[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:02
“Vì vậy, Đào Hoa mới hợp tác với gã độc thân già Hoàng Đại Sơn, định hủy hoại Cố Tri Hạ, như vậy thì sẽ không có ai tranh giành hôn sự với cô nữa.”
Nhưng cô có tính toán hàng nghìn hàng vạn lần đi chăng nữa, cũng không ngờ được Hoàng Đại Sơn vậy mà lại thất thủ.
“Phi!
Vô dụng, đồ ngu!
Đúng là mình mờ mắt rồi!”
Đào Hoa c.h.ử.i bới rồi rời khỏi nhà Hoàng Đại Sơn.
Chương 7 Có phải vui mừng đến phát ngốc rồi không?
“Mẹ Tri Hạ này, không ngờ Tri Hạ nhà bà xuống đồng làm việc cũng giỏi giang gớm, hôm nay chắc chắn phải được đủ điểm công rồi nhỉ, còn thạo việc hơn khối thanh niên trai tráng trong thôn ấy chứ.”
Vương Xuân Thảo nhíu mày nhìn Vương Thu Cúc đang sấn lại gần bắt chuyện với mình.
Đừng tưởng bà không biết cái mụ già mồm mép này ngày thường chẳng ít lần nói xấu Tri Hạ nhà bà đâu.
Những lời đồn thổi về con gái bà trong thôn phần lớn đều là từ cái miệng mụ già này mà ra.
“Vương Thu Cúc, bà không lo làm việc đi, chạy đến trước mặt tôi làm gì?”
Vương Thu Cúc không hề vì thái độ lạnh nhạt của Vương Xuân Thảo mà tức giận, ngược lại còn cười hì hì muốn nhận vơ quan hệ với Vương Xuân Thảo.
“Mẹ Tri Hạ này, bà xem bà gọi thế nghe xa cách quá.
Nói đi cũng phải nói lại, hai ta đều họ Vương, tôi đây lại lớn hơn bà vài tuổi, cũng coi như là chị họ trong họ của bà rồi.”
Vương Xuân Thảo thực sự muốn nhổ một bãi nước bọt vào cái mặt già không biết xấu hổ của mụ ta.
Còn dám muốn bà gọi mụ ta là chị, mơ hão đấy à!
“Có gì thì nói mau, có rắm thì thả nhanh!
Bà đây không rảnh nghe bà nói nhảm!”
“Em này, xem em kìa, sao lại nóng nảy thế?
Được rồi, tôi cũng không vòng vo nữa.
Tôi ấy à, thực sự là có việc tìm em, việc tốt đây.”
Nói đoạn, Vương Thu Cúc đặt m-ông ngồi xuống cạnh Vương Xuân Thảo:
“Tri Hạ nhà em cũng mười tám rồi, đến lúc bàn chuyện chồng con rồi.
Tôi đây có một mối cực tốt, tôi mà nói ra, đảm bảo em phải vui mừng đến mức nhảy cẫng lên ấy chứ.
Chính là thằng Khang An, con trai thứ của thằng Kiến Quân nhà tôi.”
Vương Xuân Thảo hít một hơi thật sâu, trong lòng thầm nhủ:
“Mụ già này là mẹ đẻ của đại đội trưởng, mụ già này là mẹ đẻ của đại đội trưởng, không được đ-ánh, không được đ-ánh...”
Cái bà Vương Thu Cúc này sao có thể mặt dày mà nói ra được câu đó nhỉ?
Cái thôn Đại Hà này ai mà chẳng biết Triệu Khang An, con trai thứ của đại đội trưởng Triệu Kiến Quân là trẻ sinh non, bình thường vai không gánh nổi tay không xách nổi, cứ dăm bữa nửa tháng lại phải đi bệnh viện một chuyến.
Cũng nhờ bố nó là đại đội trưởng nên mới nghĩ cách kiếm cho nó cái công việc thủ kho, nếu không thì ngay cả bản thân nó cũng chẳng nuôi nổi.
Mà cái thằng Triệu Khang An này sở dĩ bị sinh non chính là do cái mụ già Vương Thu Cúc này hại đấy.
Nếu không phải mụ ta cứ ép cô con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i phải giặt quần áo cho mụ, thì đối phương cũng chẳng bị trượt chân dẫn đến sinh non.
Từ đó về sau, vợ đại đội trưởng đã hoàn toàn trở mặt với mẹ chồng, đến tận bây giờ hai người vẫn chưa làm lành.
Không phải bà tự khoe khoang đâu, nhưng Hạ Hạ nhà bà xét về dung mạo tuyệt đối là xuất sắc nhất thôn.
Cộng thêm biểu hiện hôm nay của Hạ Hạ, còn có cô gái nhà ai có thể sánh được với con gái bà nữa chứ.
Cái loại bệnh tật dặt dẹo như Triệu Khang An, đừng nói là Hạ Hạ, ngay cả cửa của bà đây cũng đừng hòng qua nổi!
Trong lòng Vương Xuân Thảo, con gái bà xứng đáng với những gì tốt đẹp hơn.
