![[điền Văn] Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F696c86d104358b9c95a2928f.jpg%3Ftime%3D1768720082056&w=3840&q=75)
[điền Văn] Cô Vợ Yêu Kiều Ở Đại Viện Hải Quân
Nữ cường, niên đại văn, cưới trước yêu sau
Thị Hoài Minh và Lâm Trân Trân từ nhỏ đã được đính ước hôn nhân. Thị Hoài Minh có lý tưởng, có hoài bão, tuổi còn trẻ đã dựa vào năng lực của bản thân để nhập ngũ. Còn Lâm Trân Trân thì chưa từng đi học, vẫn luôn ở lại quê nhà, chưa từng ra ngoài.
Thị Hoài Minh không thích Lâm Trân Trân, cho rằng cô và mình không phải người cùng một con đường, nhưng vì trách nhiệm, anh vẫn cưới cô. Sau khi kết hôn, Thị Hoài Minh ra ngoài hành quân đánh giặc, Lâm Trân Trân ở lại quê nhà trông nom gia đình.
Về sau, sự nghiệp của Thị Hoài Minh ngày càng thành công, anh trở thành sĩ quan quân đội. Sau khi ổn định ở thành phố và được phân nhà, anh viết thư gọi Lâm Trân Trân lên thành phố.
Khi lên thành phố, Lâm Trân Trân đã chuẩn bị sẵn giấy đăng ký kết hôn, chờ Thị Hoài Minh đề nghị ly hôn — ly xong cô sẽ quay về quê, tiếp tục sống những ngày bình dị của mình.
Nhưng không ngờ, Thị Hoài Minh chẳng những không nhắc đến chuyện ly hôn, mà còn mang về một bộ sách giáo khoa, đặt lên bàn, nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói lạnh lùng: “Bây giờ rảnh rỗi rồi, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ dạy em biết chữ.”
Lâm Trân Trân chớp chớp mắt: “Hả?”
Lúc Lâm Trân Trân mới lên thành phố, Thị đoàn trưởng nói: “Chúng ta cứ kính trọng nhau như khách là được.”
Sau này, Thị đoàn trưởng mùa đông đi họp còn chê nóng, cởi áo bông ra, cởi xong vẫn nhất quyết phải giải thích thêm một câu: “Áo len mới vợ tôi đan cho, mặc nóng quá.”
Những người tham dự cuộc họp bị ép ăn “cẩu lương”: “Mẹ nó chứ…”
Thị đoàn trưởng: “Vợ do chính mình cưng chiều mới là thơm nhất.”








![[xuyên Không - Trọng Sinh] Cưng Chiều Nữ Phụ Trong Lòng Bàn Tay](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69569a1e43e5363c490b8aa6.jpg%3Ftime%3D1767517737186&w=3840&q=75)



