Dì Út Đòi Chia Di Sản Ngay Trong Tiệc Đính Hôn, Tôi Trở Mặt Cả Nhà - 2
Cập nhật lúc: 02/07/2026 16:04
“Đừng để nó biết quá sớm…”
“Đợi nó quay đầu…”
“Đợi nó thật sự chịu quay đầu…”
Tối hôm đó, bệnh tình của bà ngoại đột nhiên chuyển biến xấu.
Bác sĩ cấp cứu suốt một đêm.
Sáng hôm sau, bà ngoại ra đi.
Tôi đứng ngoài phòng bệnh, tay siết c.h.ặ.t phong bì kia, cả người đều đờ đẫn.
Mẹ tôi khóc đến không đứng vững.
Dì út bò bên giường gào khóc.
Em họ Hiểu Nghiên cũng đứng bên cạnh lau nước mắt.
Tôi nhìn dì út khóc đến mức ấy, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì.
Dì ấy khóc rất đau lòng.
Điều đó là thật.
Nhưng trong nỗi đau ấy, rốt cuộc có bao nhiêu phần là vì mẹ mình, lại có bao nhiêu phần là vì thứ bà ngoại để lại?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
01
Ngày đưa tang bà ngoại, trời như cũng đang khóc.
Mưa rơi từ sáng sớm, lất phất không ngừng.
Mưa rơi trên quan tài.
Mưa rơi trên mái nhà tang lễ tạm.
Mưa rơi trên những chiếc ô đen của từng người.
Họ hàng đều đến.
Cậu cả và mợ từ nơi khác chạy về.
Mẹ tôi và dì út mặc đồ tang, khóc đến hai mắt sưng đỏ.
Tôi là cháu ngoại, theo lý mà nói không cần quỳ quá lâu.
Nhưng tôi vẫn quỳ trước linh đường hơn hai tiếng.
Không phải vì tôi muốn thể hiện mình hiếu thuận.
Mà vì lòng tôi quá rối.
Bà ngoại nằm trong quan tài, yên lặng đến lạ.
Nếp nhăn trên mặt bà như giãn ra.
Trông bà giống như chỉ đang ngủ.
Tôi nhìn gương mặt bà, nhớ lại buổi chiều hôm ấy bà nắm tay tôi, căn dặn tôi từng câu từng chữ.
Những lời ấy đến bây giờ vẫn còn vang bên tai tôi.
Nhưng người nói ra những lời ấy đã không còn nữa.
Dì út quỳ bên cạnh tôi.
Dì khóc đến gần như không thở nổi.
Miệng dì không ngừng lẩm bẩm.
“Mẹ, sao mẹ đi vội như vậy…”
“Con còn chưa kịp hiếu thuận với mẹ…”
“Con còn chưa kịp đưa mẹ sống ngày tốt…”
Tôi nhìn dì một cái.
Nước mắt của dì là thật.
Nước mũi của dì cũng là thật.
Dì khóc đến cả người đều run.
Khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí còn hoài nghi, có phải bà ngoại đã nghĩ quá nhiều rồi không.
Có lẽ dì út chỉ là một người con gái bình thường.
Có lẽ dì thật sự không nỡ rời xa mẹ mình.
Nhưng phong bì trong túi áo tôi lại nặng như một hòn đá.
Nó nhắc tôi rằng, có vài chuyện không thể chỉ nhìn bằng nước mắt.
Buổi tối canh linh, họ hàng đều ngồi trong căn nhà cũ.
Cậu cả hút t.h.u.ố.c trong gian chính.
Mẹ tôi bận rộn trong bếp.
Mợ và dì út ngồi bên bàn nói chuyện.
Tôi ngồi trong góc, không lên tiếng.
Mợ là người mở lời trước.
“Mẹ đi rồi, những thứ mẹ để lại phải xử lý thế nào?”
Dì út không đáp.
Dì lau nước mắt, cúi đầu nhìn chén trà trước mặt.
Mẹ tôi từ trong bếp thò đầu ra.
“Trước khi đi, mẹ cũng không nói gì nhiều.”
“Mẹ chỉ để lại mấy quyển sổ tiết kiệm và vài món trang sức cũ.”
“Đồ đạc tạm thời đều để Gia Di giữ.”
Mợ nhìn tôi.