Vương Thu Cúc nhìn Cố Tri Hạ đang làm việc ở đằng xa, càng nhìn càng thấy ưng ý, không chỉ xinh đẹp nổi bật mà làm việc cũng rất tháo vát.
Nếu sớm biết Cố Tri Hạ làm việc giỏi giang như thế, bà ta đã sớm tìm người đến nhà họ Cố dạm hỏi rồi.
Thằng Khang An nhà bà ta sức khỏe yếu, vẫn là nên tìm một đứa con dâu đảm đang tháo vát mới được.
Những năm qua, tuy Vương Thu Cúc và con dâu ghét nhau ra mặt, nhưng đối với đứa cháu trai vì bà ta mà bị sinh non này, bà ta vẫn vô cùng yêu thương.
“Em này, sao em không nói gì thế?
Có phải vui mừng đến phát ngốc rồi không?”
Vương Xuân Thảo hoàn hồn lại, lườm mụ ta một cái:
“Bà nhìn thấy tôi vui ở chỗ nào thế?
Chuyện chồng con của con gái tôi tự tôi sẽ lo liệu, không phiền bà phải bận tâm.
Bà cứ đi tìm mấy cô gái khác mà xem, chắc chắn sẽ tìm được đứa cháu dâu làm bà hài lòng thôi.”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, nụ cười trên mặt Vương Thu Cúc ngay khoảnh khắc Vương Xuân Thảo mở miệng đã biến mất không còn tăm hơi.
“Vương Xuân Thảo, bà nói thế là có ý gì?
Nếu không phải hôm nay thấy con gái bà đảm đang, bà tưởng nó có cửa để trèo cao vào nhà Khang An nhà tôi chắc?
Bà đừng quên Kiến Quân nhà tôi là đại đội trưởng đấy, bao nhiêu cô gái đang tìm đủ mọi cách để được gả vào nhà tôi kia kìa!”
“Thế thì bà đi mà tìm mấy cô gái đó đi!
Mất thời gian ở chỗ tôi làm gì!
Nhà chúng tôi không dám trèo cao vào nhà bà đâu.”
Vương Xuân Thảo cười mỉa mai nói.
Muốn con gái Hạ Hạ nhà bà gả cho cái thằng bệnh tật nhà mụ á, đừng nói là cửa, ngay cả cửa sổ cũng không có đâu.
“Được, được, được, chúng ta cứ chờ mà xem, tôi cũng muốn xem xem con gái bà có thể gả vào cái nhà t.ử tế nào?”
Vương Thu Cúc xoay người nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Phi!
Xúi quẩy!”
Quay về bà ta phải giúp nhà họ Cố tuyên truyền một phen, để dân làng biết được mắt nhìn của nhà họ Cố cao đến mức nào!
Vương Xuân Thảo nhìn bóng lưng Vương Thu Cúc rời đi, lườm một cái, bà mới là người thấy xúi quẩy mới đúng chứ.
Nhưng bà Vương Thu Cúc này lại nhắc nhở bà, dù sao bây giờ việc ngoài đồng con gái cũng đang làm giúp bà rồi.
Hay là cứ đi sang phía đám thanh niên tri thức làm việc xem sao, dù sao chuyện này cũng là con gái bà làm sai, bà phải đi xem người ta thế nào rồi.
——
Phía thanh niên tri thức.
Trương Chí Quân lén lút đưa mắt nhìn về một hướng, cái nhìn này làm lòng anh ta càng thêm bất an.
Anh ta chắc chắn và khẳng định rằng, ánh mắt của người đó chính là đang nhìn về phía anh ta và Lục Húc Thần.
Còn cụ thể là nhìn ai thì xin lỗi, khoảng cách xa quá nên anh ta cũng không rõ.
Trương Chí Quân lục lại trong đầu những chuyện xảy ra gần đây một lượt, chắc chắn là không có chuyện gì đặc biệt, lúc này mới đi về phía Lục Húc Thần.
“Húc Thần, cậu nói thật với tôi đi, có phải cậu gây chuyện rồi không?”
Lục Húc Thần đang thẩn thờ thì Trương Chí Quân đột ngột buông một câu như vậy.
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, miệng đã nhanh hơn não.
“Sao anh biết?”
Sau khi nhận ra mình vừa nói cái gì, Lục Húc Thần bực bội tự đ-ập vào đầu mình một cái.
Trương Chí Quân trợn to mắt, kinh ngạc nói:
“Cậu làm thật à?
Mau kể tôi nghe xem rốt cuộc cậu đã làm cái gì?
Để người ta, một bà thím đã tìm tận ra đồng thế kia.”
Lục Húc Thần nhìn theo ngón tay Trương Chí Quân chỉ, thấy một bà thím tầm năm sáu mươi tuổi đang đứng bên vệ đường, chăm chú nhìn về phía này, chẳng biết đang nhìn cái gì nữa.
Trong mắt Lục Húc Thần thoáng qua một tia mờ mịt, người này là ai, anh còn chẳng quen nữa là!
