[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 47
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:12
“Cái đầu tóc này của mày thật sự là do nhóm lửa không cẩn thận à?
Không phải là do cô út mày cắt đấy chứ?
Chậc chậc chậc~ làm cháu gái mà lại đem cô út mình đem tặng cho người khác, làm cô út thì lại cắt tóc cháu gái mình trông như thằng trọc."
“Nhà họ Cố các người đúng là náo nhiệt thật đấy!"
Đào Hoa giật phắt chiếc khăn quàng trên tay Hoàng Đại Sơn, quấn lại lên đầu.
“Anh nghĩ nhiều rồi, tóc tôi thành ra thế này không liên quan gì đến cô út tôi hết!"
Kẻ chủ mưu Tri Hạ:
“Có liên quan đấy!”
Hoàng Đại Sơn này lại vô tình đoán trúng phóc rồi.
“Chuyện đó không quan trọng, chuyện của hai đứa mình cũng nên tính sổ rồi chứ nhỉ!"
Nói đoạn, sắc mặt Hoàng Đại Sơn có chút u ám nắm lấy cổ tay Đào Hoa, lôi kéo cô ta đi về phía nhà hắn.
“Buông tôi ra!
Buông tôi ra!"
Mặc cho Đào Hoa có cạy thế nào cũng không cạy nổi bàn tay Hoàng Đại Sơn đang siết c.h.ặ.t cổ tay mình.
Hoàng Đại Sơn cũng không thèm quay đầu lại mà nói:
“Mày tốt nhất là đừng có hét lên, nếu không mà kéo những người khác tới, tao sẽ đem chuyện hai đứa mình hợp tác tính kế cô út mày nói ra hết đấy."
“Tao mà không yên ổn thì mày cũng đừng mong dễ chịu, dù có phải ngồi tù tao cũng phải kéo mày theo!"
Lời đe dọa này vừa thốt ra, Đào Hoa lập tức không dám kêu la bừa bãi nữa!
Phải làm sao bây giờ?
Đào Hoa trong lòng hoảng loạn vô cùng, chuyện tính kế không thành công thì thôi đi, cái tên Hoàng Đại Sơn này còn tìm đến tận cửa đòi nợ!
Rầm!
Hoàng Đại Sơn một chân đạp tung cánh cổng nhà mình, lôi tuột Đào Hoa ném vào trong sân.
Đào Hoa bị ném cho loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
Sau khi đứng vững lại, tầm mắt cô ta nhanh ch.óng quét một vòng quanh sân, khóa mục tiêu vào chiếc chổi sể cách đó hai mét, chính là nó!
Sau khi Hoàng Đại Sơn cài then cửa từ bên trong, vừa quay người lại đã thấy Đào Hoa cầm chiếc chổi sể quét sân của nhà mình trong tay, nhìn chằm chằm hắn.
“Khá khen cho mày, tao mới cài cái cửa có một tí mà mày đã tìm xong công cụ phòng thân rồi đấy!"
Đào Hoa nắm c.h.ặ.t cán chổi, lo lắng hỏi:
“Anh rốt cuộc muốn thế nào?
Người tôi đã đưa tới tận nơi cho anh rồi, bản thân anh để người ta chạy mất, tôi còn chưa thèm tính toán với anh đâu!"
“Không giả vờ nữa à?
Thừa nhận chuyện cùng tao hợp mưu tính kế cô út mày rồi chứ gì."
Hoàng Đại Sơn giật phắt chiếc chổi trên tay Đào Hoa vứt sang một bên.
“Lúc mày tìm tao, mày có nói cô út mày sức khỏe lớn thế này đâu?
Lão t.ử bây giờ bị cô cháu nhà mày hại cho sắp tuyệt t.ử tuyệt tôn rồi, tao có thể không tìm mày tính sổ sao?"
Đào Hoa ở trong giấc mơ đã từng kết hôn, vừa nghe thấy lời này của Hoàng Đại Sơn là biết hắn bị thương ở chỗ nào rồi.
Nhìn Hoàng Đại Sơn đang từng bước ép sát, Đào Hoa hoảng sợ lùi lại phía sau.
“Tôi cũng không biết sức lực cô út tôi lại lớn như thế, anh có chuyện gì thì đi tìm cô ấy mà đòi, là cô ấy đ-ánh anh bị thương, có liên quan gì đến tôi đâu chứ?"
Hoàng Đại Sơn chất vấn:
“Sao lại không liên quan đến mày?
Cái mưu kế này ngay từ đầu chẳng phải là do mày bày ra sao?
Cô út mày khó đối phó hơn mày, lão t.ử tính sổ với mày trước, rồi sau đó mới đi tìm nó."
