Địa Sư Kiều Mặc Vũ 2: Âm Thi Ở Hongkong - Chương 5

Cập nhật lúc: 22/08/2026 03:01

Bia mộ thời cổ đại đều được làm bằng đá, chịu tác động của ngoại lực đào đục, bên trong vốn đã có vết nứt. Theo thời gian, trải qua mưa nắng, giãn nở nhiệt và co lạnh, vết nứt sẽ dần lan ra bề mặt.

Nhưng bia mộ nhà họ Lưu bị nứt không phải là vì nguyên nhân này. Bia mộ này được làm bằng đá cẩm thạch đen. Đá cẩm thạch cứng cáp ổn định, khả năng chống mài mòn tốt. Nhìn màu sắc, có thể thấy khối đá của nhà họ Lưu vẫn còn mới tinh, vậy mà bia mộ lại nứt một đường lớn từ góc trên bên phải. Xung quanh vết nứt lớn còn có rất nhiều đường vân nhỏ, giống như mạng nhện, lan khắp cả phần bia.

Tôi đi quanh khu mộ một vòng, phải nói rằng Lưu Hùng bố trí nơi này thực sự không tệ. Khu mộ hình bán nguyệt, có sáu bậc thang dẫn xuống. Đứng trên khu mộ, có thể thu trọn cả ngọn núi vào tầm mắt, xa xa là mặt biển xanh biếc trải dài vô tận.

HongKong tấc đất tấc vàng, tổ tiên nhà họ Lưu đã c.h.ế.t rồi vẫn có thể ở “biệt thự hướng biển”, đúng là biết hưởng thụ.

9

Tôi đi đến trước bia mộ, đưa tay vỗ lên đó. Thân bia lạnh âm u thấu xương, chậc, t.ử khí ngút trời, Lưu Hùng có thể sống đến hôm nay đúng là mạng lớn.

“Vị trí này là do ai chọn?”

“Đây là vùng đất phong thủy mà năm xưa Từ hội trưởng chọn cho cha tôi.”

Cha của Lưu Hùng chính là người giàu nhất HongKong. Khi còn sống, lão Lưu đã bỏ ra số tiền lớn, đi khắp nơi tìm kiếm cao nhân phong thủy, chạy qua vô số địa phương mới tìm được khu mộ vừa ý này.

Từ hội trưởng đắc ý ngẩng cằm, tôi giơ ngón cái với ông ta: “Không tệ nha, phía sau có núi làm chỗ dựa, phía trước có án sơn minh đường, ngoại dương rộng rãi có thể chứa vạn mã, có thể khiến con cháu phúc lộc kéo dài, đúng là huyệt bảo kỳ lân tiêu chuẩn.”

Từ hội trưởng kinh ngạc nhìn tôi: “Hừ, cô cũng có chút nhãn lực.”

“Đáng tiếc, bảo địa này đã bị người ta chiếm mất rồi, các ông cưỡi lên đầu người ta mà đại tiện. Oán khí của người ta ngút trời, chẳng bao lâu nữa, nắp quan tài của cha ông cũng sẽ không đè nổi đâu.” Lời vừa dứt, sắc mặt Lưu Hùng biến đổi.

Mấy đại sư phong thủy bản địa HongKong nhìn nhau, thu lại vẻ khinh thường và thái độ khi đứng xem trước đó: “Cô gái nhỏ, cô cũng có chút bản lĩnh đấy. Nhưng cũng không cần phải cố tình làm ra vẻ huyền bí như vậy. Trước kia nơi này đúng là của người khác. Ông chủ Lưu bỏ rất nhiều tiền thuê người di dời mộ, cũng không bạc đãi người ta, oán khí từ đâu ra?”

Có người còn nhỏ giọng nói: “Ông chủ Lưu bỏ tiền nhờ lão Đồng di dời mộ, chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì, đã từng lên báo rồi. Cô gái này cố tình tra tài liệu rồi giả thần giả quỷ phải không?”

