[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:02
“Một lát sau, Trương Chí Quân đẩy cửa bước vào.”
“Húc Thần, ăn cơm thôi.
Ơ, sao cậu lại nằm xuống rồi?
Có phải trong người không khỏe không?”
Nói đoạn, Trương Chí Quân liền đi về phía giường, chưa kịp đến gần giường thì Lục Húc Thần đã ngồi bật dậy.
“Tôi không sao.”
Trương Chí Quân cười hì hì nói:
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”
Sau đó, anh ta có chút mơ màng gãi gãi đầu, ban nãy Lục Húc Thần mặc bộ đồ này à?
Sao cảm thấy hình như không phải bộ này nhỉ?
Lẽ nào là anh ta nhìn nhầm rồi?
“Húc Thần, mới không thấy một lát thôi, sao cậu lại thay bộ quần áo khác rồi?”
Lục Húc Thần mím môi, sau đó trầm giọng nói:
“Bộ lúc nãy lúc giặt quần áo bị b-ắn bùn vào, bẩn rồi.”
Trương Chí Quân:
“...”
Thế này thì cũng quá sạch sẽ rồi!
Chẳng phải chỉ là mấy vết bùn thôi sao!
Lục Húc Thần và Trương Chí Quân còn chưa đi tới bàn ăn, một nữ thanh niên tri thức đã kích động vẫy vẫy tay với bọn họ:
“Húc Thần, ngồi đây này, tôi giữ chỗ cho cậu rồi.”
Lục Húc Thần coi như không nghe thấy gì, mặt không cảm xúc đi đến một chỗ trống khác ngồi xuống.
Trương Chí Quân đi chậm hơn nửa bước chỉ đành cười khổ ngồi xuống cạnh nữ thanh niên tri thức kia.
Từ Mạn Dao lườm Trương Chí Quân một cái, đúng là cái đồ không có mắt nhìn, anh ta không thể đi nhanh hơn vài bước để chiếm lấy cái chỗ trống kia được à?
Trương Chí Quân ngượng ngùng sờ sờ mũi, làm như anh ta muốn ngồi cạnh cô ta lắm không bằng, nếu có chỗ trống khác, đ-ánh ch-ết anh ta cũng không thèm ngồi cạnh Từ Mạn Dao.
Cái tính tiểu thư này, ai mà chịu cho thấu chứ?
Các thanh niên tri thức khác cũng ngầm hiểu ý nhau, cúi đầu ăn cơm, chỉ sợ một cái không cẩn thận là cơn giận của Từ Mạn Dao sẽ lan sang người mình.
Cơ mà cái anh Lục Húc Thần này cũng thật là sắt đ-á, đổi lại là người khác dưới sự tấn công mãnh liệt này của Từ Mạn Dao, sớm đã đầu hàng chịu trói rồi.
Đặc biệt là Từ Mạn Dao này vừa có nhan sắc lại vừa có gia thế.
Những người khác nghĩ gì, Lục Húc Thần chẳng thèm quan tâm, hiện tại đầu óc anh đang rối như tơ vò.
Người phụ nữ tối qua rốt cuộc là ai?
Làm thế nào anh mới tìm được cô ta?
Tìm được rồi thì phải làm sao?
Có phải chịu trách nhiệm không?
——
Đến giờ đi làm.
Mười mấy người nhà họ Cố rầm rộ đi ra ngoài, ngay cả Cố Ái Đảng và Cố Ái Dân chưa đến tuổi trưởng thành cũng phải đi theo làm việc.
Trai nửa mùa ăn sập nhà, câu nói này quả thực chẳng sai chút nào.
Đừng nhìn hai đứa nó mới mười ba mười bốn tuổi, mà sức ăn thì chẳng kém gì hai anh em Cố Ái Quốc là bao.
Cho nên, thời gian không đi học, hai đứa cũng phải đi theo xuống đồng kiếm điểm công.
“Hạ Hạ, con đi ra ngoài làm gì?
Mau quay về đi!”
Vương Xuân Thảo nhìn Cố Tri Hạ đi theo sau mình, vội vàng muốn đẩy cô quay lại, nhưng đẩy nửa ngày trời mà thân hình Cố Tri Hạ vẫn không nhúc nhích lấy một phân.
Chuyện gì thế này?
Lẽ nào lực tay của bà nhỏ quá sao?
“Mẹ, lúc ăn cơm con nói muốn đi làm không phải là nói chơi đâu.”
Cố Tri Hạ dìu cánh tay Vương Xuân Thảo đi tới, Phạm Nhị Ni đi phía sau vội vàng khóa cổng lại, chỉ sợ cô út đổi ý.
