Điên Phê Nam Chủ Hắn Muốn Mệnh - Chương 3:"
Cập nhật lúc: 25/06/2026 08:03
Người phái đi thám thính đều báo lại rằng không có chút tin tức nào của hắn.
Chừng nào chưa nhận được tin báo t.ử của Thẩm Dực, ta vẫn phải tiếp tục giả mù để bảo đảm vạn vô nhất thất.
Ta chống cằm ngồi trước gương, nhìn hai quầng thâm trên mắt mình mà vò đầu bứt tai đầy bực dọc.
Cái tháng ngày nơm nớp lo sợ này bao giờ mới đi đến hồi kết đây?
Đêm đến, ta khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy bên tai có tiếng người nỉ non gọi "Khanh Khanh".
Mở mắt ra nhìn thấy gương mặt kia của Thẩm Dực, ta cứ như nhìn thấy ma, tức khắc nhảy bật ra xa, ôm c.h.ặ.t chăn run bần bật.
Thẩm Dực ngồi bên mép giường, chớp chớp mắt nhìn ta đầy tủi thân: "Mới có mấy ngày không gặp, Khanh Khanh đã không nhận ra vi phu nữa rồi sao."
"Là phu quân đó sao?" Ta sực nhớ ra mình vẫn đang đóng vai người mù, bèn vươn hai tay quờ quạng trong không trung tiến về phía hắn.
Thẩm Dực nắm lấy tay ta, thuận đà kéo ta vào lòng, thâm tình thì thầm bên tai: "Khanh Khanh, vi phu về rồi đây."
"Sao bây giờ chàng mới về!"
Ta lén véo mạnh vào đùi mình một cái, đau đến ứa cả nước mắt. Ta vừa khóc vừa đ.ấ.m thùm thụp vào lưng Thẩm Dực: "Đã nói là năm ngày cơ mà, chàng đếm xem bây giờ là ngày thứ mấy rồi! Thiếp còn tưởng phu quân không về được nữa chứ!"
*(Sao ngươi lại vác mặt về cơ chứ? Ngươi đáng lẽ phải c.h.ế.t ở bên ngoài rồi chứ!)*
Ban đầu ta chỉ định giả vờ khóc một chút, nhưng càng nghĩ lại càng thấy thương cảm cho cái số phận hẩm hiu của mình. Thế là khóc đến mức không dừng lại được, khóc nấc lên rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Chỉ biết là sáng hôm sau khi mở mắt ra, hai mí mắt sưng húp vừa đau vừa nhức.
Lúc ta vươn tay sờ lên đôi mắt sưng vù thì Thẩm Dực đã tỉnh.
"Khanh Khanh..."
Giọng nói mang theo nét lười biếng khàn khàn của người vừa mới ngủ dậy, quả thực mị hoặc nhân tâm cực kỳ.
Bàn tay Thẩm Dực trượt từ má ta xuống cổ, nhẹ nhàng cởi bỏ dải lụa buộc áo trong. Đôi mắt đan phượng tuyệt đẹp nhìn thẳng vào mắt ta, sự dịu dàng chất chứa trong đó làm ta mê mẩn đến mức đầu óc choáng váng.
"Đêm qua Khanh Khanh chỉ lo khóc, bây giờ có thể bồi thường cho vi phu chưa?"
Hơi thở ấm nóng của Thẩm Dực phả vào vành tai, cả cơ thể ta tức thì mềm nhũn như vũng bùn lầy.
Thẩm Dực tinh lực dồi dào, kiểu gì chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra.
Nhưng trước nay hắn luôn chỉ dùng tay.
Bởi vì thân thể ta yếu ớt, đại phu dặn dò không nên sinh hoạt phòng the.
Thế là Thẩm Dực luôn đổi đủ mọi tư thế để trêu chọc ta bằng tay, lần nào cũng phải hành hạ cho ta khóc nấc lên thì hắn mới chịu buông tha.
"Khanh Khanh hôm nay không chuyên tâm rồi."