Lão Đồng mà bọn họ nhắc đến cũng là một đại sư phong thủy nổi tiếng. Quê gốc của ông ta ở Tương Tây, Hồ Nam. Sau thời chiến loạn, ông ta đã theo đồng hương chạy đến HongKong, về sau cũng có chút danh tiếng ở HongKong. Tuy nhiên, trường phái phong thủy của ông ta là phái Huyền Không, môn phái này có liên quan đến tinh tú, huyền ảo khó hiểu, từ trước đến nay không được các môn phái chính thống ở HongKong chấp nhận.

Năm xưa, nghĩa trang Viễn Chiêu nằm tận nơi hoang vu hẻo lánh, chẳng phải khu mộ quý giá gì. Lão Đồng chôn cha mình ở đây. Mãi đến khi Từ hội trưởng chọn khu mộ này cho lão Lưu, nghĩa trang Viễn Chiêu mới tăng giá trị lên gấp trăm lần.

Lão Đồng nhận tiền, di dời quan tài của cha mình, hỏa táng rồi đưa tro cốt về quê Tương Tây an táng. Sau đó dùng số tiền ấy di cư sang Singapore, đầu tư kinh doanh, hiện giờ đã là một phú hào nổi tiếng ở Singapore.

Tôi nhìn luồng t.ử khí ngút trời xuyên ra khỏi bia mộ, lắc đầu một cách dứt khoát: “Không thể nào, t.h.i t.h.ể ban đầu chắc chắn vẫn còn trong ngôi mộ này.”

10

Phong thủy nơi này không tệ, chỉ riêng một t.h.i t.h.ể thì làm sao có thể sinh ra t.ử khí mạnh đến thế. Hơn nữa, cho dù cha của lão Đồng vẫn còn được chôn bên dưới, theo lý mà nói, oán khí hóa sát, nhưng nơi này nằm ở phía dương của núi, từ sáng đến tối đều có thể phơi nắng. Hai bên lại có gió biển thổi qua, khí lưu thông thoáng, thế nào cũng không nên khiến t.ử khí ngưng tụ thành mức này. Nhất định là bên dưới khu mộ này còn có huyền cơ khác.

Tôi bảo Lưu Hùng mở khu mộ ra, muốn dẫn người xuống dưới kiểm tra, đám đông trở nên náo loạn.

Từ hội trưởng đỏ bừng mặt, cảm thấy mình bị sỉ nhục: “Tuyệt đối không thể nào. Lúc Đồng Phúc Sinh di dời mộ, tôi đích thân đứng bên cạnh xem, chẳng lẽ ông ta còn có thể lén lút chôn người trở lại?”

Lưu Hùng cũng ấp úng, không muốn mở khu mộ ra: “Kiều đại sư, cha tôi được chôn cất yên ổn, nhiều người xuống xem như vậy là đại bất kính, quá không may mắn.”

Tôi gật đầu, đồng ý: “Được thôi, vậy thì không xuống nữa. Hai ngày nữa, cha ông sẽ tự mình lên thăm ông, cũng như nhau thôi.”

“Cái gì? Người đâu, mau, mau mở khu mộ ra!” Lưu Hùng sợ đến mức giọng cũng biến đổi, hét lên bảo người mở khu mộ ra ngay.

Những gia đình giàu có ở HongKong thích xây khu mộ mô phỏng hình thức địa cung. Sau khi mở bia mộ ra, bên dưới cao khoảng hai mét, rộng chừng ba mươi mét vuông, ngay phía dưới bia mộ đặt một cỗ quan tài. Ánh sáng từ phía bia mộ chiếu vào địa cung, rọi lên cỗ quan tài đen kịt, những nơi khác vẫn chìm trong một mảng tối dày đặc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Địa Sư Kiều Mặc Vũ 2: Âm Thi Ở Hongkong - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD