Đi Qua Ngày Giông Bão Cùng Con - Chương 4
Cập nhật lúc: 04/07/2026 12:01
Tôi tìm đến một vị luật sư l/y h/ôn có tiếng tăm khá tốt, là nữ, họ Trần.
Trò chuyện suốt một tiếng đồng hồ, tôi bày tất cả tài liệu lên trên bàn.
Luật sư Trần lật xem một hồi, hạ mắt kính xuống nhìn tôi.
“Vụ án này của chị thú vị đấy.
Nguyên đơn chủ động rút đơn kiện, bây giờ chị thay đổi thành người nộp đơn yêu cầu.
Có chứng cứ, có nhân chứng — con trai chị có thể coi là nhân chứng chứ?
Bốn tuổi, tòa án có công nhận hay không thì chưa biết, nhưng về mặt dư luận có thể tạo cho chị một thế lực rất lớn."
“Tôi muốn quyền nuôi con.
Muốn cả hai đứa."
“Còn tài sản thì sao?"
Tôi suy nghĩ một chút.
“Cái gì thuộc về tôi, một xu cũng không thể thiếu."
Luật sư Trần gật đầu.
“Vậy thì đ.á.n.h thôi.
Đối phương là luật sư, hiểu luật hơn chị.
Nhưng chị hiểu cách làm mẹ hơn anh ta."
Từ văn phòng luật sư đi ra, tôi ngồi xổm bên lề đường thắt lại dây giày cho hai đứa trẻ.
Trong miệng Chu Linh ngậm một cây kẹo mút, ú ớ hỏi:
“Mẹ ơi, có phải bố không còn thích chúng con nữa không?"
“Không phải không thích các con."
Tôi thắt c.h.ặ.t dây giày cho con bé, “Là bố không còn thích mẹ nữa rồi.
Nhưng điều đó không liên quan gì đến các con cả."
Chu Duệ đứng bên cạnh, đá đá một viên sỏi nhỏ.
“Mẹ ơi."
“Ừ?"
“Con có thể kể cho mẹ nghe một bí mật không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn thằng bé.
“Con nói đi."
“Thật ra con không phải nhìn trộm mật khẩu của bố đâu."
Thằng bé đá viên sỏi ra xa, “Là có một lần bố uống say, bố ôm con khóc, tự bố nói ra đấy ạ.
Bố nói bố sống rất mệt mỏi, nói bố đã lừa dối tất cả mọi người.
Sau đó bố bấm mật khẩu một lượt cho con xem, bảo là em bé con hãy nhớ kỹ cái này, sau này sẽ có ích đấy."
Gió rất lớn, thổi tóc thằng bé bay rối bời.
“Con đã nhớ suốt một năm trời."
Thằng bé ngước đầu nhìn tôi, “Bởi vì bố nói sau này sẽ có ích."
Tôi bế thốc thằng bé lên, vùi mặt vào bả vai con.
“Sau này có ích.
Đặc biệt có ích."
Ba ngày sau, Chu Viễn Hàng gọi cuộc điện thoại thứ hai cho tôi.
“Lâm Vãn, chúng ta nói chuyện đi."
“Để ra tòa rồi nói."
“Cô đừng ép tôi."
“Tôi ép anh cái gì cơ?"
Giọng anh ta hạ xuống rất thấp:
“Cô tung những thứ đó ra ngoài, tư cách hành nghề của tôi sẽ bị ảnh hưởng.
Cô muốn làm tôi thân bại danh liệt sao?"
Tôi nhớ lại buổi hôn lễ bảy năm trước khi anh ta nắm lấy tay tôi.
Nhớ lại cảnh anh ta quỳ gối ở sảnh khách sạn cầu hôn tôi.
Nhớ lại mẹ anh ta khi đó nắm tay tôi bảo “Vãn Vãn con gả về đây thì chính là người một nhà với chúng ta".
Người một nhà.
“Lúc anh tẩu tán tài sản, anh có từng nghĩ tôi là người nhà của anh không?"
