Điên Rồi! Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 70, Tôi Điên Một Chút Thì Đã Sao? - Chương 126: Không Đợi Nữa, Tan Làm Là Đi Ngay

Cập nhật lúc: 08/02/2026 19:35

Ý tưởng này được Dương Mộc Mộc hưởng ứng nhiệt liệt.

"Được, để cho mấy chỏm tóc hắn mới mọc lại phải 'bỏ nhà ra đi' luôn.

Đặt mục tiêu nhỏ trước, vặt sạch lông đầu, rồi đến lông mày, vặt ngay lập tức!"

Phải bắt Lục Thiên Nghiêu trả giá cho hành vi của mình.

Hai người ngồi bên bàn ăn, cứ vặt được món nào là lại bày ra bàn món đó.

Lần này toàn vặt được các loại thực phẩm và nhu yếu phẩm, cho đến khi đồ đạc chất đầy bàn mới kết thúc một ngày vui vẻ.

Trong nhà giam, Lục Thiên Nghiêu vừa đưa tay gãi đầu thì thấy tóc đã rụng sạch, hắn ôm cái đầu trọc lốc khóc lóc xin được trở về.

Ngày hôm sau, Dương Mộc Mộc đang ở chuồng lợn sau văn phòng đại đội kiểm tra tình hình lợn nái thì Cố Hành Chu từ phía văn phòng hớn hở chạy tới.

"Mộc Mộc, tôi vừa nhận được điện thoại rồi, bên Thẩm Tinh Từ nói vụ án đã kết thúc."

Dương Mộc Mộc dừng tay đang cho lợn ăn, nhìn anh: "Kết quả thế nào?"

"Một là bọn họ thông qua thẩm vấn đã thu giữ được một lượng lớn tài sản bất chính sung vào quốc khố."

"Hai là Vương Phú Quý còn cấu kết với gián điệp.

Vì hắn bị bắt bất ngờ, tin tức lại được phong tỏa kịp thời nên không ai hay biết.

Sáng nay lực lượng chức năng đã đột kích hốt trọn cả ổ bọn chúng.

Ngoài ra, tất cả tay sai của Vương Phú Quý cũng bị bắt hết, tội nặng thì t.ử hình, tội nhẹ thì tống đi đại Tây Bắc khai hoang."

"Còn kẻ chủ mưu Vương Phú Quý cũng bị tuyên án t.ử hình.

Dưới sự giám sát trực tiếp của Thẩm Tinh Từ, hai giờ chiều nay hắn đã bị xử b.ắ.n, giờ thì người cũng bị đem đi hỏa táng rồi, tro cốt rải xuống đất bồi bổ cho đại địa luôn."

"Hiệu suất làm việc của Thẩm Tinh Từ cao thật đấy, chỉ trong vòng một ngày mà giải quyết được bao nhiêu việc, đến tro cốt cũng xử lý xong xuôi, lợi hại thật!"

Dương Mộc Mộc ngạc nhiên trợn tròn mắt, thực tâm khâm phục.

"Thế còn ba tên Trương Tam với bà chị hắn thì sao?

Tình hình hiện giờ thế nào rồi?"

"Chị của Trương Tam dính líu vào không ít chuyện của Vương Phú Quý nên cũng nhận kết cục tương tự, hai vợ chồng cùng dắt nhau đi gặp t.ử thần rồi."

"Còn tội trạng của ba người Trương Tam thì càng nặng hơn, bị tuyên án chung thân, tống đến nông trường khắc nghiệt nhất ở đại Tây Bắc để khai hoang mở cõi, đời này đừng hòng mong ngày ra."

Lúc này, ba người Trương Tam đã bước lên chuyến xe đi tới nông trường xa xôi và gian khổ nhất, nơi giam giữ toàn những trọng phạm.

Ba kẻ cúi gằm mặt, không còn chút sinh khí nào, trong lòng hối hận không thôi.

Vương Ngũ thì hối hận vì mình đã khai ra tất cả.

Biết thế thì đã chẳng tin lời của bọn họ, giờ thì hay rồi, khai xong là bị 'vắt chanh bỏ vỏ', rốt cuộc vẫn bị đày đi nông trường đại Tây Bắc.

Đối với kết cục của ba người bọn họ, Cố Hành Chu chỉ dành đúng hai chữ "đáng đời".

Anh nở một nụ cười thâm trầm, nói với Dương Mộc Mộc:

"Tôi đã đ.á.n.h tiếng với một người bạn bên đó rồi.

Để bọn chúng chuộc lỗi tốt hơn, sau này sẽ sắp xếp cho bọn chúng những công việc có thể hiện thực hóa giá trị bản thân, chỗ nào cần trâu bò nhất thì đẩy bọn chúng vào, coi như không uổng công đến thế gian này một chuyến."

"Ừm, cũng đúng.

Bọn họ ở đây lêu lổng lãng phí thời gian, lãng phí sinh mạng, nên để họ góp gạch xây dựng đất nước, tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình."