Ánh mắt ấy khiến tôi không thoải mái.
“Trong sổ tiết kiệm có bao nhiêu tiền?”
“Cộng lại chưa đến 200.000 tệ.”
Tôi nói.
Dì út lập tức ngẩng đầu.
“Chỉ có chừng đó?”
“Chỉ có chừng đó.”
Tôi cố gắng để giọng mình thật bình tĩnh.
“Bà ngoại mấy năm nay nằm viện tốn không ít tiền.”
“Còn dư lại được chừng này đã không tệ rồi.”
Dì út nhìn tôi.
Trong mắt dì có một vẻ gì đó không thể gọi tên.
Không phải phẫn nộ.
Cũng không phải thất vọng.
Mà giống như một kiểu dò xét.
Mợ ngồi bên cạnh lẩm bẩm.
“Bà cụ cả đời tiết kiệm ăn tiêu, cuối cùng chỉ còn lại chừng ấy thôi sao?”
Bầu không khí tối hôm đó trở nên rất lạ.
Không ai nói chuyện nhiều nữa.
Mỗi người đều ngồi ở một góc, không biết đang nghĩ gì.
Sau đó mẹ tôi lén kéo tôi ra ngoài hành lang.
Mẹ hỏi tôi, trong sổ tiết kiệm có thật chỉ còn chừng đó không.
Tôi gật đầu.
Tôi không dám nhìn vào mắt mẹ.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nói dối mẹ mình.
Hơn mười giờ tối, họ hàng dần giải tán.
Tôi lấy cớ muốn dọn dẹp di vật của bà ngoại nên ở lại căn nhà cũ.
Đợi tất cả mọi người đi hết, tôi khóa cửa chính lại.
Sau đó tôi một mình mò đến bếp sau.
Bếp sau rất tối.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ nhỏ chiếu vào.
Trên bếp vẫn còn để nồi niêu xoong chảo bà ngoại từng dùng.
Bức tường sau bếp lò được xây bằng gạch xanh.
Vì nhiều năm không tu sửa, vài chỗ đã bắt đầu lung lay.
Tôi ngồi xổm xuống.
Ngón tay tôi sờ đến viên gạch thứ ba từ bên trái.
Tôi đẩy nhẹ.
Viên gạch quả nhiên lỏng ra.
Tôi rút viên gạch ra.
Bên trong là một cái hốc đen ngòm.
Tôi thò tay vào, sờ thấy một chiếc hộp sắt lạnh buốt.
Chiếc hộp không quá lớn, nhưng rất nặng.
Tôi phải dùng cả hai tay mới kéo nó ra được.
Tôi mở hộp.
Bên trong là từng xấp tiền mệnh giá 100 tệ được bọc cẩn thận trong nhiều lớp túi nhựa.
Ngoài tiền mặt, bên dưới còn có một quyển sổ nhỏ.
Trên đó ghi rõ từng lần bà ngoại rút tiền, từng khoản bồi thường đất đai, từng khoản tiền lãi trong nhiều năm.
Bút tích cuối cùng đã rất run.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra là chữ của bà.
Tôi đếm sơ qua.
Đúng là 2.500.000 tệ.
Tay tôi run dữ dội.
Tim tôi đập thình thịch như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đây không chỉ là tiền.
Đây là cả đời dè sẻn, lo nghĩ và nhẫn nhịn của bà ngoại.
Tôi không dám để tiền ở lại đó quá lâu.
Nhưng đêm đó vừa là đêm tang, trong nhà vẫn có người qua lại.
Tôi càng không thể mang cả hộp tiền ra ngoài.
Tôi kiểm tra lại túi bọc chống ẩm, đặt hộp trở lại chỗ cũ, rồi nhét viên gạch vào.
Tôi lấy tro bếp và bụi trên nền phủ nhẹ lên mép gạch.
Nhìn qua không hề có dấu vết bị động vào.
Lúc đứng dậy, chân tôi mềm nhũn.
Tôi dựa vào mép bếp, nhìn bức tường kia rất lâu.
Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại lời bà ngoại nói.
“Gia Di, bà ngoại tin cháu nhất.”
Câu nói ấy giống như một cây đinh, đóng c.h.ặ.t vào tim tôi.
Tôi đi ra khỏi bếp sau, khóa cửa lại, về phòng mình.
Đêm ấy tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
