Đỉnh Cấp Thần Hào! Phú Bà Vung Tiền Xong Đám Nam Thần Đều Phát Điên - Chương 59: Ngạn Ngọc Được Chiều Chuộng
Cập nhật lúc: 11/03/2026 21:05
Lúc này, tại núi Khâm Sơn, Ma Đô.
"Lục ca, đối phương rõ ràng là cố tình kích tướng anh đấy!
Khúc cua ở Khâm Sơn quá hiểm trở, giờ lại là ban đêm, ngay cả tay đua F1 đến đây cũng gặp nguy hiểm, hay là mình đổi sang sáng sớm mai rồi đua?"
Tối nay Ngạn Ngọc vốn đang tâm phiền ý loạn nên đã dẫn theo một đám đàn em lên Khâm Sơn hóng gió.
Lúc đi lên, họ chọn đường dân sinh nên mặt lộ khá bằng phẳng và êm ái. Ai ngờ vừa lên tới đỉnh núi đã chạm mặt ngay đám chân sai vặt của nhà họ Hứa.
Hôm nay đội của bọn chúng do Hứa Đơn – em họ của Hứa Phi Đình – dẫn đầu, khí thế hống hách vô cùng.
Vừa thấy Ngạn Ngọc, chúng đã bắt đầu châm chọc bằng những lời lẽ thô tục kiểu như "thằng mặt trắng được bao nuôi", "chẳng qua cũng chỉ là cái xe rác"... Rót vào tai không ngớt.
Cho đến khi Hứa Đơn cùng lũ đàn em hô vang một câu:
"Nhà họ Hứa nhất định sẽ dập tắt Nhất Chi Hoa Mười Dặm Tám Thôn!", Ngạn Ngọc liền lao tới đ.ấ.m thẳng vào mặt Hứa Đơn, hai bên nhanh ch.óng lao vào ẩu đả kịch liệt trên mặt đất.
Cuối cùng, Hứa Đơn gào lên thách thức dùng đua xe để phân định cao thấp!
Ai thua tối nay sẽ phải bao trọn gói chi phí tại hội sở Kim Hoàng!
Đám đàn em của Ngạn Ngọc ra sức khuyên nhủ đại ca nhà mình đừng nên hành động theo cảm tính, chuyện này mà có biến thì cả lũ đều gánh không nổi.
Ngay khi đám thuộc hạ đang cầu trời khẩn phật mong có vị Bồ Tát nào hiển linh cứu mạng, thì cuộc gọi của Hoa Tiếu Tiếu vang lên!
Ngạn Ngọc vốn đã ngồi vào trong xe để làm nóng lốp, vừa nhìn thấy tên người gọi liền hét về phía Hứa Đơn:
"Tiểu gia đây nghe điện thoại cái đã, lát nữa sẽ xử lũ cháu ngoan các người sau!"
Đám đàn em đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, tên cầm đầu vội vàng chạy ra góc rừng cây nhỏ để canh chừng.
"Chị Hoa ạ?"
"Ngạn Lục, buổi tối tốt lành nhé... Cậu đang lái xe à? Hay là để lát nữa lúc nào cậu tiện thì..."
Hoa Tiếu Tiếu nghe thấy tiếng động cơ gầm rú, tưởng Ngạn Ngọc đang đi trên đường nên định bụng lát nữa mới gọi lại.
Kết quả là Ngạn Ngọc trực tiếp tắt máy xe, kéo cửa kính lên, không gian lập tức trở nên yên tĩnh.
"Không đâu chị Hoa, em dừng xe rồi, giờ em đang rất rảnh, có chuyện gì không chị?"
"Chị chỉ muốn tìm cậu để bàn về tình hình nghệ sĩ của Công ty Truyền thông Giải trí Kim Ngọc thôi."
Ngạn Ngọc chớp mắt, không ngờ lại là chuyện công việc. Điều này khiến anh vô thức nhấc chân khỏi bàn đạp ly hợp, ngồi thẳng lưng nghiêm túc báo cáo tiến độ.
