Đỉnh Cấp Thần Hào! Phú Bà Vung Tiền Xong Đám Nam Thần Đều Phát Điên - Chương 46: "bé Mít Ướt" Lạnh Lùng
Cập nhật lúc: 11/03/2026 20:06
Nam Cung Lâm Phong vốn cũng chẳng hy vọng có thể một bước chân vào ngay vòng tròn cao cấp của Hoa Tiếu Tiếu.
Quy tắc giới này anh đều hiểu rõ, muốn nhập hội thì trước tiên phải cho thấy giá trị. Anh vốn là người kiên nhẫn nhất.
Ngay từ lúc Hoa Tiếu Tiếu bước vào phòng bao, thái độ điềm nhiên như không có ai chính là biểu tượng của sự tự tin tột độ, cộng thêm khí thế bừng bừng khi thốt ra những lời lẽ sắc bén và cả việc quẹt thẻ một trăm triệu mà mắt không thèm chớp lấy một cái, khiến Nam Cung Lâm Phong khẳng định người phụ nữ này tuyệt đối không đơn giản.
Vì vậy... Nam Cung Lâm Phong đưa tay ra nói:
"Rất vinh hạnh được gia nhập vòng tròn có Hoa tiểu thư, đây là niềm vinh dự của tôi."
Hoa Tiếu Tiếu bắt tay lại, mỉm cười gật đầu ra hiệu.
Hai người trao đổi phương thức liên lạc, Nam Cung Lâm Phong thấy giao dịch đã xong, gã A Bưu cũng khúm núm rời đi, anh ta liền ý nhị xin phép đi trước một bước.
"Chậc, chị Hoa à, chị phải cẩn thận với cái gã này nhé, nổi danh là cáo già mặt cười đấy, thông minh lắm."
Vân Thấm nhìn theo bóng lưng Nam Cung Lâm Phong đã đi xa, liền nhỏ to nói xấu sau lưng.
Thật là, rõ ràng cô nàng là người đầu tiên phát hiện ra "chị em tốt", sao mấy cái gã đàn ông thối tha này cứ hết tên này đến tên khác dán sát vào thế không biết!
Hoa Tiếu Tiếu nhịn cười không được: "Được rồi Vân đại tiểu thư, giờ em xem xem tối nay chúng ta ăn gì nào?"
Vân Thấm nghe vậy thì đảo mắt một vòng, cười tinh quái: "Không phải là 'chúng ta' ăn gì, mà là 'anh chị' ăn gì cơ~."
Nói rồi, cô nàng đẩy nhẹ Hoa Tiếu Tiếu về phía Ngu Hòa Nhã, vẫy vẫy tay nói:
"Chị Hoa, em không làm kỳ đà cản mũi ngăn trở cảnh đẹp đêm nay của chị và trai đẹp đâu, hẹn hôm khác gặp lại nhé!"
Vân Thấm chuồn rất nhanh, loáng một cái đã biến mất khỏi tầng năm.
Hoa Tiếu Tiếu quay người nhìn Ngu Hòa Nhã đang ngồi xổm dưới đất, lặng lẽ thu dọn những mảnh xác đàn violin đã vỡ nát.
Thấy Ngu Hòa Nhã im lặng như thế, cô cố ý dùng giọng điệu nhẹ nhàng trêu chọc:
"Cậu trai đẹp này, giờ chỉ còn lại hai chúng ta thôi, đi ăn tối với tôi nhé."
Động tác thu dọn mảnh đàn của Ngu Hòa Nhã khựng lại, anh ngước lên nhìn Hoa Tiếu Tiếu, thái độ lạnh lùng, gương mặt không chút biểu cảm, trong ánh mắt tràn đầy sự xa cách và phòng bị.
Dáng vẻ này quả thực rất giống với lần đầu tiên gặp nhau trong phòng livestream.
Có điều lúc này Ngu Hòa Nhã trông giống một chú mèo hoang nhỏ đáng thương đang lưu lạc bên lề đường hơn.