Đào Hoa lo lắng nuốt nước miếng, lời nói ra đều có chút ngắt quãng.
“Anh phải... thế nào... mới... mới chịu... tha cho tôi?"
“Tha cho mày?"
Hoàng Đại Sơn không hề có ý định tha cho cô ta, liền tùy tiện đưa ra một điều kiện mà hắn cho rằng Đào Hoa căn bản không thể nào đồng ý được.
“Mày đưa cho lão t.ử ba trăm tệ, lão t.ử sẽ coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Đào Hoa vội vàng gật đầu đồng ý:
“Được!
Anh phải nói lời giữ lấy lời đấy nhé!"
Hoàng Đại Sơn ngẩn người một lát, đồng ý nhanh thế sao?
Thậm chí không thèm do dự lấy một giây?
Gia sản nhà họ Cố này rốt cuộc là dày đến mức nào chứ?
Một con nhóc chưa đầy hai mươi tuổi mà có thể tùy tiện lấy ra được ba trăm tệ.
Đó là ba trăm tệ đấy, hắn tích góp bao nhiêu năm nay, trong tay cũng chỉ có hơn năm mươi tệ thôi.
Nếu có được món tiền này, hắn hoàn toàn có thể mua một đứa con trai về nuôi nấng trưởng thành, rồi cưới vợ cho nó để nối dõi tông đường cho nhà họ Hoàng.
Hoàng Đại Sơn trong lòng bắt đầu tính toán, là thả Đào Hoa ra thì hời hơn, hay là giữ cô ta lại tiếp tục tính sổ thì hời hơn?
Cuối cùng sức hấp dẫn của kim tiền vẫn lớn hơn cả!
Hoàng Đại Sơn chọn phương án đầu tiên:
“Tiền bao giờ đưa tao?"
“Trong tay tôi hiện tại không có nhiều tiền thế, ba ngày... không, năm ngày sau, năm ngày sau tôi nhất định sẽ đưa cho anh!"
Hóa ra trong tay nó không có tiền à?
“Mẹ nó mày dám lừa lão t.ử?"
Hoàng Đại Sơn tức tối quát lên.
Bốp!
Bốp!
Hai cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Đào Hoa, làm khóe miệng cô ta chảy m-áu, đủ thấy Hoàng Đại Sơn ra tay ác độc đến mức nào!
Đào Hoa đau đớn ôm mặt, vội vàng nói:
“Không lừa anh đâu, không lừa anh đâu, tôi không có tiền, nhưng nhà họ Cố có, anh cho tôi năm ngày, tôi nhất định sẽ mang tiền đến cho anh."
Nhà họ Cố có tiền, điều này Hoàng Đại Sơn tin, nếu không sao mua nổi xe đạp chứ?
“Được, lão t.ử cho mày năm ngày, đến lúc đó mà không thấy tiền thì mày cứ coi chừng đấy!"
Tiễn Đào Hoa đi rồi, Hoàng Đại Sơn khẽ thốt ra hai chữ:
“Ngây thơ!"
Thật sự tưởng rằng ba trăm tệ là đã xong chuyện với hắn sao.
Chỉ cần đã mở cái miệng này ra, Hoàng Đại Sơn hắn tin chắc mình có thể không ngừng vòi tiền từ tay Đào Hoa.
Đào Hoa trở về nhà họ Cố, nằm vật ra giường khóc nức nở:
“Huhu~"
Sao cô ta lại xui xẻo đến thế này cơ chứ?
Việc gì cũng không thành công thì thôi đi, lại còn rước họa vào thân!
Cứ nghĩ đến việc phải đưa cho Hoàng Đại Sơn ba trăm tệ là Đào Hoa lại càng thấy nghẹn lòng!
Tiền này lấy ở đâu ra chứ?
Giá mà cô ta cũng giống cô út hái được một củ nhân sâm thì tốt biết mấy?
Chờ đã!
Nhân sâm?
Cô út?
Đào Hoa lau khô nước mắt, từ trên giường bò dậy, đi ra ngoài phòng.
Đào Hoa cầm cây rìu đứng trước cửa sổ phòng Tri Hạ, định phá cửa sổ mà vào.
Trong phòng cô út chắc chắn là có tiền!
“Cháu định đ-ập cửa sổ nhà cô đấy à?"
Tri Hạ là quay về để dắt xe đạp, việc đồng áng đã làm xong hết rồi, liền nghĩ bụng tranh thủ lúc nhóm Ái Quốc chưa tan làm thì có thể dạy mẹ mình – Vương Xuân Thảo cách đi xe đạp trước.
Không ngờ vừa mới bước vào sân đã thấy Đào Hoa cầm rìu đứng trước cửa sổ phòng mình.
Rầm!
