Diễn Xong Trò Mất Trí Nhớ Thì Đừng Khóc Nhé - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:51
Tôi nhắn tin cho Tài Nguyên, hỏi cậu ấy rốt cuộc ba năm trước tôi đã nhảy điệu gì.
Tài Nguyên: [Hôm đó cậu điên cuồng cực kỳ, vừa ngầu vừa quyến rũ, ánh mắt ấy, khinh miệt bình đẳng tất cả mọi người dưới sân khấu, dưới đấy có một trăm người chắc phải có chín mươi người đổ gục vì cậu, không phân biệt nam nữ luôn.]
Quả nhiên, tôi vẫn cứ là đỉnh của ch.óp.
Trần Nghiêm gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn WeChat: [Về đến nhà chưa?]
Liên quan quái gì đến anh ta.
[Em tôi đón được cô chưa?]
Không những đón được mà còn tỏ tình luôn rồi kìa.
[Không có việc gì thì đừng ra quán bar.]
Nói nhảm, quán bar đó là của tôi, ngủ ở đó luôn cũng được, dựa vào đâu mà không cho tôi tới?
Phần sau tôi cũng lười xem.
Nếu bây giờ anh ta vẫn là bạn trai tôi, chắc chắn tôi sẽ rất vui.
Nhưng đáng tiếc, anh ta không còn là thế nữa.
Không phải bạn trai mà lại gửi cho tôi mấy thứ này, thế thì chính là làm phiền.
Tối hôm đó, tôi mất ngủ, tận bốn giờ sáng mới chợp mắt được.
Sáng hôm sau thức dậy, hai quầng thâm to tướng dưới mắt tôi đến phấn nền cũng chẳng che nổi.
Lúc đến công ty, tâm trạng tôi vẫn luôn ở trạng thái áp suất thấp.
Phó giám đốc nhìn thấy tôi thì giật mình: “Trợ lý Diệp, cô bị sao thế?”
Tôi thở dài: “Anh Nghiêm vẫn đang nằm viện, tôi ngủ không được, lo cho anh ấy nên tối qua mất ngủ luôn.”
Phó giám đốc cũng thở dài theo: “Hôm qua lúc tan làm tôi có ghé qua thăm sếp Trần, anh ấy còn hỏi tôi dạo này cô thế nào, tôi bảo trạng thái của cô vẫn khá tốt, chỉ là rất lo cho anh ấy thôi.”
Tôi gật đầu đầy chắc nịch, khéo ăn khéo nói ghê.
“Phải rồi, sếp Trần nói tất cả các hợp đồng đều phải do anh ấy trực tiếp chốt lại, thế nên hôm nay có hai bản hợp đồng cô phải mang đến bệnh viện đấy.”
Tôi: …
Được thôi, đang hành hạ tôi chứ gì?
Tôi mang theo một bụng tức giận xách hợp đồng đến bệnh viện.
Lúc nhét cả hợp đồng lẫn b.út vào tay Trần Nghiêm, tôi chỉ hận không thể rút gân tay anh ta ra.
Anh ta ký xong xuôi nhưng không đưa lại hợp đồng cho tôi.
Tôi cau mày cúi đầu nhìn anh ta: “Đưa hợp đồng đây cho tôi, tôi còn phải quay về công ty.”
Những thứ vốn chẳng cần anh ta chốt, lại cứ thích hành hạ tôi chạy đi một chuyến.
“Không phải cô lâu lắm không tới quán bar rồi sao? Tối qua vì sao lại tới quán bar nhảy nhót?”
Tôi càng nhíu c.h.ặ.t mày hơn: “Sếp Trần, đây là đời tư của tôi.”
Trần Nghiêm ngẩn ra.
“Tôi chỉ hỏi một câu thôi.”
“Nhưng tôi không muốn trả lời, đời tư của tôi cũng chẳng liên quan gì đến anh.”
“Diệp Thiên Tình, nhất định phải nói chuyện với tôi kiểu này sao?”
Tôi tức đến mức phì cười: “Anh còn muốn tôi nói chuyện với anh thế nào nữa, tôi phải cho anh sắc mặt tốt chắc? Hơn nữa, anh giả vờ mất trí nhớ thì làm ơn giả cho thật chút đi?”
Trần Nghiêm ngẩn người.
Trần Nghiêm chằm chằm nhìn tôi hỏi: “Vậy ra cô biết tôi đang giả vờ à?”
Tôi hừ một tiếng: “Tôi biết chứ. Ngay từ câu đầu tiên lúc anh tỉnh dậy là tôi đã biết rồi.”
Tôi tựa người vào bệ cửa sổ: “Anh biết người mất trí nhớ thật sự trông thế nào không?”
“Anh biết tôi có hai đứa em trai chứ? Cả hai đứa nó đều thích thể thao mạo hiểm.”
“Em trai thứ hai của tôi trượt tuyết ngã ngất nên bị mất trí nhớ tạm thời, lúc tỉnh dậy nó cứ lặp đi lặp lại việc hỏi mấy câu, hỏi xong lại quên, hỏi xong lại quên, tình trạng đó kéo dài rất lâu. Em trai út của tôi leo núi ngã xuống xong thì mất trí nhớ hoàn toàn, đến cả phản xạ nuốt cũng quên mất tiêu.”