Ừm, lòng phòng bị nặng nề, mà trông vẫn có vẻ đầy tính công kích.
"Vị quý cô này..."
Ngu Hòa Nhã vừa định nói gì đó, dường như cảm thấy mình ngồi xổm dưới đất thì không được lịch sự cho lắm.
Thế là anh đứng dậy, vuốt lại những nếp nhăn trên quần áo cho phẳng phiu rồi mới tiếp tục nhìn Hoa Tiếu Tiếu:
"Vị quý cô này, rất cảm ơn chị đã giúp tôi. Tôi có thể viết giấy nợ cho chị, trả tiền định kỳ theo lãi suất ngân hàng, nhưng tôi chỉ bán nghệ chứ không bán cái khác..."
"Ha ha ha…"
Hoa Tiếu Tiếu thấy giọng Ngu Hòa Nhã càng lúc càng nhỏ dần thì bật cười thành tiếng.
Cái bộ dạng này của cậu chàng đúng là dễ khiến người ta liên tưởng đến cảm giác mình đang đi "cưỡng đoạt dân lành" thật mà!
"Cậu trai đẹp à, nếu cậu thật sự muốn trả nợ thì con số có lẽ không chỉ là một trăm triệu đâu, có khi phải cộng thêm mấy chục triệu nữa đấy."
"Ý chị là sao?"
Ánh mắt u tối của Ngu Hòa Nhã lộ rõ vẻ phòng bị hơn, cả người lùi lại vài bước.
"Bạn học Ngu Hòa Nhã, làm quen lại nhé, tôi là Nhất Chi Hoa Mười Dặm Tám Thôn, tên thật là Hoa Tiếu Tiếu."
Lần này não bộ của Ngu Hòa Nhã bị đứng hình mất một lúc, anh nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Chị... Chị là Hoa Thần!"
"Phải, là tôi đây, có cần tôi đăng nhập tài khoản Mộng Vân ngay tại chỗ cho cậu xem không?"
Hoa Tiếu Tiếu vừa nói vừa lấy điện thoại ra định đăng nhập, thấy Ngu Hòa Nhã chẳng có ý định ngăn cản, cô bật cười vì bất lực.
Đứa trẻ này đúng là nghiêm túc thật đấy, chẳng lẽ người học nhạc không phải đều mang tâm hồn lãng mạn sao?
Sao cậu chàng này lại biến thành kiểu "mọt sách" thế này?
Khi trang hậu trường của Nhất Chi Hoa Mười Dặm Tám Thôn hiện ra rõ mồn một trước mặt Ngu Hòa Nhã, anh bỗng dưng đỏ hoe vành mắt, đôi môi mím c.h.ặ.t.
"Cậu không định rơi 'hạt ngọc' đấy chứ?"
Hoa Tiếu Tiếu thấy Ngu Hòa Nhã bộ dạng như sắp khóc đến nơi, cô vội vàng dỗ dành.
Lát nữa mà cậu khóc thật thì chẳng phải cô sẽ chẳng cách nào giải thích rõ ràng được sao?
Vốn định hỏi Ngu Hòa Nhã rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi bắt gặp đôi mắt đỏ hoe và gương mặt quật cường kia, cô thở dài, đ.á.n.h trống lảng.
"Được rồi cậu trai đẹp, mau đi thay bộ đồ xấu xí này ra rồi đi ăn cơm với chị."
Lần này Ngu Hòa Nhã không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng gật đầu.
Mười mấy phút sau, Hoa Tiếu Tiếu đang chờ ở sảnh tầng một hội sở Kim Hoàng cuối cùng cũng đợi được Ngu Hòa Nhã đã thay đồ xong.
Anh mặc áo thun trắng đơn giản, quần thể thao dài màu đen, đứng giữa đám đông trông như một nam sinh đại học thanh thuần.
Vóc dáng ấy, cách ăn mặc ấy khiến Hoa Tiếu Tiếu thoáng mơ màng nhớ về quãng thời gian còn đi học ở đại học S.