"Về phần nghệ sĩ, hiện tại đã có chuyên gia săn lùng tài năng đi tuyển chọn rồi ạ. Đợi đến khi công ty chính thức thành lập, cơ cấu nhân sự hoàn thiện, sau này chúng ta không chỉ tuyển chọn trực tuyến mà còn lọc thêm lực lượng dự bị từ các trường nghệ thuật chuyên nghiệp lớn ở Ma Đô nữa."
Vừa nhắc đến chính sự, cảm giác Ngạn Ngọc mang lại cho Hoa Tiếu Tiếu lập tức khác hẳn. Đó là một thái độ điềm tĩnh và đầy tự tin.
"Chị Hoa, chị có đề xuất gì về mảng này không ạ?"
Hoa Tiếu Tiếu gật đầu, đem ý định của mình nói hết ra:
"Chị có ý định thu nạp Tỉnh Lam và Phong Dã vào công ty."
Ngạn Ngọc nghe vậy liền nhíu mày:
"Chị Hoa, Tỉnh Lam đang vướng rất nhiều tranh cãi. Hơn nữa, những bản hợp đồng âm dương của công ty cũ của anh ta là Giải trí Tĩnh An rất ghê gớm, tiền vi phạm chắc phải lên đến chín chữ số.
Đối với một công ty khởi nghiệp như chúng ta thì chi phí chìm quá lớn, sau này rất dễ bị sụp đổ vì không thể thu hồi vốn."
Lúc này Ngạn Ngọc đã gạt bỏ cảm xúc cá nhân, chỉ đứng từ góc độ chuyên môn để nhìn nhận tính khả thi và tỷ lệ lợi nhuận của việc đầu tư vào nghệ sĩ.
"Cậu nói đúng, phần bồi thường vi phạm này sẽ do cá nhân chị chi trả, như vậy công ty sẽ không phải gánh khoản lỗ ban đầu.
Hơn nữa, chị sẽ đưa về cho công ty một nghệ sĩ hoàn toàn sạch sẽ."
"Thứ chị coi trọng chính là những tranh cãi trên người cậu ấy, càng là tâm điểm của sự chỉ trích thì khi sự thật phơi bày, càng dễ dàng một bước thành danh!"
Lời của Hoa Tiếu Tiếu giống như một viên kẹo ngọt đầy sức hút với Ngạn Ngọc.
Ngón tay anh gõ nhẹ lên vô lăng, cuối cùng thở dài một tiếng:
"Nghe chị hết ạ, nếu Tỉnh Lam thực sự có thể gia nhập công ty mình một cách sạch sẽ thì chắc chắn sẽ giúp chúng ta nổi như cồn. Có điều, cái anh Phong Dã kia là ai thế? Nghe tên thì hơi quen nhưng em không có ấn tượng lắm."
"Một nam diễn viên thần tượng hạng hai, yên tâm đi, nhan sắc bao đẹp luôn."
Nghe giọng điệu tinh nghịch của Hoa Tiếu Tiếu, Ngạn Ngọc thấy nhói lòng một chút.
Lại là "yêu tinh" phương nào nữa đây, sao quanh chị Hoa lúc nào cũng toàn trai đẹp thế này!
Trong lòng thì lầm bầm thế thôi, nhưng vừa nghĩ đến việc Hoa Tiếu Tiếu kêu gọi mọi người bầu chọn cho Tỉnh Lam trong nhóm lúc nãy, phần lớn lý do không phải là thích mà là muốn đào người về làm nghệ sĩ dưới trướng, tâm trạng anh lập tức trở nên rạng rỡ hẳn lên!
"Cộc cộc cộc…"
Đang lúc Ngạn Ngọc phấn khích trò chuyện cùng Hoa Tiếu Tiếu như một chàng trai mới lớn thì cửa kính xe bị Hứa Đơn gõ vang.
Hạ kính xe xuống, anh lạnh lùng cảnh cáo:
"Hứa Đơn, chuyện của chúng ta lát nữa hãy nói, tôi có một cuộc gọi rất quan trọng cần xử lý."
Hứa Đơn nghe xong liền cười khẩy:
"Quan trọng? Quan trọng kiểu gì mà đến lốp xe cũng không buồn làm nóng thế? Sao nào, không đua nữa à, Ngạn lục thiếu định tối nay bao trọn gói chi phí luôn sao!"