“Còn anh tỉnh dậy cái là nói không quen biết tôi, thế mà hợp đồng lại xem xét rất kỹ càng, nếu đã mất trí nhớ thật thì hợp đồng gần đây anh đọc hiểu được chắc?”
“Thế nên hối hận thì cứ nói là hối hận, anh muốn chia tay thì cứ việc nói thẳng nhưng những việc anh đang làm lúc này khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”
Trần Nghiêm giơ tay lên có vẻ như muốn kéo tôi lại, tôi né người tránh luôn.
“Tôi chỉ sợ cô đau lòng thôi, tôi cũng có nỗi khổ tâm riêng mà.”
Tôi vỗ vỗ lên ống tay áo suýt bị anh ta chạm vào: “Ba năm nay, coi như tôi bố thí cho ch.ó vậy. Thực ra, sự kiên nhẫn của tôi dành cho anh đã cạn kiệt từ lâu rồi, ở bên anh đến cuối cùng cũng chỉ vì không cam tâm thôi. Sau khi ở bên nhau rồi mới phát hiện ra.....”
Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Anh cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Tôi nói xong thì đứng thẳng người dậy, với lấy xấp hợp đồng: “Từ nay về sau tôi sẽ không đến bệnh viện nữa. Tôi tuyên bố rõ ràng với anh luôn, tôi và anh chấm dứt, dứt khoát sạch sẽ, từ nay về sau đừng có làm phiền tôi nữa.”
8
Nửa tháng tiếp theo, tôi chỉ tập trung hoàn thành việc bàn giao ở công ty.
Trần Trách bảo người nhà bắt Trần Nghiêm phải nằm viện đủ một tháng mới được ra ngoài, thế nên cậu ta cũng phải ở lại bệnh viện để chăm sóc.
Cũng tốt, đỡ phải nhìn thấy mặt anh ta lại thêm bực mình.
Nửa tháng trời, tất cả mọi việc bàn giao đều đã hoàn tất, thế nên tôi chẳng cần phải đợi đủ một tháng nữa.
Ngay trong ngày hoàn thành việc bàn giao, tôi trực tiếp làm xong xuôi mọi thủ tục nghỉ việc.
“Từ nay về sau mấy chuyện như mang hợp đồng đến bệnh viện cho Trần Nghiêm ký cứ giao thẳng cho Tiểu Triệu là được.”
Phó giám đốc: “Được được, trợ lý Diệp, thế sau này cô ở nhà chăm sóc sếp Trần luôn à?”
Tôi nén cười gật đầu.
Phó giám đốc thật sự rất dễ gạt.
Sau khi từ chức, tôi sắp được bước vào cuộc sống sướng như tiên, chỉ việc ăn rồi chờ c.h.ế.t thôi.
Cuối cùng cũng không phải làm trâu làm ngựa nữa rồi.
Tối về đến nhà, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Trần Nghiêm.
Trước đó không chặn coi như tôi còn có đạo đức nghề nghiệp chán.
Ngày đầu tiên nghỉ việc, tôi thức trắng đêm, năm giờ sáng thì nhận được tin nhắn WeChat Cố Phán Chi gửi tới.
Cố Phán Chi: [Chị ơi, em đã làm một chiếc thẻ, trong thẻ này mỗi tháng em đều sẽ chuyển tiền vào, không biết chị có tiện không nhỉ? Em mang thẻ qua đưa cho chị nhé.]
Cậu là người nguyên thủy à?
Cứ trực tiếp chuyển thẳng vào tài khoản của tôi không phải là xong sao?
Hoặc là tự cậu giữ rồi đến lúc đó chuyển khoản cho tôi là được chứ gì.
Tôi: [Tôi đã nói là bây giờ không vội trả mà, đợi cậu tốt nghiệp đã.]
Cố Phán Chi: [Em gây phiền phức cho chị ạ? Em xin lỗi chị nhé.]
Đứa nhỏ này khả năng chịu đựng áp lực tâm lý kém thế nhỉ?
Giọng điệu còn có vẻ như sắp nghẹn ngào đến nơi.
Giọng tôi dịu lại đôi chút: [Không có, chỉ là thấy không cần thiết phải rườm rà thế thôi.]
Cố Phán Chi: [Em xin lỗi chị. Em biết rồi ạ, vậy em đi bắt xe buýt đây.]
Tôi nhìn thời gian, hơn năm giờ mà đi bắt xe buýt á?
Tôi: [Cậu không ở ký túc xá à?]
Cố Phán Chi: [Tiền ký túc xá đối với em hơi đắt, thôi thì tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, em đi lại bằng phương tiện công cộng thôi ạ.]
Năm giờ sáng đã đi bắt xe buýt, ở quán bar bên đó hiện tại cậu còn đi làm thêm, mười một giờ rưỡi đêm mới tan làm rồi lại lóc cóc bắt xe về nhà.
