[dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 81
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:03
“Đồng chí, tám cái bánh nướng, mười cái bánh bao chay.”
“Bánh nướng bảy xu một cái, bánh bao chay sáu xu một cái, tổng cộng là một đồng một hào sáu xu, ngoài ra còn thêm một cân tám lạng phiếu lương thực.”
Tri Hạ móc từ trong túi ra một xấp tiền và phiếu, đếm mấy tờ đưa qua.
Nhân viên phục vụ nhận lấy tiền phiếu, cẩn thận đếm lại một lượt, xác định không có vấn đề gì mới bắt đầu đóng gói bánh bao và bánh nướng cho Tri Hạ.
Phải nói là, bánh bao và bánh nướng thời này vẫn rất thực tế, Tri Hạ ăn hai cái bánh nướng và hai cái bánh bao xong là cảm thấy gần đủ rồi.
Những người xung quanh chứng kiến sức ăn của Tri Hạ thầm lẩm bẩm trong lòng:
“Ăn khỏe thế này, nhà nào nuôi cho nổi chứ?”
Một cô bé trông mảnh mai yếu đuối thế kia mà sức ăn còn lớn hơn cả mấy ông đàn ông bọn họ!
Cưới về nhà chắc ăn cho sập tiệm mất!
Đối với những ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn qua, Tri Hạ chẳng thèm đếm xỉa đến họ lấy một cái.
Cứ nhìn đi, dù sao cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Ăn no uống đủ, Tri Hạ mang theo số bánh bao và bánh nướng còn lại đi ra ngoài tiệm cơm quốc doanh.
Gió thổi nhè nhẹ, Tri Hạ đạp xe thong thả đi về phía thôn Đại Hà.
Khác với sự vội vã hôm qua, hôm nay Tri Hạ đi đường vô cùng nhàn nhã.
Chuyến đi lên thành phố này, không mất tiền thì thôi đi, trong túi còn dư ra hơn ba trăm đồng.
Ngoài ra, trên tay còn có thêm một chiếc đồng hồ.
Đó là còn chưa tính số phiếu đang để ở chỗ anh ba đấy!
“Mẹ, con về rồi!”
Vương Xuân Thảo nghe thấy tiếng gọi thì từ trong nhà đi ra:
“Sao lại về sớm thế này?
Anh ba con không giữ con lại ăn cơm à?”
“Có giữ, nhưng con từ chối rồi.”
Tri Hạ vừa nói vừa lấy số bánh nướng và bánh bao còn lại ra:
“Mẹ, đây là mua ở tiệm cơm quốc doanh, vẫn còn nóng hổi đây, con ăn rồi, cái này mang về cho mọi người, mẹ mau nếm thử đi.”
“Sao lại mua nhiều thế này?
Hạ Hạ, mẹ biết con có tiền, nhưng có tiền cũng không được tiêu như thế chứ?”
Vương Xuân Thảo xót xa không thôi, bao nhiêu bánh bao với bánh nướng thế này, chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?
“Lần này thôi nhé, lần sau không được thế đâu đấy!
Sau này con muốn ăn thì mua phần của mình con là được rồi, không cần mang về nhà, nhà mình đủ lương thực ăn, mấy thứ này cho anh cả con bọn nó ăn thì phí của.”
Cố Thành Bách và mấy người đi ra chậm hơn Vương Xuân Thảo vài giây:
“...”
Cho bọn họ ăn sao lại gọi là phí của?
Quả nhiên trong lòng mẹ/bà, chỉ có em gái út/cô út là con đẻ, còn bọn họ đều là nhặt được cả.
Cố Ái Đảng cậy mình nhỏ tuổi, dày mặt tiến lại gần:
“Cô út, đây là cô mua ở tiệm cơm quốc doanh ạ?
Nhìn là biết ngon rồi!”
“Bà nội ơi~”
Cố Ái Đảng chớp chớp mắt hai cái, ý muốn ăn thể hiện rõ mồn một.
“Gọi cái gì mà gọi?
Cơm sáng mẹ cháu vừa làm xong vẫn chưa động đến đâu, còn không mau vào ăn cơm đi.”
Vương Xuân Thảo lườm Cố Ái Đảng một cái, giật lấy bọc giấy dầu trong tay Tri Hạ.
“Hạ Hạ, chỗ bánh nướng và bánh bao này mẹ giữ cho con, để trưa và tối con ăn tiếp.”
