Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 252: Đây Chính Là Năng Lượng Tích Cực
Cập nhật lúc: 10/02/2026 08:32
Cơn mưa rào đến nhanh đi cũng nhanh, mưa tạnh, các nhóm liền tiếp tục chụp ảnh.
Hai giờ sau, các nhóm lần lượt chụp xong, thay quần áo trở về biệt thự.
Đạo diễn Ngưu và phó đạo diễn đã đợi sẵn trong phòng khách từ lâu.
“Các thầy cô vất vả rồi! Trải qua ba giờ chụp ảnh, bộ phim quảng bá đầu tiên với chủ đề hướng về CP cuối cùng cũng chụp xong!”
“Bây giờ là khâu kiểm tra thành quả, nhiếp ảnh gia của mỗi nhóm đều đã chọn ra năm tấm ảnh hài lòng nhất, chúng ta hãy cùng nhau thưởng thức nào!”
Đạo diễn Ngưu vừa dứt lời, phó đạo diễn đã bật công tắc màn hình hiển thị, những tấm ảnh duy mỹ xuất hiện trên màn hình.
Nhóm đầu tiên là ảnh của Hứa Sương Nhung và Úc Kim Triệt.
Lấy bối cảnh rừng dừa xanh ngát, nam nữ thanh xuân nắm tay nhau chạy, nhiệt huyết lại tự do.
Tấm thứ hai, Úc Kim Triệt dựa vào cây đọc sách, Hứa Sương Nhung đứng sau cây cẩn thận thò đầu ra, giống như thiếu nữ mới lớn thầm mến mà không dám tiến lên bắt chuyện.
Tấm thứ ba, hai người sóng vai đứng dưới cây, Hứa Sương Nhung e thẹn nhìn ống kính, Úc Kim Triệt thì mỉm cười nhìn cô ta.
Tấm thứ tư, Úc Kim Triệt cầm máy thổi bong bóng, thổi ra những bong bóng mộng ảo, Hứa Sương Nhung nhảy múa trong bong bóng.
Tấm thứ năm là ảnh cận cảnh chụp mặt, họ nhìn nhau chăm chú, trong mắt dường như có ánh sáng.
【Chưa nói đến chuyện khác, chụp cũng đẹp đấy chứ, không bàn về nhân phẩm chỉ nhìn nhan sắc, thế mà lại có chút dễ "đẩy thuyền"】
【Không hổ là nhiếp ảnh gia chuyên dụng của show hẹn hò, chụp em trai Kim Triệt của tôi mà đáy mắt cũng có tình rồi】
【Tấm thứ tư đẹp đấy, máy thổi bong bóng với đồng phục quả là tuyệt phối!】
Chiếu ảnh xong, Hứa Sương Nhung có vẻ hơi ngại ngùng nói.
“Em trai Kim Triệt tuổi còn nhỏ, chụp ảnh tình nhân với cậu ấy cứ có cảm giác tội lỗi như mình chiếm hời vậy. Nhưng cảm giác ống kính của em trai thực sự rất tốt, hợp tác với cậu ấy thực sự rất vui vẻ.”
Nói rồi, cô ta cười dịu dàng với Úc Kim Triệt.
Trong nguyên tác khi tiến triển đến giai đoạn này, Úc Kim Triệt đã sớm nảy sinh hứng thú nồng đậm với cô ta, và nghĩ mọi cách tiếp cận cô ta.
Nhưng vì cốt truyện thay đổi, cô ta và Úc Kim Triệt hiện tại chẳng qua chỉ là quen biết xã giao, bình thường cho dù cô ta cố ý bắt chuyện, Úc Kim Triệt cũng chỉ đáp lại bằng cách xa cách.
Cho nên hôm nay cô ta mới chọn cùng nhóm với Úc Kim Triệt.
Lúc chụp ảnh buổi chiều, trước mặt nhân viên và ống kính cô ta luôn là dáng vẻ dịu dàng thân thiện, nhưng sẽ vào lúc quay người đưa lưng về phía ống kính, trút bỏ ngụy trang lộ vẻ phiền muộn.
Và cô ta đảm bảo cảnh biến sắc đó đã bị Úc Kim Triệt nhìn thấy.
Cô ta muốn tái hiện lại danh cảnh tương phản cực lớn trong nguyên tác, để Úc Kim Triệt giống như hướng đi của nguyên tác, nảy sinh hứng thú nồng đậm với cô ta.
Quả nhiên, ánh mắt Úc Kim Triệt nhìn cô ta có chút thâm sâu khó lường.
Dưới nụ cười tưởng chừng ngoan ngoãn, lại ẩn giấu sự thích thú như thợ săn nhắm trúng con mồi.
“Không sao đâu, em không chê cô giáo Hứa lớn tuổi.”
Hàng lông mày Hứa Sương Nhung giật một cái, cực lực duy trì nụ cười suýt chút nữa nứt toác.
Cậu ta biết nói chuyện thật đấy.
“Xem ra hai vị khách mời rất hài lòng với thành quả chụp ảnh của mình, các khách mời khác thấy thế nào?” Đạo diễn Ngưu bắt đầu dẫn dắt quy trình.
Một đám người ngồi cùng nhau thưởng thức bộ ảnh lớn vừa chụp xong, đương nhiên không thể thiếu khâu bình phẩm.
Liễu Ốc Tinh: “Hình ảnh rất đẹp, rất có không khí thanh xuân.”
Tiêu Cảnh Tích và Hứa Sương Nhung quan hệ sớm đã rạn nứt, trả lời rất qua loa: “Bình thường.”
Lại Băng Tuyền không quên sơ tâm, bình đẳng ghét Hứa Sương Nhung trong mỗi một ngày: “Không đẹp.”
