Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao? - Chương 78

Cập nhật lúc: 05/01/2026 09:07

Giây tiếp theo, đội trưởng liền thu mười cân khoai lang lại, cùng kế toán thu dọn lương thực đóng cửa lại.

Ngô Tú Lệ hoảng rồi, lao đến chặn cửa: "Không phải, đội trưởng, cháu còn năm cân bột cao lương và bột ngô nữa mà?

Còn chưa đưa cho cháu mà!"

"Tự cô nói không cần mà, ta chính là vị đội trưởng giỏi lắng nghe ý kiến xã viên, đương nhiên phải Thành Toàn đề nghị của cô."

"Đội trưởng, người không thể đối xử với cháu như thế, người không thể!" Ngô Tú Lệ bò qua kéo ống quần đội trưởng khóc gào.

Triệu Hướng Đông đanh mặt, cúi đầu nhìn ống quần mình, giọng nói nghiêm khắc nói:

"Sau này cho ta ngoan ngoãn đi làm, ít làm trò kéo chân đại đội trì hoãn tiến độ đi làm đi, tháng sau nhớ đến lĩnh lương thực."

Ngô Tú Lệ nghe thấy tháng sau, lập tức không còn cử động gì, tay từ từ buông ra, sống không còn gì luyến tiếc mà ngồi bệt dưới đất khóc lóc.

Trong lòng dần dần có chút hiểu ra tại sao Lục Thiên Nghiêu không làm loạn.

Lương thực tháng sau vẫn là đội trưởng phân phối, sau này lần nào cũng thế, chỉ cần ả ở trong đội một ngày, ả liền phải chịu sự quản chế của đội trưởng, đội trưởng là người lớn nhất toàn đội.

Ngô Tú Lệ cúi đầu xin lỗi: "Đội trưởng, xin lỗi, cháu biết lỗi rồi."

"Biết lỗi là tốt rồi." Đội trưởng thần sắc hòa hoãn hơn chút, chắp tay sau lưng đi phía trước, "Đi thôi, ta dẫn các người đến viện tri thanh."

Thanh niên tri thức phía sau anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, trong lòng đều rõ ràng, đội trưởng là người có thủ đoạn, là đang g.i.ế.c gà dọa khỉ.

Dương Mộc Mộc nhìn bóng lưng đội trưởng: Chẳng phải nói y mới là đại đội trưởng của đại đội này sao!

Có thể làm đại đội trưởng của đại đội tiên tiến, không có chút cổ tay là không được.

Không ai quản Ngô Tú Lệ dưới đất, đều đem lương thực của mỗi người đ.á.n.h dấu xong đóng gói khuân lên xe bò mà đội trưởng cung cấp.

Lục Thiên Nghiêu liếc nhìn thị một cái, đem hành lý của Ngô Tú Lệ Hoàn Toàn quẳng đến trước mặt thị.

"Hiện tại cũng đã đến đại đội rồi, ta cũng mệt muốn c.h.ế.t, không cần ngươi tương trợ lẫn nhau với ta, chỉ cần hành lý của chính ngươi thì ngươi tự xách lấy."

Nói xong, Lục Thiên Nghiêu nhìn đội trưởng đang đứng phía trước chờ bọn họ thấy người đó không có phản ứng gì, liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn vì muốn kéo lại một chút hảo cảm, tích cực chạy đi đẩy xe bò, sẵn tiện còn có thể đem hành lý của chính mình đặt lên xe cho nhẹ bớt.

Những người khác cũng không qua tranh với hắn, cho hắn cơ hội này để thể hiện.

Ngô Tú Lệ ở phía sau nhìn trái nhìn phải, thấy thực sự không có ai đến an ủi thị, lại càng không có ai đến đỡ thị, cũng không có ai hỏi thị có muốn đặt lương thực lên không, trong lòng thấy rất ủy khuất.

Thấy bọn họ sắp đẩy xe đi rồi, đội trưởng còn liếc thị một cái, dọa Ngô Tú Lệ đến mức miệng cũng không dám mếu nữa, từ dưới đất vội vàng bò dậy, đem lương thực của mình bê lên xe đặt cẩn thận, lẳng lặng xách hành lý của mình cúi đầu đi theo phía sau.

Triệu Hướng Đông thấy hai người đều đã ngoan ngoãn trở lại, hài lòng mỉm cười, tri thanh gây chuyện không có gì lạ, tri thanh nào mới đến mà chẳng gây chuyện, y thấy nhiều rồi, cũng xử lý nhiều rồi.

Nhưng cái uy của y với tư cách là đội trưởng thì nhất định phải lập ra cho bọn họ ngay từ đầu, biết sợ y mới dễ quản lý đội ngũ, lời y nói sau này mới có tác dụng với bọn họ.

Suốt chặng đường không ai nói năng gì, rất nhanh đã đến viện tri thanh.

Viện tri thanh là những ngôi nhà được xây trên một mảnh đất hoang do đội chuyên môn khai phá ra, gần đây có mấy tri thanh cũ và xã viên trong đội kết hôn đều đã dọn ra ngoài, trống không ít phòng, vừa vặn để tri thanh mới đến tiếp nối, trong đội cũng không xây thêm mới.

Nhưng nhà cửa so với nhà của các xã viên thì mới hơn không ít, đều là nhà mái ngói tường đất mới xây được vài năm.

Viện tri thanh có hai dãy nhà sừng sững ở đó, sân rất rộng, có mấy tri thanh đang làm việc trong sân.

Đội trưởng gọi hai vị tri thanh tới, một nam tri thanh, một nữ tri thanh, tuổi tác trông đều hơi lớn, da dẻ đã là màu lúa mạch khỏe mạnh, đồng nhất với màu đất nơi đây.

Dương Mộc Mộc không cần hỏi cũng hiểu số năm xuống nông thôn của hai người này chắc chắn đã rất lâu rồi, là những tri thanh đã bám rễ sâu tại đại đội Ha Ha.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.