Đỉnh Cấp Thần Hào! Phú Bà Vung Tiền Xong Đám Nam Thần Đều Phát Điên - Chương 104: Xin Chút Tài Khí

Cập nhật lúc: 11/03/2026 22:02

Trong căn phòng tổng thống cùng tầng, Nam Cung Lân Uy đang nghe Diệp Hòa Yến nói chuyện thì đột nhiên ngẩng đầu.

"Cậu bảo Hoa tổng mua quyền khai thác mỏ ở Miến Điện cho tên K kia sao?"

"Đúng thế, em gái em quả thực lợi hại! Đã ra tay là chỉ có chuẩn trở lên."

Diệp Hòa Yến chẳng thấy có gì bất ổn, tuôn ra một tràng khen ngợi không não.

"Cậu có biết món đó rủi ro cao thế nào không? Hơn nữa còn cần có quan hệ nhất định với các thế lực địa phương, nếu không thì có tiền cũng chưa chắc mua nổi đâu."

Nam Cung Lân Uy thấy Diệp Hòa Yến dường như chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, liền đem chuyện nói huỵch tẹt ra.

Diệp Hòa Yến ánh mắt bỗng hơi lạnh đi:

"Anh Uy, anh có biết đêm đó em tìm hiểu được tin tức nội bộ gì từ chỗ ông cụ không?"

"Chuyện gì?"

Thấy giọng điệu Diệp Hòa Yến khác hẳn ngày thường, sắc mặt Nam Cung Lân Uy nghiêm túc thêm vài phần.

"Ông cụ và bác cả nhà em bảo, tên khốn ngày xưa lừa cô út em bỏ trốn không chỉ là người nước ngoài, mà còn là một kẻ có tiền có thế, thân phận vào thời đại đó có chút nhạy cảm. Cũng chính vì vậy mà gia tộc mới không tiếp tục truy đuổi, chỉ nhắm mắt làm ngơ."

Nói đến đây Diệp Hòa Yến khẽ thở dài.

"Ai bảo kẻ thù của tên khốn đó quá nhiều, cuối cùng trên đường đưa cô út về nhà họ Diệp thì lại bị thất lạc..."

Đây là một đoạn quá khứ đau thương, Diệp Hòa Yến chỉ nghe bậc cha chú nhắc lại mà đã cảm nhận được nỗi buồn bã, hối hận và giằng xé của họ.

Cũng chính vì vậy, anh ta nhất định phải đưa Hoa Tiếu Tiếu về, thế lực của đối phương ở nước ngoài càng lớn thì khả năng là em gái anh ta càng cao!

Thấy vậy, Nam Cung Lân Uy im lặng, chuyện gia sự quá riêng tư anh cũng không tiện tham gia sâu, lời nhắc nhở thiện chí lúc nãy đã coi là hơi quá giới hạn, dừng lại ở đó là vừa.

Chỉ là, Nam Cung Lân Uy luôn cảm thấy mình đã từng gặp tên K này ở đâu đó...

Ngày hôm sau, cả nhóm tiếp tục đi dạo.

Cho đến buổi sáng ngày mở thầu trực tuyến, cả khách sạn trở nên yên tĩnh hẳn.

Nhưng chẳng mấy chốc, động tĩnh dưới lầu ngày càng lớn, có người hưng phấn vì đấu trúng đá thô mà vội vàng tìm xe chở hàng, cũng có người vì sai lệch một li mà để lỡ mất phôi đá quý.

Hoa Tiếu Tiếu thì thản nhiên nhìn trang web chính thức hiển thị mình đã trúng thầu năm khối đá thô, mọi thứ đều nằm trong dự tính.

"Bính boong…"

Tiếng gõ cửa vang lên, mở cửa ra là Nam Cung Lâm Phong, Diệp Hòa Yến và Nam Cung Lân Uy.

"Tiếu Tiếu, thấy em cũng trúng thầu rồi, có muốn cùng đến trung tâm triển lãm chở đá về giải thạch không?"

"Em gái, em giỏi quá đi mất! Bạt vương! Em thế mà lại là Bạt vương kỳ này! Dám ra giá hẳn một trăm triệu!"

So với sự điềm tĩnh của Nam Cung Lâm Phong, Diệp Hòa Yến lại bắt đầu oang oang lên, cái tính cách này khiến Hoa Tiếu Tiếu nhớ đến Ngạn Ngọc, hai người này đúng là có nét giống nhau, chắc chắn sẽ có nhiều tiếng nói chung.

Theo một chữ "Đi" của Hoa Tiếu Tiếu, cả nhóm rầm rộ tiến về phía trung tâm triển lãm. Cửa sổ xếp hàng nộp tiền đã chật kín người.

May mà hai người đàn ông nhà Nam Cung cực kỳ đáng tin cậy, đã dặn người làm chiếm sẵn vị trí thuận lợi trong đám đông.

Thêm một tiếng đồng hồ trôi qua, mọi người đều đã thanh toán xong xuôi, cầm biên lai tiến về khu vực đá thô.

Nam Cung Lân Uy và Nam Cung Lâm Phong giao việc nhận đá cho đám người làm.

Đặc biệt là Nam Cung Lâm Phong, anh mang theo cả một đội ngũ chuyên gia đến chọn đá, đương nhiên số lượng được tính bằng đơn vị tấn.

Họ có kênh vận chuyển cố định về nước nên sẽ không chọn cách giải thạch ngay tại chỗ.

Ở đây chỉ có hai "kẻ ngoại đạo" là Hoa Tiếu Tiếu và Diệp Hòa Yến cần giải thạch, coi như là góp vui.

Diệp Hòa Yến chỉ trúng hai khối, thể tích đều không lớn nên được giải trước.

Dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, anh ta mở ra được một khối đá trắng nhách và một khối ngọc bám da, chuyến này coi như mất trắng vốn liếng.

Đến lượt đá của Hoa Tiếu Tiếu lên máy cắt, Diệp Hòa Yến dở khóc dở cười vỗ vai cô, chẳng biết là đang an ủi cô hay đang tự an ủi chính mình mà lẩm bẩm.

"Em gái, cắt ra đá cũng không sao đâu, chuyện này bình thường lắm."

"Lên màu rồi!"

Lời Diệp Hòa Yến vừa dứt, tiếng hô "lên màu" lập tức vang lên.

Cái tát vào mặt này thật là kêu chát chúa!

Chỉ thấy hai khối đá cỡ lòng bàn tay sau khi bị cắt đi một lớp da thì lộ ra một mảng sương xanh lớn.

Người thợ vội vàng nhấc phôi đá ra khỏi máy rồi dùng nước sạch lau chùi.

Sắc xanh càng thêm rõ rệt! Thế mà lại là phỉ thúy Cao Băng Phiêu Hoa!

Thắng cược rồi!

Lúc này mọi người đều phấn chấn hẳn lên, bảo người thợ một hơi cắt hết mấy khối đá thô còn lại.

Ngoại trừ Hoa Tiếu Tiếu, những người khác đều kinh hãi.

Tổng cộng năm khối, trong đó hai khối là đá đặc, một khối lên màu xanh, một khối là Huyết Phỉ và một khối còn lại...

Chính là khối đá Hoa Tiếu Tiếu dùng một trăm triệu để đấu thầu, thế mà lại ra loại "Phúc Lộc Thọ Hỷ" cấp Cao Băng cực kỳ hiếm gặp!

Trong nhất thời, mấy người bọn họ kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

"Em gái! Em quá đỉnh luôn! Cái này..."

"Sếp Tiếu, khá khen cho chị nhé! Tài vận của chị đúng là hanh thông quá mức rồi. Bàn chút chuyện này, mấy miếng ngọc bài chị đ.á.n.h lần trước cũng cho tôi một miếng đi, để người ta xin chút tài khí với nào~."

Vừa nhìn thấy tỉ lệ ra ngọc này, K Hoàng lập tức thèm thuồng.

Diệp Hòa Yến nghe vậy liền bày ra tư thế gà mẹ bảo vệ gà con:

"Cậu là đàn ông con trai mà nỡ mở miệng xin đồ con gái à? Đi ra chỗ khác chơi!"

K Hoàng lại nhanh nhẹn lách qua người Diệp Hòa Yến, một tay choàng lên vai Hoa Tiếu Tiếu, diễu võ dương oai bảo:

"Đây là sếp của tôi, đi nghe ngóng thử xem, Nhất Chi Hoa Mười Dặm Tám Thôn, phú bà nhỏ có tiếng đấy! Không xin sếp thì chẳng lẽ xin cậu?"

"Ê, cậu nói rồi đấy nhé, lát nữa đừng có mà tìm sếp Tiếu nhà chúng tôi xin phỉ thúy."

K Hoàng cứ một câu lại một câu diễn trò, dẫn dắt Diệp Hòa Yến hoàn toàn theo nhịp điệu của mình, khiến anh ta chỉ biết tức tối thốt lên:

"Dù tôi có lấy phỉ thúy thì cũng sẽ trả tiền, không giống kẻ nào đó chuyên ăn bám đâu!"

Thấy Diệp Hòa Yến bị K Hoàng xoay như chong ch.óng, Hoa Tiếu Tiếu nhìn không nổi nữa liền ra hiệu "Dừng lại".

"Anh năm, khối Phúc Lộc Thọ Hỷ này em tặng anh."

"Món đồ quý giá thế này, sao có thể..."

"Anh năm, cứ coi như đây là món quà mừng thọ chúng ta cùng chuẩn bị, coi như là một chút tấm lòng của em."

Hoa Tiếu Tiếu chặn đứng lời từ chối của Diệp Hòa Yến, hoàn toàn không cho đối phương cơ hội khước từ.

"Nhưng mà, chuyện này vẫn chưa xác định được, vạn nhất chúng ta không có quan hệ huyết thống, chẳng phải em bị lỗ sao..."

Diệp Hòa Yến ấp úng nói ra khả năng mà anh ta không mong muốn xảy ra nhất, chỉ sợ Hoa Tiếu Tiếu chịu thiệt.

Hoa Tiếu Tiếu nghe đối phương nói vậy thì mỉm cười dịu dàng:

"Anh năm, dù chúng ta không trở thành người thân thì vẫn có thể làm bạn mà, bà nội của bạn cũng chính là bà nội của Hoa Tiếu Tiếu em!"

Thấy thái độ cô kiên quyết, Diệp Hòa Yến cảm động gật đầu nhận lời, khẳng định chắc nịch mình tuyệt đối không để em gái chịu thiệt.

Ngay lúc không khí đang vô cùng hòa hợp, giọng điệu hờn mát của K Hoàng từ trong góc kẹt lại uể oải vang lên.

Chỉ nghe anh bắt chước y hệt giọng nói và ngữ điệu của Diệp Hòa Yến:

"Cậu là đàn ông con trai mà nỡ mở miệng xin đồ con gái à~. Tôi không giống kẻ nào đó chuyên ăn bám đâu~."

Cái giọng đáng ghét đó vừa truyền đến, nắm đ.ấ.m của mọi người đều có chút ngứa ngáy!

Sao trên đời lại có người đáng đòn đến thế cơ chứ?

Nam Cung Lân Uy thì đứng bên cạnh, trong ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc không định.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.