Điên Rồi! Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 70, Tôi Điên Một Chút Thì Đã Sao? - Chương 274: Hoàng Đế Không Vội, Thái Giám Đã Cuống!
Cập nhật lúc: 08/02/2026 20:05
"Chẳng lẽ Hứa Nhu đang lừa mình, cô ấy không phải lại đi đến Đại học Hoa rồi chứ?
Chắc chắn là vậy rồi, sao cô ấy có thể như thế, mình đều là vì tốt cho cô ấy thôi, không về thì thôi, mình cũng đâu có ép cô ấy phải về, giờ về rồi lại lén lút đi ra ngoài là có ý gì."
Tiền Phương bực bội nhìn xuống dưới, rất không hài lòng với hành vi của Hứa Nhu, cô cảm thấy Hứa Nhu không hề coi mình là bạn bè.
Càng giận thì đầu óc lại càng hoạt động nhanh nhạy hơn, càng hồi tưởng lại những hình ảnh lúc trước ở cùng Hứa Nhu, cô lại càng thấy kỳ quái, đầu óc càng trở nên sáng tỏ, phát hiện ra không ít chuyện.
Cô tự lẩm bẩm một mình:
"Hình như trước đây Hứa Nhu đúng là toàn nói mấy câu lấp lửng, hoặc là lùi để tiến, rồi để mình xông pha lên trước, cuối cùng những người đó đều ghét mình, nhưng với Hứa Nhu thì lại khác, vậy mà không ghét cô ấy.
Ví dụ như Triệu Nhiên lúc nãy, mình vì mấy câu của Hứa Nhu mà m.á.u nóng bốc lên giúp cô ấy nói chuyện, thái độ của Triệu Nhiên với Hứa Nhu đã thay đổi, nhưng thái độ với mình thì chẳng tốt đẹp gì, ánh mắt đó rõ ràng là mang theo sự chán ghét."
Tiền Phương bực mình ném mạnh chiếc sào phơi đồ xuống đất.
"Cái đồ c.h.ế.t tiệt, Hứa Nhu hình như đang dắt mũi mình như dắt khỉ vậy.
Trước đây toàn để mình đứng mũi chịu sào, còn cô ta thì hưởng lợi.
Bây giờ vì tốt cho cô ta mà khuyên đừng có gây chuyện, vậy mà vẫn không nghe, còn lén lén lút lút.
Được thôi, không coi tôi là bạn thì thôi, sau này không làm bạn nữa, sau này có gây chuyện thì đừng có liên lụy đến tôi, hôm nay cô ta lạ lắm rồi đấy."
Nói đến chuyện liên lụy, đầu óc Tiền Phương lập tức cảnh giác.
"Không được, hôm nay là mình cùng cô ta đi Đại học Hoa, bên phía Dương Mộc Mộc đều đã nhìn thấy rồi.
Nếu Hứa Nhu thật sự làm chuyện gì xấu với Dương Mộc Mộc, đến lúc bị xử lý mà cô ta lại lôi mình theo chịu trận, tính cả mình vào thì đúng là oan thấu trời xanh.
Mình phải đi vạch rõ ranh giới mới được, hạng người ham hố tự tìm đường c.h.ế.t như vậy không đáng làm bạn của mình, tự đi mà gánh lấy, từ nay không bao giờ làm bạn với hạng người như thế nữa, mình phải tập trung học hành thôi."
Tiền Phương nhanh ch.óng phơi nốt quần áo trong chậu, chỉnh đốn lại bản thân rồi đeo túi chạy ra khỏi khu ký túc xá, một lần nữa chạy về phía Đại học Hoa.
Chạy được nửa đường, thấy mặt trời đã gần lên đến đỉnh đầu, sắp đến giờ ăn trưa, cô suy nghĩ một chút rồi đổi hướng, chạy về phía nhà của Dương Mộc Mộc.
Dù không biết chính xác Dương Mộc Mộc ở căn nhà nào, nhưng cô biết phạm vi nhỏ nơi cô ấy ở, nhờ trước đó thấy Ủy ban đường phố treo băng rôn chúc mừng Dương Mộc Mộc đỗ Thủ khoa, nên cô biết cô ấy ở phố nào, trước đó cô cũng đã từng nấp ở một con hẻm mà Dương Mộc Mộc chắc chắn phải đi qua để về nhà.
Bây giờ đã trưa rồi, Dương Mộc Mộc chắc chắn là đang trên đường về nhà ăn cơm, cô đến đầu hẻm thử vận may xem sao.