Hứa Đơn cố tình nói rất to, anh ta muốn để cho vị thiếu gia hay tiểu thư nào đó của nhà họ Ngạn ở đầu dây bên kia nghe thấy.
Như vậy, Ngạn Ngọc không chỉ không thể quỵt nợ mà về nhà còn có nguy cơ bị ăn mắng một trận tơi bời.
Nhưng đáng tiếc, người ở đầu dây bên kia lại là Hoa Tiếu Tiếu.
"Ngạn Lục, đua xe gì thế? Đêm hôm cậu đi đua xe à? Ở Khâm Sơn sao?"
Liên tiếp ba câu hỏi khiến Ngạn Ngọc không dám thở mạnh.
Anh chột dạ giải thích qua loa sự tình, rồi đường hoàng "nói xấu" đối phương:
"Chị Hoa, đều tại nhà họ Hứa cả, bọn chúng cứ cậy đông h.i.ế.p yếu bắt nạt em."
Hoa Tiếu Tiếu ở đầu dây bên kia nghe mà chỉ biết lắc đầu, đúng là trò trẻ con cãi nhau.
Ngạn Ngọc đúng là hồ đồ, cô thầm cảm thán cũng may mình đã gọi cuộc điện thoại này, nếu không cô thực sự lo cái thằng nhóc này sẽ tự làm khổ mình.
Cái "khúc cua t.ử thần" ở Khâm Sơn đó lần trước cô đã từng chứng kiến, bay ra ngoài một cái là xác định không còn mẩu xương.
Chỉ là, chiến thư đã hạ, đua xe hay mời khách thì tối nay chắc chắn phải hoàn thành một trong hai.
Nếu không, con trai tầm tuổi này sĩ diện lắm, chắc chắn sẽ bị tổn thương lòng tự trọng.
Thế là, Hoa Tiếu Tiếu truy cập vào trang chuyển khoản ngân hàng, thao tác nhanh như chớp.
Dưới ánh mắt mất kiên nhẫn của Hứa Đơn và sự lo lắng đến c.ắ.n môi của Ngạn Ngọc, tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại bỗng vang lên một âm thanh thông báo nhận tiền cực lớn!
[Ting! Chi Bửu Bảo nhắc nhở bạn, tài khoản đã nhận năm triệu tệ!]
Ngạn Ngọc bị âm thanh điện t.ử khổng lồ bên tai làm cho ngơ ngác, nhất thời đầu óc quay cuồng, cứ ngỡ điện thoại mình bị hỏng!
Cho đến khi mở Chi Bửu Bảo ra, cẩn thận đếm từng chữ số thập phân mới xác định được Hoa Tiếu Tiếu thực sự đã chuyển cho anh năm triệu tệ!
"Nhóc con đừng có học đòi mấy tay đua chuyên nghiệp đi đua xe đêm hôm, cứ bảo với đám chân sai vặt nhà họ Hứa đi, chỗ tiền lẻ này coi như chị thưởng cho chúng nó, mau ch.óng giải tán về với mẹ hết đi!"
Đến câu cuối, giọng Hoa Tiếu Tiếu mang theo vẻ nghiêm nghị khiến Ngạn Ngọc giật mình, vội vàng cam đoan:
"Chị Hoa yên tâm, em tuyệt đối không đua với cái thằng cháu này nữa, tối nay toàn bộ chi phí tại hội sở Kim Hoàng sẽ do chị Hoa bao tất! Chị Hoa uy vũ bá khí!"
Hoa Tiếu Tiếu nghe Ngạn Ngọc nịnh nọt liền hừ giọng:
"Chỉ giỏi dẻo miệng, tiền không đủ thì cứ bảo chị, cứ tiêu thoải mái đi."
"Chị Hoa, chị chính là vị thần của đời em!"
"Chuyện nhỏ như móng tay thôi mà."
Hứa Đơn chứng kiến cảnh này, trong lòng thầm thốt lên "mẹ kiếp" không ngớt, rồi lại nhìn cái bộ dạng cười đến mức "mất giá" của Ngạn Ngọc, chỉ cảm thấy lời đồn Ngạn lục thiếu bị b.a.o n.u.ô.i có vẻ không phải là vô căn cứ!
Cái này... Đúng là đạo đức suy đồi mà!
