Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 142: Cô Ta Không Quan Tâm Nam Chính, Nhưng Cô Ta Không Thể Đánh Mất Cuộc Đời Huy Hoàng
Cập nhật lúc: 09/02/2026 08:02
"Hứa Sương Nhung, rốt cuộc cô đã làm cái gì?"
Ánh mắt Tiêu Cảnh Tích phức tạp lại thất vọng, giọng nói lạnh lùng đến lạ.
Đồng t.ử Hứa Sương Nhung co rút kịch liệt, đầu ngón tay mất bình tĩnh bắt đầu run rẩy nhẹ.
Sao anh lại ở đây?
Trong đầu vang lên tiếng nổ ch.ói tai của hệ thống.
[Hệ thống: Á á á á á á á á á á á á á á á!]
[Hệ thống: Tiêu rồi tiêu rồi mọi thứ tiêu tùng rồi!!!]
[Hệ thống: Là ai không tốt, sao cứ phải là bị lộ tẩy trước mặt nam chính, nếu tuyến tình cảm với nam chính bị đứt, thì cả đời này cô đừng hòng cướp lại đất diễn của nữ chính nữa!!!]
[Hệ thống: Tuy nói Tiêu Cảnh Tích hiện tại thích Tạ Di, nhưng vì quan hệ giữa Tạ Di và Thẩm Mặc Khanh tiến triển thần tốc, cô trước đó lại vận hành rất tốt, khiến Tiêu Cảnh Tích luôn có lòng trắc ẩn với cô, theo lý mà nói về sau cô hoàn toàn có cơ hội.]
[Hệ thống: Nhưng bây giờ... Á á á á á á á á!!]
Hứa Sương Nhung vốn đã tim đập như trống dồn bị hệ thống làm ồn đến mức tâm phiền ý loạn, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh tìm cách giải quyết.
[Hứa Sương Nhung: Chẳng phải ngươi nói, trong nguyên tác sau khi Tiêu Cảnh Tích biết bộ mặt thật của tôi cũng cam tâm tình nguyện hi sinh vì tôi sao?]
[Hệ thống: Đó là giai đoạn sau! Là dưới tiền đề hắn đã yêu cô sâu đậm!]
[Hệ thống: Bây giờ hắn vốn dĩ không thích cô, còn phát hiện cô là kẻ trong ngoài không đồng nhất, cô còn trông mong hai người có phát triển về sau à?]
[Hứa Sương Nhung: ...]
Trong lòng suy nghĩ phiền loạn, nhưng trên mặt đã là bộ dạng nước mắt lưng tròng vô tội.
"Cảnh Tích, em..."
"Đừng qua đây."
Tiêu Cảnh Tích lùi lại hai bước, sự chán ghét trong mắt hiện rõ mồn một.
"Hứa Sương Nhung, ban đầu tôi tưởng cô là một cô gái tốt bụng nỗ lực phấn đấu, bao gồm cả chuyện chiều nay tôi đều cho rằng cô bị kẻ bắt nạt uy h.i.ế.p, không phải lỗi của cô."
"Nhưng bây giờ suy nghĩ của tôi khác rồi."
"Tuy không biết cô và Liễu Ốc Tinh đã xảy ra chuyện gì, cũng không rõ cô bây giờ cụ thể đang làm gì, nhưng tôi chưa từng thấy cô lộ ra biểu cảm như vậy."
"U ám, ích kỷ, đắc ý. Biểu cảm cô lộ ra khi tiêu hủy điện thoại vừa rồi, khiến tôi cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, tôi có chút không nhận ra cô nữa rồi."
"Hay là nói, đây mới là bộ mặt thật của cô?"
"Hứa Sương Nhung, cô diễn giỏi quá đấy."
Trước đó anh từng một lần cảm thấy mình có lỗi với Hứa Sương Nhung.
Vì Hứa Sương Nhung là một cô gái không có thế lực, tâm tư đơn thuần, chỉ biết nỗ lực phấn đấu.
Lòng người luôn theo bản năng thiên về kẻ yếu, cho nên anh tìm vấn đề ở bản thân mình.
Nhưng bây giờ, bộ mặt u ám khác mà Hứa Sương Nhung bộc lộ ra, khiến anh không thể không nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trước đây.
Nếu Hứa Sương Nhung là một người giỏi ngụy trang, tâm tư kín đáo như vậy, thì tất cả mọi chuyện trước đó cô ta thực sự vô tội sao?
Lúc CP Tiêu-Nhung tan vỡ, dáng vẻ đáng thương cô ta thể hiện trước ống kính, thực sự không phải cố ý sao?
Rất nhiều chuyện không thể nghĩ kỹ.
Vừa nghĩ kỹ sẽ phát hiện, có quá nhiều điểm kỳ lạ.
Tiêu Cảnh Tích bắt đầu cảm thấy tức giận.
Cứ nghĩ đến việc anh vì một người như vậy mà đ.á.n.h mất Tạ Di, cứ nghĩ đến dáng vẻ Tạ Di bây giờ chung sống hòa hợp với Thẩm Mặc Khanh, anh lại không nhịn được quy hết mọi tội lỗi lên đầu Hứa Sương Nhung.
Giận cá c.h.é.m thớt.
"Đến đây thôi, sau này tôi không muốn có bất kỳ liên hệ nào với loại người như cô nữa."
Tiêu Cảnh Tích quay người bỏ đi, không cho Hứa Sương Nhung bất kỳ cơ hội phản bác nào.
Hứa Sương Nhung mặt mày trắng bệch đứng tại chỗ.
Cô ta không phải sợ thái độ thay đổi của Tiêu Cảnh Tích với mình, cô ta sợ là, câu nói đó của hệ thống.