Dương Mộc Mộc rất tán đồng, vỗ vỗ vai Cố Hành Chu:

"Anh cũng khá đấy chứ, bạn bè ở khắp mọi nơi!"

"Cũng nhờ phúc của ông già nhà tôi, toàn là bạn bè quen biết từ hồi ở trong quân ngũ, từ Nam chí Bắc đều có cả, chơi với nhau rất thân."

Nhắc đến ông cụ ở nhà, Cố Hành Chu không mấy hứng thú, anh nhớ tới những chuyện rắc rối thị phi kia.

Dương Mộc Mộc nhìn ra được quan hệ của anh với người nhà không tốt lắm.

Nhìn cách anh giả vờ "lên cơn động kinh" điêu luyện như vậy là cô đủ hiểu rồi.

Cô thấy hơi xót xa cho anh nên không hỏi thêm mà lảng sang chuyện khác.

"Lục Thiên Nghiêu thì sao?

Hắn bị tống đi nông trường nào?"

Sự chú ý của Cố Hành Chu lập tức bị chuyển hướng, không còn nghĩ đến những chuyện phiền lòng kia nữa.

"Lục Thiên Nghiêu là thanh niên tri thức, hoặc là bị trục xuất về nông trường nơi nguyên quán, hoặc là ở nông trường quanh đây.

Để tiện theo dõi tình hình của hắn mà vặt lông, tôi đã góp ý với Thẩm Tinh Từ.

Anh ấy bàn bạc với Tiền sở trưởng rồi quyết định đưa hắn tới cải tạo ở một nông trường lớn không xa chỗ mình lắm.

Ở đó nhiều việc, phạm nhân cũng đông, hiện giờ chắc là đã bị giải đi rồi, chắc cũng sắp tới nơi."

Dương Mộc Mộc gật đầu.

Trong lúc nghe anh nói, cô dùng ý thức kiểm tra vòng quay lớn trong không gian, mở camera giám sát liếc nhìn một cái.

Người đúng là đã tới nơi, hiện giờ hắn đang bị những phạm nhân khác trong góc phòng lao vào tẩn cho một trận tơi bời.

Sau khi bị đ.á.n.h xong, Lục Thiên Nghiêu nằm bệt dưới đất như một con cá c.h.ế.t, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Dương Mộc Mộc vặn to âm thanh lên mới nghe rõ được một câu.

"Bàn tay vàng dưới đáy biển...

đợi tao lấy được, tao nhất định sẽ báo thù tất cả những đứa đã bắt nạt tao.

Các người c.h.ế.t chắc rồi, tất cả đều phải trả giá..."

Bàn tay vàng dưới đáy biển ư?

Bãi đá Nguyệt Lượng.

Dương Mộc Mộc quyết định hôm nay sẽ đi luôn.

Cô vẫn luôn luyện tập bơi lội và lặn biển, lại có thêm kỹ năng lặn chuyên nghiệp rút thưởng được hỗ trợ, giờ trình độ của cô đã đạt tới mức chuyên nghiệp, xuống dưới đó một chuyến chắc không thành vấn đề.

Vậy thì đi xem thử thôi, không đợi nữa, tan làm là đi ngay.

"Mộc Mộc, còn nữa, Đội trưởng và kế toán của đội Kim Ngưu cũng bị bắt rồi, cả hai đều phải đi cải tạo 6 năm.

Đội Kim Ngưu đã cấp tốc bầu lại Đội trưởng và kế toán mới, bị tước quyền bình xét tiên tiến, giờ bọn họ không dám sang đội mình gây hấn nữa đâu."

Cố Hành Chu chia sẻ hết những tin tức mình biết cho Dương Mộc Mộc, nói xong là chuẩn bị đi làm việc tiếp.

"Tình hình là vậy đấy, Mộc Mộc, tôi đi làm đây.

Hôm nay xong việc là coi như thu hoạch xong xuôi, tôi mới phát hiện ra một hang thỏ rừng ở ngoài đồng, lát nữa tôi đi bắt mấy con, tối nay chúng ta ăn thịt thỏ nhé!"

"Được, vậy tan làm tôi cũng ra bờ biển xem có bắt được ít tôm cá gì không, coi như ăn mừng mùa thu hoạch kết thúc, bồi dưỡng cho hai đứa mình đã vất vả lâu nay.

Đi thôi, đi làm nào!"

Dương Mộc Mộc vui vẻ vẫy tay.

Nhìn Cố Hành Chu hăng hái cầm liềm chạy lên núi, cô cũng tắt màn hình trên vòng quay lớn rồi đi làm việc.

Sau khi tan làm, Dương Mộc Mộc lẻn về phía bãi đá Nguyệt Lượng, lẻn vào không gian thay bộ đồ lặn rút thưởng được rồi bí mật lặn xuống biển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Điên Rồi! Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 70, Tôi Điên Một Chút Thì Đã Sao? - Chương 100: Chương 126: Không Đợi Nữa, Tan Làm Là Đi Ngay | MonkeyD