[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:01
“Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Tri Hạ chậm rãi mở mắt ra.”
“Tê~”
Trong đầu đột nhiên xuất hiện thêm ký ức của một người khác, khiến đầu óc Tri Hạ có chút căng tức.
Cô đưa tay xoa xoa thái dương, nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn còn đang ngủ say, nhất thời cảm thấy tội lỗi đầy mình!
Cô, Cố Tri Hạ, sau khi đồng quy vu tận với Vua Tang Thi, vậy mà lại xuyên không rồi.
Hơn nữa còn xuyên về những năm 70 trong lịch sử, một thời đại ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Xuyên không thì cũng thôi đi, ngay ngày đầu tiên xuyên đến lại còn “cường bạo” một người đàn ông!
Chuyện này mà để đám đàn em của cô biết được, chẳng biết chúng sẽ cười nhạo cô đến mức nào nữa?
Tri Hạ nhặt quần áo bị vứt sang một bên lên, cũng chẳng buồn quan tâm có bẩn hay không, nhanh ch.óng mặc vào người.
Sau khi thu dọn xong xuôi, Tri Hạ nhìn chiếc áo sơ mi bị cô xé rách dưới đất, cái này thì làm sao cho người ta mặc vào được nữa!
Đột nhiên, Tri Hạ nhớ ra tối qua lúc gặp người này, hình như trên tay anh ta có bưng một chậu quần áo.
Tri Hạ đi theo con đường trong ký ức, rất nhanh đã tìm thấy chiếc chậu gỗ bị vứt sang một bên cùng mấy bộ quần áo rơi vãi trên mặt đất.
Tri Hạ nhanh ch.óng nhặt quần áo lên, cầm theo chậu gỗ quay lại trong rừng, thay đồ cho người đàn ông kia.
Sau khi làm xong mọi việc, Tri Hạ nhìn thoáng qua người đàn ông đang nằm trên mặt đất lần cuối, lúc này mới bước ra khỏi rừng, đi về hướng ngôi nhà trong ký ức.
Nói ra cũng thật trùng hợp, nguyên chủ của thân thể này cũng tên là Cố Tri Hạ, có lẽ đây chính là lý do khiến Tri Hạ xuyên vào người cô ấy.
Chương 2 Cô đã nghe thấy cái gì?
Cố gia.
Tri Hạ nén cơn đau nhức trên c-ơ th-ể, chạy đà một đoạn rồi bám vào bờ tường nhà họ Cố, nhảy phắt vào trong.
Thân thể này vẫn còn quá yếu, nếu là c-ơ th-ể nguyên bản của cô, đâu cần phải chạy đà làm gì!
Tri Hạ hạ quyết tâm, nhất định phải nhanh ch.óng luyện tập cổ võ trở lại.
Cho dù không thể khôi phục được thực lực như thời mạt thế, thì ít nhất cũng phải khôi phục được năm sáu phần.
Vương Xuân Thảo bị một cơn ác mộng làm cho kinh tỉnh, sau đó thì không tài nào ngủ tiếp được nữa.
Trong mơ, cô con gái bảo bối Hạ Hạ của bà đứng giữa không trung, cười hì hì vẫy tay với bà, rồi sau đó bay càng lúc càng xa, bà có gọi thế nào con bé cũng không quay lại!
Trở mình qua lại vài lần, trong lòng vẫn cảm thấy bất an, Vương Xuân Thảo quyết định đi xem phòng con gái thế nào.
Ngờ đâu vừa ra khỏi cửa buồng, bà liền nhìn thấy đứa con gái mà bà cứ ngỡ vẫn đang ngủ trong phòng lại từ trên tường rào nhà mình nhảy xuống.
“Hạ Hạ~”
Vương Xuân Thảo vừa gọi vừa đi tới bên cạnh Cố Tri Hạ, “Sao con lại đi từ bên ngoài về thế này?”
Tri Hạ kiếp trước lớn lên trong cô nhi viện, sau đó lại gặp phải thời mạt thế, sớm đã luyện thành một trái tim sắt đ-á nguội lạnh.
Bây giờ đột nhiên bị Vương Xuân Thảo nắm c.h.ặ.t lấy, khắp người Tri Hạ đều tràn ngập sự không tự nhiên, tiếng gọi “mẹ” trong ký ức lại càng không cách nào thốt ra được.
Vương Xuân Thảo nhìn đứa con gái cứ im lặng mãi, lại càng lo lắng hơn, Hạ Hạ đây là gặp chuyện gì rồi sao?
Khi ánh mắt của Vương Xuân Thảo quét đến những vết tích trên cổ Tri Hạ, tim bà suýt chút nữa thì ngừng đ-ập.
“Hạ Hạ, nói với mẹ, là tên khốn nào làm, mẹ đi c.h.é.m ch-ết hắn!”