Bàn tay Thẩm Dực như một cây cọ vẽ, thỏa sức múa may trên tấm lanh là cơ thể ta, châm ngòi cho từng ngọn lửa tình rực cháy khó lòng dập tắt. Màn trướng lay động nhịp nhàng, giống như mặt hồ gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Khi tình đã đến lúc cao trào không thể kiềm chế được nữa, ta nức nở c.ắ.n mạnh một ngụm lên đầu vai Thẩm Dực, hai mắt đẫm lệ cầu xin hắn buông tha.
"Khanh Khanh..."
Đầu ngón tay Thẩm Dực vuốt ve giọt nước đọng nơi khóe mắt ta, sau đó chậm rãi đưa vào miệng nếm thử. Khóe môi hắn dần cong lên một vòng cung tuyệt đẹp, hệt như một đứa trẻ vừa giành được món đồ chơi yêu thích nhất.
Trong cơn hoảng hốt m.ô.n.g lung, ta chợt nghe thấy Thẩm Dực cúi sát tai mình nỉ non: "Vi phu cứ có cảm giác hình như Khanh Khanh đã nhìn thấy được rồi?"
Không có!
Không thể nào!
Ta trợn tròn mắt, nở một nụ cười gượng gạo: "Nếu thiếp có thể nhìn thấy thì tốt biết mấy. Thiếp thực sự rất muốn biết người phu quân hết lòng yêu thương mình trông như thế nào."
"Hai nhà chúng ta vốn là hàng xóm từ nhỏ, mãi đến năm nàng mười tuổi chúng ta mới xa nhau. Tính ra cũng chỉ mới sáu năm không gặp, Khanh Khanh thật nhẫn tâm, vậy mà đã quên mất dáng vẻ của vi phu rồi."
Thẩm Dực thở dài, nhưng trong đáy mắt lại ngập tràn ý cười, tựa như đang muốn dò xét xem ta rốt cuộc là thật mù hay đang giả mù.
"Nữ đại thập bát biến, chẳng lẽ nam nhân lớn lên lại không thay đổi sao?"
Ta vừa dứt lời, ý cười trong mắt Thẩm Dực càng sâu hơn.
"Khanh Khanh nói rất phải."
Từ ngày Thẩm Dực trở về, cuộc sống lại quay về quỹ đạo cũ.
Vài hôm sau, cha mẹ đến dùng bữa cùng chúng ta, tiện thể thông báo sẽ lên đường đi Ích Châu dự tiệc mừng thọ của một vị trưởng bối. Trước khi đi, ta cầu xin cha mẹ cho ta đi theo cùng.
Nhưng hai người lại bảo bên ngoài dạo này loạn lạc, ta đi theo không tiện, dặn ta cứ yên tâm ở nhà. Ý tại ngôn ngoại chẳng phải là chê ta vướng chân, làm kỳ đà cản mũi thế giới hai người của họ sao?
Hừ!
Hiện tại ta chỉ cầu mong Thẩm Dực lại có việc đi đâu đó tầm mười bữa nửa tháng hẵng về.
Giả mù và mù thật sự khác nhau một trời một vực. Mắt sáng thì lúc nào cũng vô thức bị thu hút bởi những thứ đẹp đẽ. Đó là chưa kể đến việc suốt ngày chạm mặt một nam yêu tinh hấp dẫn như Thẩm Dực.
Thế nhưng Thẩm Dực lại lấy lý do bên ngoài đang loạn nên tạm thời chưa đi vội.
Kết quả là mỗi ngày trôi qua, trong lòng ta cứ bứt rứt như có ngàn móng vuốt mèo cào xé, khó chịu vô cùng.
Chịu đựng suốt ba ngày, cuối cùng Thẩm Dực cũng chịu ra ngoài để dự tiệc sinh thần của một người bạn.
Chân trước hắn vừa bước ra khỏi cửa, ta lập tức cho bọn nha hoàn lui xuống, đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại rồi lôi nốt cuốn thoại bản cất dở ra đọc.
Đang đọc đến đoạn gay cấn, Xuân Đào hớt hải xô cửa xông vào.