Nói xong, Vương Xuân Thảo xoay người định mang đồ đi cất.
Tri Hạ đen mặt kéo tay Vương Xuân Thảo lại:
“Mẹ, không cần để dành đâu, con mang về là để cho mọi người ăn mà.”
“Còn cơm chị dâu làm thì để đến trưa ăn chẳng phải là được sao.”
Vương Xuân Thảo quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt kiên định của con gái mình, bên cạnh thằng cháu Cố Ái Đảng cũng đang nhìn bà chằm chằm đầy mong đợi.
“Được rồi, được rồi, ăn thì ăn.”
Vương Xuân Thảo thỏa hiệp.
Cứ làm như bà ngược đãi bọn họ không bằng, con gái bà đúng là quá trọng tình cảm, có chút đồ ăn là cứ nhớ đến người nhà.
Có bài học từ con sói mắt trắng Đào Hoa kia, bà phải để mắt tới nhà thằng cả thêm một chút.
Không thể để chuyện cũ lặp lại lần nữa.
Tuy hiện tại nhà thằng cả, vợ nó, rồi cả ba đứa cháu Ái Quốc bọn nó vẫn chưa có biểu hiện gì, quan hệ với Hạ Hạ cũng không tệ.
Nhưng ai biết sau này có thay đổi hay không?
Chuyện “giúp ít thì ơn, giúp nhiều thì oán” xảy ra thiếu gì chứ?
Tri Hạ mang về tổng cộng sáu cái bánh nướng và tám cái bánh bao, Vương Xuân Thảo chia cho mỗi người một cái bánh bao, bảy người chia xong vẫn còn thừa một cái bánh bao.
Cố Thanh Sơn, Cố Thành Bách cùng hai đứa cháu Ái Quốc, Ái Quân mỗi người lại được chia thêm một cái bánh nướng.
Còn Cố Ái Đảng nhỏ nhất, Vương Xuân Thảo chia cho nó nửa cái bánh nướng, nửa cái còn lại bà cùng Từ Chiêu Đệ mỗi người một nửa.
Chia xong, Vương Xuân Thảo gói cái bánh nướng và bánh bao còn lại vào giấy dầu, đưa cho Tri Hạ.
“Hạ Hạ, chỗ còn lại con giữ lấy, lúc nào đói thì ăn lót dạ.”
Phạm Nhị Ni đứng nhìn mà mắt như muốn bốc hỏa, hết bánh bao lại đến bánh nướng, không sợ nghẹn ch-ết à!
Dù đã chia gia đình rồi, nhưng đồ cô út mang về sao lại cứ để nhà anh cả hưởng hết thế?
Nhà họ đến một cái lông cũng không vớt được?
Còn cái mụ già kia nữa, hoàn toàn không để gia đình họ vào mắt.
Đã có bánh bao và bánh nướng thừa ra, không cho người khác thì thôi, sao không chia cho Ái Dân nếm thử một miếng?
Ái Dân mới là đứa cháu nhỏ nhất của nhà họ Cố mà!
Cố Ái Dân thèm thuồng nhìn nhà bác cả, l-iếm l-iếm môi, giá mà nhà họ không chia gia đình thì tốt rồi, chỗ bánh bao và bánh nướng này chắc chắn có phần của nó!
Cộc cộc!
Cố Thành Đống gõ gõ bàn:
“Đừng nhìn nữa, mau ăn cơm đi, lát nữa còn phải đi làm đấy!”
Chương 69 Thế này không phải làm người ta ghê tởm sao?
Tri Hạ nhận lấy bọc giấy dầu từ tay Vương Xuân Thảo:
“Mẹ, con ra ngoài một lát, xíu con về ngay.”
“Đi mau về mau nhé!”
Vương Xuân Thảo dặn dò.
“Con biết rồi ạ.”
Tri Hạ đạp xe đi về phía điểm thanh niên tri thức.
Vương Xuân Thảo nhìn theo bóng lưng Tri Hạ, cảm thán:
“Con gái lớn không giữ được trong nhà mà!”
Lúc Tri Hạ đến điểm thanh niên tri thức, đúng lúc nghe thấy bên trong đang cãi nhau.
“Vương San San, tự tiện lấy đồ của người khác mà không hỏi là trộm cắp, cô chưa được tôi cho phép mà đã dùng kem dưỡng da của tôi, chuyện này cô định giải thích thế nào đây?”