Bà ta muốn xem thử cô út vốn mười đầu ngón tay không chạm nước lạnh này có thể kiên trì được bao lâu ở ngoài đồng.
Vương Xuân Thảo cứ như thế bị Cố Tri Hạ nửa ép buộc đưa ra ngoài đồng.
Trước đây sao bà không phát hiện ra sức lực của con gái mình lại lớn như vậy nhỉ?
Nếu nói chuyện gì mới mẻ nhất ở thôn Đại Hà sáng nay, thì không gì khác ngoài việc cái cục vàng nhà họ Cố vậy mà lại xuống đồng kiếm điểm công.
“Chị Từ à, thấy chưa, đứa con gái nhỏ được nhà họ Cố cưng chiều cũng bắt đầu đi làm rồi kìa, chị nói xem có phải Vương Xuân Thảo nghĩ thông suốt rồi không?”
“Tôi thấy tám phần là vậy, chị nhìn xem trong thôn này có nhà ai giống nhà bà ta không, con gái lớn nhường này rồi mà ngay cả cái ruộng cũng chưa từng bước xuống!”
“Đúng thế đúng thế, làm như chỉ có mỗi nhà họ biết thương con gái không bằng.
Tôi nói nhé, dù có thương con gái đến mấy thì cái gì cần dạy, cái gì cần làm cũng phải để chúng nó làm đi mới được!
Chứ sau này về nhà chồng, người ta đâu có giống mình mà đi xót con gái mình đâu.”
“Nói quá đúng luôn, vẫn là Thúy Hoa chị nhìn thấu đáo!”
“...”
Người nhà họ Cố trừ Cố Tri Hạ ra không có bất kỳ phản ứng gì, còn lại đều ít nhiều cảm thấy không tự nhiên.
Đặc biệt là những ánh mắt thi thoảng lại nhìn qua, không cần nhìn cũng biết, sau lưng chẳng biết họ đang bàn tán gì về mình đâu!
Cố Thành Bách:
“Em út, hay là em về đi?
Nhà mình không thiếu chút điểm công đó của em đâu.”
Cố Ái Quốc:
“Đúng đấy đúng đấy, cô út, cô về đi thôi.”
Cố Tri Hạ mặt không cảm xúc thốt ra ba chữ:
“Không quay về!”
Vương Xuân Thảo ở bên cạnh dựng tai lên nghe, đôi vai lập tức sụp xuống.
Đứa con gái này sao cứ nhất quyết đòi đi làm cơ chứ?
Bao gồm cả nhà họ Cố, tất cả mọi người đều không tin tưởng việc Cố Tri Hạ xuống đồng kiếm điểm công.
Thế nhưng sau nửa buổi sáng, bọn họ đều ngây người.
Làm việc quá giỏi luôn, còn hăng hái hơn cả mấy tay lao động chính!
Người này thực sự là lần đầu xuống đồng sao?
Chuyện này Vương Xuân Thảo có thể làm chứng, việc đó chính tay bà cầm tay chỉ việc dạy cho đấy!
Cố Tri Hạ làm xong phần ruộng của mình, đi thẳng về phía Vương Xuân Thảo.
“Mẹ, mẹ ra gốc cây nghỉ một lát đi, việc trên đồng cứ để con làm cho!”
Nói xong, Cố Tri Hạ liền bắt tay vào làm, tốc độ có tốc độ, chất lượng có chất lượng.
Làm vừa nhanh vừa khéo!
Vương Xuân Thảo nhìn bóng lưng Cố Tri Hạ sững sờ mất vài giây, mới xoay người đi về phía gốc cây bên đường.
Chương 6 Chuyện trong mơ vậy mà lại là thật!
“Bố, con không hoa mắt chứ?
Đó thực sự là em út sao?”
Cố Thành Bách dụi dụi mắt, chỉ vào Tri Hạ không dám tin nói.
Cố Thanh Sơn lườm con một cái:
“Không phải em út anh thì là ai?
Sắp có con trai lấy vợ đến nơi rồi mà còn cứ sồn sồn lên thế!”
Thực ra sự kinh ngạc trong lòng Cố Thanh Sơn cũng không kém gì người khác, chẳng qua là không lộ ra ngoài mặt thôi.
“Em út đúng là người không lộ tướng mà!
Xuống đồng làm việc thế này thì ngay cả thằng anh cả này cũng bị lép vế rồi.”
Cố Thành Bách khen ngợi.
Cố Thanh Sơn tự hào nói:
“Em út anh là giống bố đấy.
Hồi bố còn trẻ, trong số đám lao động chính ở thôn Đại Hà này, bố cũng thuộc hàng nhất nhì đấy chứ chẳng chơi, chỉ là giờ già rồi thôi.”
