[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 61
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:15
“Chí Quân, cậu và Lý thanh niên cứ ở đây xếp hàng đi, tôi cũng lên xem tình hình thế nào.”
Lục Húc Thần nói xong liền rảo bước đi luôn, chẳng để cho Trương Chí Quân và Lý Ngọc Phượng kịp lên tiếng.
Lúc anh tới nơi, vừa vặn nghe thấy Từ Mạn Dao đang cảm ơn Trương Kiến Quân, vậy là đã thương lượng xong rồi?
Xem ra không cần đến anh nữa!
Từ Mạn Dao quay người lại thì thấy Lục Húc Thần đang đứng phía sau, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ hỏi:
“Húc Thần, cậu tới tìm tôi à?”
Cô mới rời khỏi hàng chưa bao lâu mà Lục Húc Thần đã tìm tới rồi, chứng tỏ trong lòng anh vẫn có sự hiện diện của cô!
Lục Húc Thần vừa nhìn biểu cảm của Từ Mạn Dao là biết cô đã hiểu lầm, vội vàng lên tiếng:
“Không phải, tôi muốn tới hỏi xem có thể mua ít xương về hầm canh không?”
“Hả?”
Từ Mạn Dao thất vọng bĩu môi, cứ tưởng là vì lo lắng cho cô nên mới tới tìm cô chứ!
Vương Xuân Thảo ngay từ lúc Lục Húc Thần đi tới đã chú ý thấy, bà giao lại công việc thu tiền cho Cố Thanh Sơn rồi đi về phía này.
Vừa hay nghe được câu Lục Húc Thần nói muốn mua xương hầm canh, liền lập tức nói:
“Mua cái gì mà mua chứ?
Mấy cái xương này thịt đã bị lọc sạch rồi, không đáng tiền, bác tặng không cho cháu hai khúc mang về hầm canh.”
Mắt Trương kế toán sáng lên:
“Bác gái, vậy cũng tặng cháu hai khúc nhé?”
“Không tặng!”
Vương Xuân Thảo chẳng cần suy nghĩ liền đáp lại, “Nếu anh muốn lấy thì một hào hai khúc xương to, mang đi.”
Cái mặt Trương kế toán này sao mà dày thế nhỉ?
Dù gì cũng là một cán bộ thôn mà sao chỉ toàn nghĩ đến việc chiếm hời thế?
“Hóa ra số xương này bác muốn bán lấy tiền ạ!”
Trương kế toán sờ sờ mũi, cười ngượng nghịu, “Vừa rồi bác nói tặng làm cháu cứ tưởng thật, là cháu hiểu lầm rồi.”
Vương Xuân Thảo liếc Trương kế toán một cái, u u nói:
“Anh đúng là hiểu lầm rồi, tôi nói tặng là thật, nhưng tôi tặng cũng phải tùy người, ít nhất là không tặng anh.”
Nụ cười trên mặt Trương kế toán cứng đờ, lúng túng nói:
“Bác gái, bác lại đùa với cháu rồi, nói đi cũng phải nói lại cháu cũng là do bác nhìn lớn lên, không tặng cháu chẳng lẽ lại tặng cho cái cậu thanh niên tri thức mới xuống nông thôn chưa lâu này sao?”
Vương Xuân Thảo lườm Trương kế toán một cái:
“Ai đùa với anh chứ?
Tôi chính là muốn tặng cho Lục thanh niên đấy thì sao?
Lục thanh niên trông khôi ngô tôi vui lòng tặng không được sao?”
“Đâu có giống anh, trông như con lừa ấy, mà còn muốn lấy không?”
“Cho dù trên xương chẳng còn mấy thịt thì đó cũng là đồ tốt đấy, tiểu Trương à, giác ngộ của anh không ổn rồi nhé, không lấy cái kim sợi chỉ của quần chúng, kỷ luật này anh quên rồi sao?”
Một cái mũ lớn chụp xuống, mặt Trương kế toán trắng bệch, trán túa đầy mồ hôi lạnh.
“Chuyện này làm sao mà quên được ạ?
Bác gái, vừa rồi cháu trêu bác thôi!
Cái đó... trong nhà cháu còn có việc, cháu xin phép về trước ạ.”
Còn ở lại nữa, ngộ nhỡ Vương Xuân Thảo còn nói thêm điều gì, cái chức kế toán này của anh ta chắc cũng sắp tới hồi kết rồi.
Mẹ kiếp, cái cậu Lục thanh niên đó chẳng phải chỉ có cái mặt ưa nhìn thôi sao?
Có gì ghê gớm đâu chứ?
Ngoại hình của anh ta cho dù không bằng Lục thanh niên, nhưng cũng không đến mức khó coi chứ?
Vậy mà dám nói anh ta trông như con lừa?
Anh ta giống lừa chỗ nào chứ?