"Tiểu thư, không xong rồi! Thẩm lang quân vừa bước xuống từ xe ngựa của một vị nữ t.ử!"
Hai chủ tớ trố mắt nhìn nhau.
Ta đờ người.
Xuân Đào cũng ngây ra.
Cơn gió từ khung cửa sổ khép hờ lùa vào, thổi bay những sợi tóc mai rủ bên thái dương, làm rối loạn tầm mắt ta. Ta buông cuốn thoại bản xuống, giơ tay vuốt lại mái tóc, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Em vừa nói cái gì cơ?"
Xuân Đào nhìn cuốn thoại bản trên bàn, lại nhìn ta: "Tiểu thư, người..."
Giây tiếp theo, mắt Xuân Đào sáng rực lên, đột ngột chuyển chủ đề: "Em hiểu rồi!"
Hiểu cái gì cơ?
Ta chớp chớp mắt, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Xuân Đào xoay người đi đóng kín cửa, sau đó quay lại hạ giọng thì thào: "Có phải tiểu thư sợ Thẩm lang quân biết người đã sáng mắt sẽ sinh lòng chán ghét hất hủi không? Người yên tâm đi tiểu thư, hiện tại Thẩm gia chỉ còn mỗi mình ngài ấy, ngài ấy vẫn phải sống phụ thuộc vào nhà họ Từ chúng ta, Thẩm lang quân tuyệt đối không dám ruồng bỏ người đâu."
Cái lý do này hợp lý ghê!
Đỡ mất công ta phải vắt óc nghĩ cách giải thích.
Chỉ một loáng sau, bóng dáng Thẩm Dực đã xuất hiện ở dãy hành lang đằng kia.
Ta lại nhẫn tâm nhéo mạnh vào đùi mình để ép nước mắt tuôn ra.
Khi Thẩm Dực đẩy cửa bước vào, ta đã gục mặt xuống bàn, nức nở khóc đến mức nhức cả đầu, n.g.ự.c đau thắt từng cơn.
"Khanh Khanh?"
Thẩm Dực gọi mấy tiếng không thấy ta đáp lời liền vội vã bước tới ôm ta vào lòng.
Từ trong ánh mắt của hắn, ta nhìn ra được một vẻ suy yếu nhợt nhạt, tựa như một người chỉ chực chờ ngã quỵ.
Ta rơm rớm nước mắt, trách móc: "Sao chàng có thể đối xử với thiếp như vậy?"
Thẩm Dực một mặt sai người đi mời đại phu, một mặt bế thốc ta lên giường đắp chăn cẩn thận: "Khanh Khanh sao lại nói vậy? Trong lòng vi phu chỉ có một mình Khanh Khanh, thiên địa làm chứng, nhật nguyệt soi xét."
Ta đưa tay ôm n.g.ự.c, quay lưng lại với hắn, không thèm để ý tới. Thẩm Dực thấy không cạy được lời nào từ miệng ta liền quay sang tra hỏi Xuân Đào.
Xuân Đào chẳng chút nể nang, đáp thẳng thừng: "Thẩm lang quân vừa bước xuống từ xe ngựa của nữ t.ử nhà bên, tất cả mọi người trong phủ đều nhìn thấy rõ rành rành."
Vừa dứt lời, một tên gã sai vặt hớt hải chạy vào báo, nói rằng biểu muội của Thẩm Dực đột nhiên tái phát bệnh đau tim, xin hắn mau ch.óng qua xem.
"Khanh Khanh cứ nghỉ ngơi cho tốt, vi phu đi xem sao."
"Thẩm lang quân đâu có rành y thuật, chi bằng cứ để đại phu qua đó xem bệnh thì hơn."
Xuân Đào đúng là cái miệng thứ hai của ta.
Ta lén giơ ngón tay cái lên tán thưởng dưới lớp chăn.
"Khanh Khanh, lát nữa vi phu sẽ giải thích rõ ràng với nàng."