Khâu Thừa Diệp tự tin bình phẩm: “Cũng thường thôi, không chụp đẹp bằng chúng tôi.”
Thẩm Mặc Khanh bưng tách trà tay khựng lại: “Đến tôi rồi à? Qua.”
Người trước "Qua" quá bất ngờ, Tạ Mi chưa phản ứng kịp, cũng buột miệng nói: “Không quen (bất xử).”
Đạo diễn Ngưu: “?”
Tạ Mi: “Líu lưỡi, ý tôi là không tệ (bất thác).”
Hứa Sương Nhung và Úc Kim Triệt: “……”
【Quả là một màn bình phẩm yêu ghét rõ ràng】
【《Bình thường》《Không đẹp》《Cũng thường thôi》《Qua》《Không quen》】
【Đám người này ít nhiều mang theo chút ân oán cá nhân rồi hahahaha】
【Lâu lắm rồi không xem chương trình giải trí toàn người thật (dám nói thật), cười c.h.ế.t tôi rồi】
【Đạo diễn Ngưu: Tôi hỏi thừa rồi.】
Nhóm tiếp theo xem là nhóm Tiêu Cảnh Tích và Lại Băng Tuyền.
Là nhóm cổ phong duy nhất hôm nay, thành phẩm của họ cũng khiến rất nhiều người mong chờ.
Bối cảnh chụp là trên vách núi bờ biển, một trắng một vàng hai bóng người đứng đối diện nhau, mặc gió thổi tung vạt áo và mái tóc của họ, giống như một đôi tiên lữ tương ái tương sát.
Tấm thứ hai, Lại Băng Tuyền cầm trường kiếm chỉ thẳng vào Tiêu Cảnh Tích, Tiêu Cảnh Tích chỉ lẳng lặng ngắm nhìn cô nàng, thần sắc buồn bã.
Tấm thứ ba, hai người sóng vai chiến đấu, Tiêu Cảnh Tích rũ mắt liếc nhẹ Lại Băng Tuyền, Lại Băng Tuyền nhìn thẳng phía trước ánh mắt kiên định như muốn vào Đảng.
Tấm thứ tư, hai người đối mặt nhìn nhau, Tiêu Cảnh Tích đưa tay khẽ vuốt tóc Lại Băng Tuyền, Lại Băng Tuyền ánh mắt kiên định như muốn vào Đảng.
Tấm thứ năm, Tiêu Cảnh Tích đưa tay muốn chạm vào bóng lưng quay về phía anh ta, Lại Băng Tuyền quay lưng về phía anh ta, ánh mắt kiên định như muốn vào Đảng.
【Thượng thần thâm tình và tiên lữ đảng viên của ngài】
【Hahahahaha cái gì đây, tôi sợ giây tiếp theo chị Lại mở miệng hát đoàn kết là sức mạnh luôn ấy chứ】
【Tiêu Cảnh Tích vẫn rất kính nghiệp, thế này mà cũng diễn ra được dáng vẻ yêu đến đau khổ tột cùng cũng không dễ dàng】
【Thấy chưa, thích là thực sự có thể diễn ra được đấy】
Mặc dù có rất nhiều oán hận với buổi chụp hình vừa rồi, nhưng trước ống kính, Tiêu Cảnh Tích vẫn phải nói vài câu khách sáo.
“Cô Lại chắc là lần đầu tiên chụp ảnh nên không thạo lắm, nhưng về sau dần vào guồng rồi, phối hợp vẫn rất tốt.”
Lại Băng Tuyền lườm anh ta một cái: “Cần anh nói à?”
Tiêu Cảnh Tích: “?”
Cô ta tưởng anh ta đang khen cô ta thật đấy à?
Đạo diễn Ngưu cười gượng hai tiếng: “Dù sao thì, hình ảnh vẫn rất đẹp, các khách mời khác thấy sao?”
Liễu Ốc Tinh vẫn nghiêm túc: “Hình ảnh rất đẹp, nhưng biểu đạt cảm xúc hơi mơ hồ, là muốn thể hiện chủ đề tương ái tương sát sao? Sao tôi cảm thấy là một người muốn yêu (tương ái), một người muốn g.i.ế.c (tương sát) thế nhỉ?”
Hứa Sương Nhung cố ý tránh Tiêu Cảnh Tích, chỉ đ.á.n.h giá Lại Băng Tuyền: “Cô Lại rất hợp với cổ trang đấy, cảm giác ống kính cũng rất tốt, bất ngờ khiến người ta rất vui mừng.”
Úc Kim Triệt có thù tất báo, trực tiếp sao chép lời bình phẩm vòng trước của Lại Băng Tuyền: “Hình như không đẹp lắm nhỉ.”
Khâu Thừa Diệp cười khẩy một tiếng: “Đây là đang làm gì? Chơi đồ hàng à? Cười c.h.ế.t mất, giống hai kẻ tâm thần mặc đồ cổ trang.”
Tiêu Cảnh Tích: “?”
Lại Băng Tuyền thì trực tiếp động thủ, lao lên tát cho một cái: “Khâu Thừa Diệp anh muốn c.h.ế.t à!!”
Hai người lập tức đ.á.n.h nhau loạn xạ, gối ôm trên ghế sofa bay tứ tung.
Thẩm Mặc Khanh mỉm cười né tránh từng cái gối ôm bay về phía mình: “Một bộ ảnh có tính công kích rất mạnh, bởi vì tôi thực sự bị tấn công rồi.”
Tạ Mi giơ ngón tay cái lên thật cao.
“Ảnh màu trắng càng nhìn càng đỏ, đây, chính là năng lượng tích cực!”