Chạy đến đầu hẻm, Tiền Phương nấp ở vị trí cũ, khoảng cách hơi xa đầu hẻm một chút, nhưng mắt cô rất tinh, vẫn có thể nhìn thấy người ở phía đó.
Chưa đợi được mấy phút, Tiền Phương đã thấy Dương Mộc Mộc xách đồ, vừa nói vừa cười với hai người bạn cùng phòng đi tới.
Tiền Phương chẳng quản ngại gì nữa, lao thẳng về phía đó, đứng chắn trước mặt Dương Mộc Mộc, giơ tay ra hiệu dừng lại.
"Dương Mộc Mộc, đợi đã, tôi có chuyện muốn nói với cô, chuyện đại sự liên quan đến cô đấy."
Sự xuất hiện đột ngột này làm hai người bạn cùng phòng giật nảy mình, ngược lại Dương Mộc Mộc chẳng hề hốt hoảng chút nào, cô rất bình tĩnh trước sự việc này, trên mặt lộ ra biểu cảm như đã liệu trước từ lâu.
Dương Mộc Mộc đã nhìn thấy Tiền Phương từ nãy. Chỗ Tiền Phương đang ngồi xổm, thực ra đứng từ phía trước là có thể thấy rõ mồn một, mấy lần trước cô ta nấp ở đó Dương Mộc Mộc đều đã phát hiện ra.
Tính ra, Tiền Phương đã rình rập ở đấy năm lần, lần nào cũng chỉ đứng nhìn từ xa, ánh mắt không hề mang theo vẻ thù hận muốn gây hấn. Thấy Dương Mộc Mộc đi khuất tầm mắt là cô ta cũng rời đi. Hơn nữa chỗ đó là khu vực công cộng, cách nhà Dương Mộc Mộc một khoảng nên cô cũng chẳng buồn chấp nhất, chỉ im lặng quan sát xem cô ta định làm trò gì.
Kết quả là cô nhận ra người này đơn giản là sợ bị mình trả đũa, sợ mình thù dai, sau khi xác định không có chuyện gì thì cô ta tự khắc bỏ đi, nên Dương Mộc Mộc cũng không để tâm nữa.
Hôm nay Tiền Phương lại tới, còn lao thẳng về phía này, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng bồn chồn, xem ra chuyện này có chút thú vị đây.
"Có chuyện gì thì nói đi!"
Tiền Phương liếc nhìn hai người bạn cùng phòng của Dương Mộc Mộc, ngập ngừng bảo: "Chúng ta có thể mượn bước nói chuyện riêng không?"
"Được." Dương Mộc Mộc đưa túi vịt quay và mấy thứ rau củ đang xách trên tay cho bạn: "Hai cậu đợi tớ một lát, tớ quay lại ngay."
Lý Tiểu Uyển dặn: "Được rồi Mộc Mộc, chú ý an toàn nhé."
Trương Hà cũng thêm vào: "Cẩn thận chút, có chuyện gì cứ gọi bọn tớ."
Tiền Phương: "..." Người phải cẩn thận là tôi mới đúng chứ!
"Ừm, không cần lo đâu."
Dương Mộc Mộc vỗ vai hai người bạn rồi quay sang nhìn Tiền Phương.
Cô ta vội vàng dẫn Dương Mộc Mộc sang một bên để nói chuyện.
Đi được một đoạn, Dương Mộc Mộc dừng bước: "Nói đi, ở đây họ không nghe thấy nữa đâu."
"Lúc gặp nhau ở trường hôm nay, cái người đi cùng tôi tên là Hứa Nhu ấy, tôi cảm thấy cô ta chẳng có ý tốt gì với cậu đâu.
Cậu vừa đi khỏi là cô ta cứ gặng hỏi tôi thông tin về cậu suốt.
Tôi thấy cô ta đầy vẻ thù địch, cậu phải cẩn thận đấy, đề phòng cô ta giở trò."
Dương Mộc Mộc nhìn Tiền Phương với vẻ mặt đầy ẩn ý: "Nếu tôi nhìn không nhầm thì sáng nay hai người vẫn là bạn bè cơ mà?
Sao giờ lại chạy đến trước mặt tôi mách lẻo về cô ta thế này?"
"Đạo bất đồng bất tương vi mưu, tôi nhìn ra rồi, cô ta vốn chẳng coi tôi là bạn, chỉ muốn lợi dụng tôi thôi.