Nói xong Vương Xuân Thảo xoay người đi thẳng về phía nhà bếp.
Dám bắt nạt con gái bà, bà phải lấy d.a.o phay c.h.é.m ch-ết cái thằng ranh con đó!
Cố Tri Hạ không chú ý một cái, Vương Xuân Thảo đã cầm d.a.o phay từ trong bếp đi ra, bộ dạng như muốn liều mạng với người ta.
Cách xưng hô mà cô vốn tưởng rằng rất khó mở lời kia, trong nháy mắt đã thốt ra.
“Mẹ~”
“Hạ Hạ, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ băm vằm cái thằng ranh con đó để trút giận cho con!
Dám chà đạp con gái bà, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của nó!
Dù sao mẹ cũng sống đủ rồi, cùng lắm thì một mạng đổi một mạng!”
Vương Xuân Thảo nghiến răng nghiến lợi nói.
Đứa con gái bà nâng niu chiều chuộng suốt mười tám năm qua, vậy mà lại xảy ra chuyện này, chuyện này chẳng khác nào đ-âm một nhát d.a.o vào tim bà!
“Mẹ, mẹ đừng kích động, không ai ép buộc con cả, là con ép buộc người ta!”
Cố Tri Hạ có chút ngượng ngùng giải thích.
Cái gì cơ?
Choảng!
Con d.a.o phay trong tay Vương Xuân Thảo tuột khỏi tay rơi xuống đất, bà không dám tin vào tai mình mà ngoáy ngoáy lỗ tai:
“Hạ Hạ, hình như tai mẹ vừa bị ảo giác rồi?”
Cố Tri Hạ hít sâu một hơi, mở miệng nói:
“Mẹ, mẹ không nghe lầm đâu, chính là con ép buộc người khác, vết tích trên người là do người đó để lại lúc phản kháng.”
Ực!
Vương Xuân Thảo nuốt nước bọt một cái, đưa tay phải vỗ vỗ ng-ực mình để trái tim đang đ-ập loạn xạ kia bình tĩnh lại.
Mẹ ơi!
Cái tin này quá đáng sợ rồi!
Chuyện này mà bị người ta phát hiện, con gái bà có khi nào bị bắt đi vì tội lưu manh không?
Sẽ không bị ăn kẹo đồng chứ?
Vương Xuân Thảo kinh hãi nhìn quanh một lượt, may quá, may quá, ngoài bà và con gái ra, những người khác đều đang ngủ.
“Hạ Hạ, chuyện này chúng ta vào phòng nói.”
Vương Xuân Thảo kéo Cố Tri Hạ đi về phía phòng của cô.
Nguyên chủ Cố Tri Hạ vốn là con gái út sinh muộn của Vương Xuân Thảo, ở nhà họ Cố có một gian phòng riêng biệt, chỉ nhìn vào điểm này thôi cũng đủ thấy cô được cưng chiều đến mức nào trong nhà.
Hai người vừa vào phòng, Vương Xuân Thảo liền nhanh ch.óng đóng cửa, cài then, sau đó kéo Cố Tri Hạ đến bên giường.
“Con gái, chuyện này ngoài mẹ con mình ra, không còn ai khác biết nữa chứ?”
Cố Tri Hạ vừa định gật đầu, đột nhiên phản ứng lại, chuyện này vẫn còn một người trong cuộc khác nữa mà!
“Con cũng không rõ lắm, tối qua tối như vậy, cũng không biết người đàn ông đó có nhận ra con không nữa?”
“Chỉ cần không có người khác biết là không sao, còn về người đàn ông kia, chúng ta cứ đ-ánh ch-ết cũng không thừa nhận là được.
Hơn nữa, nói đi cũng phải nói lại, chuyện này người chịu thiệt là phụ nữ chúng ta.”
Nói đến đây, Vương Xuân Thảo đột nhiên bồi thêm một câu:
“Người đàn ông đó có đẹp trai không?”
“Đẹp.”
Trong đầu Cố Tri Hạ hiện lên khuôn mặt anh tuấn kia, nghĩ đến chuyện xảy ra giữa hai người tối qua, không nhịn được mà mặt hơi ửng hồng.
Vương Xuân Thảo nhìn gương mặt thẹn thùng của con gái, có chút tiếc sắt không thành thép nói:
“Cho dù người đàn ông đó có đẹp trai đến mấy, con cũng không được làm bừa như thế chứ.
Sao con không nói với mẹ trước một tiếng, để mẹ nghĩ cách cho hai đứa thành thân rồi mới làm chuyện này?”
Cố Tri Hạ là đứa con gái bà có được khi đã gần bốn mươi tuổi, bình thường là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mà nuôi lớn.
Trong lòng bà, con gái phải tìm một người làm việc cho nhà nước mới đúng.