Đó là tuổi thanh xuân mà cô không bao giờ quay lại được nữa...
Hoa Tiếu Tiếu ngẩn ngơ một thoáng, đợi đến khi Ngu Hòa Nhã tiến lại gần cô mới nhìn rõ đôi mắt đối phương đã đỏ hoe cả mảng.
Chậc, xem ra lúc nãy trong phòng thay đồ đã khóc một trận rồi.
Chàng trai đẹp trai lạnh lùng hóa ra lại là một "bé mít ướt".
Đây có được coi là "nét quyến rũ đối lập" trong truyền thuyết không?
Không cố ý trêu chọc thêm nữa, Hoa Tiếu Tiếu chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nhếch cằm ra hiệu cho đối phương đi theo mình ra chiếc Maybach đen.
"Biết lái xe không?"
"Em ạ?"
"Ừ, chứ không thì ai?"
"Ồ, biết thì biết, nhưng lâu rồi em chưa..."
Hoa Tiếu Tiếu ném chìa khóa vào tay Ngu Hòa Nhã, trực tiếp cắt ngang lời từ chối của anh.
Hai người một lái chính, một ngồi ghế phụ.
"Chúng ta đi đâu?"
"Lái về hướng đại học S đi."
"Vâng."
Suốt dọc đường không ai nói câu nào, Ngu Hòa Nhã im lặng đóng vai tài xế.
Lúc nhân viên bãi xe đưa chìa khóa, chính cô cũng không ngờ Vân Thấm lại lôi cả Lục Quân đi cùng, danh nghĩa là không làm phiền thế giới hai người.
Cứ nghĩ đến cái đầu đầy "đen tối" của Vân Thấm là Hoa Tiếu Tiếu lại thấy đau đầu, cô đưa tay xoa xoa thái dương.
Chưa đầy hai mươi phút lái xe, hai người càng lúc càng tiến gần đến khu phố chợ náo nhiệt.
"Dừng, tối nay ăn ở quán này!"
Hoa Tiếu Tiếu nhìn thấy quán đồ nướng quen thuộc, bảo Ngu Hòa Nhã đỗ xe trực tiếp vào vạch đỗ bên kia đường.
"Chị... Chị ăn quán vỉa hè?"
Ngu Hòa Nhã cứ ngỡ Hoa Tiếu Tiếu sẽ đưa mình đến nhà hàng cao cấp nào đó hoặc trực tiếp đưa anh về trường.
Không ngờ cô lại dẫn anh đi ăn đồ nướng vỉa hè!
Ngu Hòa Nhã ngồi xuống đối diện Hoa Tiếu Tiếu với vẻ mặt phức tạp, hóa ra "thần hào" cũng bình dân đến vậy sao...
"Dì Phương, cho con ba mươi xiên thịt cừu trước, thêm hai chai bia nữa ạ!"
"Em không uống..."
Bộp… Xèo…
"Đồ nướng đi kèm với bia, cuộc đời chẳng còn ưu phiền! Cụng ly nào!"
Cộp!
Hoa Tiếu Tiếu hào sảng dùng hai chai bia dùng lực bật nắp, đưa một chai vào tay Ngu Hòa Nhã, còn tiện tay cụng vào chai anh một cái.
Sự đã rồi, Ngu Hòa Nhã chuẩn bị tâm lý, lấy khí thế "quyết t.ử" ra hớp một ngụm thật lớn.
Không ngoài dự kiến, anh bị sặc!
"Khụ khụ khụ…"
Hoa Tiếu Tiếu cười vươn tay vỗ vỗ vai đối phương nói:
"Chàng trai này không ổn rồi, rượu này không phải để nốc một hơi đâu, phải uống từ từ."
Ngu Hòa Nhã sau khi bị ngụm rượu làm sặc, trạng thái bắt đầu trở nên hơi lâng lâng.
Anh chống cằm nhìn Hoa Tiếu Tiếu, ánh mắt sâu thẳm, nói một câu đầy ẩn ý.
"Không thể chậm... Chậm là mất sạch..."