Thẩm Dực có vẻ rất sốt sắng, hắn vội vã để lại một câu rồi tức tốc rời đi.
Xuân Đào tức tối giậm chân bành bạch: "Tiểu thư, người nhìn Thẩm lang quân kìa!"
Ta ngược lại lại thấy rất đỗi vui vẻ.
Thẩm Dực tốt nhất là cứ có tư tình với cô biểu muội kia đi, như vậy ta có thể danh chính ngôn thuận mà tác thành cho đôi uyên ương đó.
Ta phải đích thân qua xem thực hư thế nào, tránh tình trạng mừng hụt.
Xuân Đào dìu ta, chầm chậm lê bước ra cổng lớn. Có mấy bận ta suýt không nhịn được định gạt phăng tay con bé ra, xách váy cắm cổ chạy cho nhanh.
*Hít sâu, bình tĩnh ——
Mình hiện tại đang là người mù.*
Lẩm nhẩm trong đầu ba lần xong, ta phát hiện ra cách này chả có tác dụng quái gì. Bất lực, ta đành thì thào vào tai Xuân Đào: "Chúng ta đi nhanh lên một chút được không?"
Thật sự là tò mò đến không nhịn được nữa rồi!
Xuân Đào nhìn ta với ánh mắt ngập tràn xót xa. Trong mắt con bé lúc này, ta hẳn là một nữ nhân chịu muôn vàn uất ức. Dù sao thì ta vừa mù, vừa lắm tiền, lại còn rước về một gã chồng đẹp mã nhưng tối ngày trêu hoa ghẹo nguyệt.
Ta cố làm ra vẻ rộng lượng mỉm cười: "Biểu muội của phu quân không khỏe, ta làm biểu tẩu sao có thể trốn lỳ trong phòng không ra thăm hỏi?"
"Nhưng tiểu thư, bản thân người cũng đang bệnh mà." Xuân Đào hậm hực bất bình thay ta.
"Ta không sao."
Ta vỗ vỗ tay Xuân Đào, ra hiệu cho con bé cứ để bụng vào dạ.
Sau đó, hai chủ tớ rảo bước như bay, mang theo khí thế ngùn ngụt của chính thất đi bắt gian, nhanh ch.óng áp sát cổng lớn, lén lút nép người nấp sau một cánh cửa.
Những tiếng rên rỉ thở dốc kìm nén từ trong xe ngựa vọng ra. Ta nghe rất rõ, đó tuyệt đối là giọng của Thẩm Dực.
Thẩm Dực thực sự đang làm chuyện mờ ám với người khác!
Ta kích động xoa xoa hai tay vào nhau. Để ta vào bắt quả tang tại trận, sau đó nhét luôn Thẩm Dực cho cô biểu muội kia đón lấy.
Giờ thì kỹ năng khóc lóc của ta đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, chỉ cần mường tượng một chút chuyện bi thương là nước mắt cứ thế tuôn trào như mưa rào mùa hạ. Ta khóc thút thít réo gọi "Phu quân" rồi loạng choạng bước ra ngoài.
Xuân Đào càng ra sức can ngăn, ta càng khóc gào dữ dội hơn.
Thế nhưng, qua làn nước mắt nhòa nhạt...
Ta bàng hoàng nhìn thấy Thẩm Dực một tay ôm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c đẫm m.á.u, lảo đảo bước xuống từ xe ngựa. Làn da vốn dĩ đã trắng trẻo nay nhợt nhạt yếu ớt như một tờ giấy mỏng, tựa hồ chỉ khẽ chạm vào là vỡ vụn nát bấy.
Ta cứ đinh ninh là sẽ bắt được gian tình, nào ngờ lại đụng phải tình cảnh không thể hiểu nổi này.
Ta bất giác sững người đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Thẩm Dực bước thấp bước cao loạng choạng tiến về phía mình. Hắn vụng về nhấc phần cổ tay áo trong, cẩn thận lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má ta.
"Khanh Khanh khóc thương tâm thế này, không khéo người ngoài lại hiểu lầm là vi phu c.h.ế.t rồi đấy."