Lục Húc Thần cầm hai khúc xương bị Vương Xuân Thảo ấn vào tay, trong lòng càng thêm muốn gặp Cố Tri Hạ một lần!
Không có sự tốt lành vô duyên vô cớ, cũng chẳng có sự xấu xa vô cớ.
Thái độ của Vương Xuân Thảo đối với anh thực sự quá đáng nghi.
Chỉ vì trông khôi ngô mà tặng xương cho anh, nói thật thì chuyện này có chút không hợp lý!
Bởi vì người có ngoại hình đẹp đâu phải chỉ có mình anh, chẳng nói đâu xa, cứ nhìn Từ thanh niên đứng bên cạnh anh đây, ngoại hình cũng vô cùng nổi bật mà.
Sao chẳng thấy Vương Xuân Thảo tặng cô ấy hai khúc xương nào nhỉ?
Lục Húc Thần đưa mắt quét một vòng trong sân, không thấy bóng dáng cô gái nào có độ tuổi phù hợp, xem ra người đang ở trong phòng rồi.
“Húc Thần, nhìn gì thế?
Chắc Ngọc Phượng bọn họ đang chờ sốt ruột rồi, chúng ta mau qua đó thôi.”
Từ Mạn Dao khẽ gọi Lục Húc Thần một tiếng, nghi hoặc nhìn quanh quất, không hiểu Lục Húc Thần đang nhìn cái gì, cũng chẳng có gì đặc biệt cả!
Lục Húc Thần bình thản thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói:
“Không có gì, đi thôi.”
Chương 52 Ngoại hình của tôi tệ đến thế sao?
Trương Chí Quân nhìn thấy hai khúc xương to trong tay Lục Húc Thần, nhỏ giọng hỏi:
“Húc Thần, còn chưa tới lượt chúng ta mà cậu đã mua được xương rồi à?
Các cậu chen ngang à?
Thế sao không mua luôn thịt luôn?”
“Trương Chí Quân, anh thử chen ngang cho tôi xem nào, dân làng ở đây không đ-ánh anh nửa sống nửa ch-ết thì mới là lạ đấy!”
Từ Mạn Dao đảo mắt một cái, đây là hàng dài mua thịt đấy, ai dám tùy tiện chen ngang chứ?
“Mấy khúc xương này là bác gái đằng kia thấy Húc Thần trông khôi ngô nên tặng đấy!
Không lấy tiền đâu!”
Hô!
Lý Ngọc Phượng và Trương Chí Quân đồng loạt nhìn chằm chằm vào mặt Lục Húc Thần, cái vẻ ngoài bảnh bao này vậy mà lại có tác dụng này sao?
“Khụ khụ~” Lục Húc Thần ngượng ngùng ho khan hai tiếng, nhắc nhở họ tiết chế lại chút.
Lý Ngọc Phượng hoàn hồn, phát hiện tai của Lục Húc Thần đã bị họ nhìn đến đỏ ửng, vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi gầm mặt xuống.
Vừa rồi thực sự là quá bạo dạn, cô là một cô gái lớn tướng rồi sao có thể nhìn chằm chằm Lục thanh niên như vậy chứ?
Trái ngược với sự hối lỗi của Lý Ngọc Phượng, suy nghĩ của Trương Chí Quân lại trực tiếp hơn nhiều.
“Cái đó... không phải tôi tự khoe đâu nhé, ngoại hình của tôi tuy không bằng Húc Thần, nhưng cũng là mày kiếm mắt sáng, tướng mạo đường hoàng!”
“Các cô nói xem, nếu tôi cũng đi qua đó một chuyến, thì bác gái đó liệu có tặng tôi hai khúc xương không?”
Lục Húc Thần:
“...”
Bác gái đó tặng xương cho anh chắc chắn không phải vì ngoại hình của anh, sở dĩ nói những lời như vậy có lẽ cũng chỉ là tùy tiện tìm một cái cớ thôi.
Cái tên Trương Chí Quân này vậy mà lại muốn dựa vào ngoại hình để đi lấy không của người ta hai khúc xương sao?
Có thể dự đoán được kết cục của cậu ta chắc cũng chẳng khá hơn cái anh Trương kế toán kia là bao.
“Phì!
Trương Chí Quân, anh đúng là mèo khen mèo dài đuôi.”
Từ Mạn Dao khinh bỉ đ-ánh giá Trương Chí Quân một lượt, “Cái hạng anh mà cũng đòi mày kiếm mắt sáng, tướng mạo đường hoàng, đừng có làm nhục hai cái thành ngữ đó nữa được không?”
“Anh đừng có mà đi chuốc nhục vào thân đấy, đến lúc đó người mất mặt không chỉ mình anh đâu, mà cả đám thanh niên tri thức chúng tôi cũng phải muối mặt theo anh đấy.”
