chiều hôm đó, sau khi giao lại đứa nhỏ, tôi lập tức đưa bố mẹ bay thẳng tới Hải Nam.
Biển xanh, cát trắng, phong cảnh đẹp như tranh, gió biển thổi tới khiến cả người đều thư thái.
Nếu không bị cậu gọi điện liên tục thì chuyến đi này gần như hoàn hảo.
“Các người còn có tâm trạng đi chơi sao? Mau quay về ngay!”
Màn hình video đổi góc, dì út đang nằm trên giường bệnh, mũi cắm ống, miệng không ngừng rên “ôi ôi”.
Cậu tôi thì đầy vẻ chính nghĩa, nghiêm giọng trách:
“Chị nhìn xem chị dạy được con gái kiểu gì, nó dám đ.á.n.h cả dì ruột!”
“Em út giờ đã phải nằm viện rồi! Bác sĩ bảo do tức giận quá mà phát bệnh.”
“Thiên Tứ cũng mất việc, chị định để cả nhà nó sống kiểu gì?”
“Chị mau trở về xử lý hậu quả do con gái chị gây ra, cho em út một lời công bằng.”
Nghe tới việc Lý Thiên Tứ bị mất việc, tôi không nhịn nổi bật cười.
“Đúng là nhân quả tuần hoàn, ông trời có mắt. Cậu xem đi, báo ứng đến rồi đó.”
Đầu dây bên kia yên lặng đúng một giây rồi lập tức bùng nổ.
Cậu tức đến đỏ cả mặt, dì thì nằm đó gào khóc.
Lý Thiên Tứ giật điện thoại, nghiến răng hét thẳng vào màn hình:
“Tô Hiểu Đường! Tất cả đều do mày! Tao bị công ty sa thải, giờ mày hài lòng chưa?”
“Tao cảnh cáo mày, lập tức lăn về đây! Nếu không thì đừng trách nhà tao từ mặt!”
Tôi chỉ cười nhạt.
“Không về! Rồi sao?”
Bất kể cậu tôi nói gì, tôi vẫn lặp đi lặp lại đúng một câu:
“Không về, đang bận, muốn làm gì thì làm.”
Thái độ của tôi khiến Lý Thiên Tứ tức đến mặt run bần bật, hắn gào lên như muốn chui qua màn hình:
“Tô Hiểu Đường! Mày mà dám quay về tao sẽ khiến mày sống không bằng c.h.ế.t!”
Tiếng gào vang khắp phòng bệnh.
Dù chỉ nghe qua điện thoại tôi vẫn cảm nhận được cơn thịnh nộ của hắn.
Kết quả cuối cùng là hắn bị bảo vệ bệnh viện cưỡng chế mời ra ngoài.
Cậu lại cầm điện thoại, đổi giọng muốn nói chuyện riêng với mẹ tôi.
Mẹ vừa nghe máy, ông ta lập tức bắt đầu giở giọng đạo đức:
“Chị cả, nhà mình chỉ có mỗi em út, sao chị có thể nhẫn tâm đến vậy?”
“Em út đang khó khăn, người một nhà có khả năng thì nên giúp nhau. Chẳng phải chỉ nhờ chị giữ cháu thôi sao, tại sao cứ không chịu?”
“Chị là chị cả, lẽ ra phải làm gương. Chị làm thế chẳng phải quên lời bố mẹ trước lúc mất rồi sao?”
Mặt mẹ tôi lập tức đỏ lên, rõ ràng muốn giải thích.
Nhưng cậu với dì làm gì cho bà có cơ hội.
“Thôi, việc này quyết định như vậy đi. Em út sức khỏe không tốt, chị làm chị phải thông cảm.”
“Cả nhà đều biết chị có lòng, đừng vì một chuyện nhỏ l.à.m t.ì.n.h cảm gia đình rạn nứt.”
“Chị là chị cả, bố mẹ dưới suối vàng đều đang nhìn! Em út lại là đứa được họ thương nhất, chị làm vậy không sợ bố mẹ c.h.ế.t rồi cũng chẳng yên sao?”
Dì út nằm cạnh lập tức khóc lóc t.h.ả.m thiết.
“Cha mẹ ơi, chị cả thật sự quá nhẫn tâm, hai người vừa mất là chị ấy đã không nhận chúng con nữa.”
“Ai cũng bắt nạt con, con sống còn ý nghĩa gì? Mẹ ơi, mẹ tới đón con đi, con sống không nổi nữa…”