Điện thoại ngắt kết nối.
Chu Duệ nằm bò trên đùi tôi chơi xếp hình, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
“Mẹ ơi, có phải bố cầu xin mẹ không?"
“Ừ."
“Mẹ đừng đồng ý với bố."
“Tại sao?"
Thằng bé ấn một mảnh ghép vào, kêu cạch một tiếng.
“Bởi vì bố không phải thật lòng cầu xin mẹ đâu.
Bố sợ rồi mới cầu xin đấy.
Mẹ mà mềm lòng là bố lại bắ/t n/ạt mẹ tiếp cho xem."
Tôi nhìn thằng bé.
“Con mới bốn tuổi, sao chuyện gì cũng biết thế?"
Thằng bé cúi đầu tiếp tục xếp hình.
“Bởi vì con là con trai của mẹ mà."
Phía tòa án ấn định thời gian mở phiên tòa là hai tuần sau.
Trong hai tuần này tôi đã làm ba việc.
Thứ nhất, tìm một công ty thám t.ử tư, điều tra thấu đáo bối cảnh của Trương Húc.
Người đó ba mươi sáu tuổi, mở một studio thiết kế, quen biết Chu Viễn Hàng từ ba năm trước.
Lịch sử giao dịch ngân hàng, lịch sử nhận phòng khách sạn, hợp đồng mua nhà, tất cả đều đầy đủ.
Thứ hai, tôi gửi các con vào một trường mầm non.
Tôi đi phỏng vấn ba công việc, và đã vào làm biên tập nội dung cho một công ty văn hóa.
Lương không cao, nhưng đủ cho ba người ăn cơm.
Thứ ba, tôi vay bố mẹ tôi năm mươi nghìn tệ để nộp học phí luật sư.
Trong hai tuần đó Chu Viễn Hàng không gọi điện lại nữa.
Nhưng mẹ tôi có gửi cho tôi một tin nhắn WeChat, nói rằng mẹ anh ta đã đến tìm bà, ngồi khóc suốt cả buổi chiều trong phòng khách nhà tôi.
“Bà ta khóc cái gì chứ?"
Tôi hỏi.
“Khóc con trai bà ta không ra gì, khóc cháu trai cháu gái không đòi về được nữa."
“Sao Chu Viễn Hàng không đi giành?"
Mẹ tôi thở dài một tiếng trong điện thoại.
“Nó không dám.
Bây giờ nó đang phải kẹp đuôi mà sống ở văn phòng luật, nghe nói có người đã gửi đoạn ghi âm lời con trai con nói tại tòa vào trong nhóm ngành của họ rồi."
Tôi cúp điện thoại, quay đầu lại thấy Chu Duệ đang xếp gỗ trên ghế sofa.
Thằng bé xếp một tòa tháp rất cao, lung la lung lay.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn này."
Tòa tháp đổ nhào.
Những khối gỗ kêu loảng xoảng rơi đầy đất.
Thằng bé lại ngồi xuống đó bắt đầu xếp lại từ đầu.
“Đổ rồi thì làm lại từ đầu.
Mẹ dạy thế mà."
Ngày ra tòa, tôi mặc một bộ tây trang màu đen.
Luật sư Trần chọn giúp tôi, nói rằng mặc thế này trông sẽ có khí chất.
Hai đứa trẻ ngồi ở hàng ghế khán thính giả đầu tiên, bên cạnh có mẹ tôi trông nom.
Chu Duệ không chơi siêu nhân nữa, tay cầm một cây b/út và một cuốn sổ nhỏ, trông cứ như một người lớn thu nhỏ vậy.
Chu Viễn Hàng ngồi ở băng ghế nguyên đơn.
Anh ta gầy đi một vòng, râu dưới cằm chưa cạo sạch, cặp kính đã đổi sang một chiếc gọng đen.
“Phía bị đơn, yêu cầu phản tố của chị là gì?"
Tôi đứng thẳng dậy.