Nếu tuyến tình cảm với nam chính đứt đoạn, cô ta sẽ không bao giờ trở thành nữ chính được nữa.
Cô ta không quan tâm nam chính gì đó, nhưng cô ta không thể đ.á.n.h mất cuộc đời huy hoàng.
[Hệ thống: Bây giờ tôi đổi người liên kết còn kịp không?]
[Hệ thống: Hứa Sương Nhung cô nói xem cô ngày nào cũng tỏ ra vẻ mình rất giỏi giang, còn nghi ngờ cả lên đầu tôi, khăng khăng nói mình không có sơ hở, kết quả bây giờ hay rồi, sơ hở lớn như vậy xuất hiện, Tiêu Cảnh Tích đi theo sau cô mà cô cũng không phát hiện, cô định lên trời à?]
Phong thủy luân chuyển, hệ thống bắt được thóp của Hứa Sương Nhung lập tức lên mặt.
[Hệ thống: Cả tối không thèm để ý đến tôi, tôi đưa ra cho cô bao nhiêu ý kiến cô đều không nghe, tôi hỏi cô bây giờ cô có hối hận không?]
Hứa Sương Nhung im lặng, lười truy cứu những cái gọi là ý kiến hệ thống đưa ra cho cô thực chất là "đi chơi đoán câu đố đèn l.ồ.ng đi", "đừng ăn salad, ăn mì xào xì dầu quán kia kìa", "ném bóng bay vui lắm, ơ sao cô đi qua rồi", vân vân những ý kiến thiểu năng trí tuệ.
Cô ta lẳng lặng đi một mạch, trong lòng suy nghĩ xem chuyện này còn cơ hội cứu vãn hay không.
Thái độ vừa rồi của Tiêu Cảnh Tích vô cùng cứng rắn, theo sự hiểu biết của cô ta về Tiêu Cảnh Tích, anh là một người khá mạnh mẽ, có chút d.ụ.c vọng kiểm soát, không thích sự việc lệch khỏi tầm kiểm soát của mình, ghét bị lừa dối.
Rất tiếc, tất cả hành vi của cô ta đều đang nhảy múa trên bãi mìn của anh.
Bất tri bất giác, cô ta đi đến trước cửa một căn biệt thự.
Nhìn thấy hai bóng người trước cửa sổ sát đất tầng hai biệt thự.
Trong thư phòng.
Tạ Di ngồi trên ghế bập bênh đung đưa kẽo kẹt, trong tay lật xem cuốn "Tổng tài bá đạo thuần tình cực nóng bỏng".
"Chà! Đôi chân dài mét tám này, anh ta có thể làm đôi đũa gắp nữ chính lên."
Thẩm Mặc Khanh đang ngồi trước bàn làm việc xử lý tài liệu trên máy tính nghe vậy cười khẽ một tiếng, liếc nhìn nhiệt độ hiển thị trên chậu ngâm chân của cô.
"Nhiệt độ nước còn vừa không?"
"Vừa, đừng nói chứ, ngâm chân một lúc đúng là không còn đau như thế nữa, tôi cảm giác ngày mai tôi có thể đi lại như bay."
Tạ Di hớn hở ngâm chân đọc sách, thỉnh thoảng ném một hạt macca vào miệng nhai rộp rộp, sướng không thể tả.
Thư phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lật sách và tiếng click chuột.
Tạ Di lén lút nhìn người đàn ông đang xử lý công việc.
Anh mặc bộ đồ mặc nhà màu xám đậm, tóc mái trước trán rủ xuống lười biếng, đôi mắt như mực loang nhìn màn hình, góc nghiêng tập trung và nghiêm túc.
Cảm giác "nhân phu" (người chồng) này.
Lại khác với cảm giác khi mặc âu phục trước đó.
Đẹp trai đấy~
Nếu có thể yêu đương với anh chàng siêu đẹp trai này thì...
[Hứa Sương Nhung: Còn cách nào có thể cứu vãn không?]
Hửm?
Giọng nói đột nhiên vang lên khiến Tạ Di ngừng suy nghĩ.
[Hệ thống: Cách gì? Cứu vãn cái gì? Cô đang nói chuyện với tôi à?]
[Hứa Sương Nhung: ... Phải.]
[Hệ thống: Ấy dô! Mặt trời mọc đằng tây rồi, đại thiên tài Hứa Sương Nhung của chúng ta thế mà lại hỏi tôi có cách nào không, hê! Tôi cũng xứng được hỏi sao?]
Tiện thật đấy~
Hóa ra cái hệ thống này cũng không phải là cái gì cũng không biết, đây này, nói móc mỉa mai rất ra gì và này nọ.
[Hứa Sương Nhung: ...]
[Hứa Sương Nhung: Chuyện chiều nay tôi xin lỗi ngươi, ngươi có cách nào có thể thay đổi hình tượng của tôi trong lòng Tiêu Cảnh Tích không?]
Tạ Di đăm chiêu.
Lời này là ý gì? Chẳng lẽ Hứa Sương Nhung bị lộ tẩy trước mặt Tiêu Cảnh Tích rồi.
[Hệ thống: Cô cũng là sau khi suy nghĩ phát hiện bất cứ cách nào cũng không được, mới hỏi tôi đúng không.]
[Hệ thống: Đến cô còn không có cách thì tôi có thể có cách gì?]
[Hứa Sương Nhung: Ngươi có.]
[Hứa Sương Nhung: Đã có năng lực đọc tâm, thì tự nhiên cũng sẽ có năng lực khác.]
[Hệ thống: ...]
[Hệ thống: Không ngờ khứu giác của cô còn khá nhạy bén, tôi quả thực còn một năng lực nữa.]