Sau này tôi với cô ta không bạn bè gì hết, tôi chỉ muốn yên ổn học đại học, sống tốt cuộc đời của mình thôi."
Tiền Phương vội vàng giơ bốn ngón tay lên thề thốt:
"Những lời tôi nói đều là thật, cậu tin tôi đi, thái độ của cô ta đối với cậu thực sự rất lạ.
Tôi tuyệt đối không thêm mắm dặm muối, càng không nói dối nửa lời.
Cô ta cứ hỏi dồn về tình hình của cậu, nhưng cậu yên tâm, tôi không ngốc thế đâu, tôi không nói chi tiết cho cô ta biết, chỉ bảo cậu tên gì với là thủ khoa đại học thôi, ngoài ra không nói gì khác."
Tiền Phương liếc trộm biểu cảm của Dương Mộc Mộc rồi bổ sung thêm một câu:
"Sau này nếu cô ta có chọc giận cậu mà xảy ra chuyện gì thì đều là việc của mình cô ta, tuyệt đối không liên quan đến tôi.
Tôi hoàn lương rồi."
"Hì hì!"
Dương Mộc Mộc nghe đến câu cuối thì bật cười thành tiếng.
Đúng là tình chị em "nhựa", có chuyện thì tự gánh, người bạn này nói cắt đứt là cắt đứt ngay được.
Tiền Phương tìm đến cô chủ yếu chắc cũng chỉ để nói câu này.
Nghe thấy tiếng cười, lòng Tiền Phương lại dấy lên lo lắng.
Cô ta thật sự hối hận vì lúc ở trung tâm thương mại đã học đòi theo thói của Hứa Nhu, kết quả là vừa mở miệng đã thất bại, lại còn rước họa vào thân.
"Đúng rồi, tôi bám theo cô ta ngay sau khi cô ta ra khỏi cửa.
Nhìn hướng đi thì chắc là đến trường các cậu tìm Triệu Nhiên để hỏi thăm tình hình của cậu đấy."
Dương Mộc Mộc gật đầu: "Được, tôi biết rồi, cậu về đi."
"Ơ, sao cậu chẳng tỏ ra sốt ruột chút nào thế?"
Thấy Dương Mộc Mộc thản nhiên như không, Tiền Phương lại càng cuống quýt, cô ta giậm chân, lòng dạ rối bời.
Đúng là hoàng đế không vội mà thái giám đã xoắn cả lên!
Cô ta tự thấy mình chẳng khác nào kẻ hề làm chuyện thừa thãi.
"Vội thì có ích gì, chẳng phải vẫn chưa có chuyện gì xảy ra sao?
Nếu đúng như vậy, tôi biết tin là được rồi, sau này sẽ đề phòng." Dương Mộc Mộc buồn cười nhìn cô ta: "Chẳng phải lúc trước cậu cũng mang ý xấu với tôi sao?
Còn rình rập tôi mấy ngày trời, thế mà giờ lại lo lắng cho tôi à?"
"Ơ, cậu biết sao!"
Tim Tiền Phương treo ngược lên cành cây, kinh ngạc nhìn Dương Mộc Mộc, sau đó lộ rõ vẻ ngượng nghịu.
"Thấy rồi, chỉ là không muốn quản thôi." Dương Mộc Mộc chỉ tay về phía vị trí Tiền Phương hay nấp.
Mặt Tiền Phương đỏ bừng như gấc chín, lúng túng cúi gầm mặt xuống.
Hóa ra những lần mình tưởng là kín kẽ thì người ta đều biết hết cả.
"Xin lỗi, trước đây tôi sợ quá nên mới đứng đó quan sát cậu.
Trong thời gian rình cậu, tôi cũng đã tự kiểm điểm lại mình, đúng là tôi sai thật.
Trước đây tôi có thù hằn với cậu cứ như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường ấy, đầu óc có vấn đề thật rồi."
Tiền Phương cúi đầu nhận lỗi.
"Tôi trịnh trọng xin lỗi cậu ở đây, cảm ơn cậu đã không chấp nhặt lỗi lầm của tôi, cũng không tính toán chuyện tôi rình rập cậu.
Bây giờ tôi rất khâm phục cậu, tuyệt đối không có ác ý gì đâu.
Cậu là thần tượng của tôi, tôi phải học tập cậu, nỗ lực học hành, kiên quyết không làm ba cái chuyện tào lao nữa.
Xin lỗi cậu!"
