Đinh! Độ Ngọt Đã Vượt Mức - Chương 114
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:34
Trong sự thăng trầm khi đang cận kề tuyệt lộ, cô thậm chí cảm thấy cả cơ thể cùng với trái tim mình sắp bị anh đục thủng.
Lần đầu tiên kết thúc không biết là lúc mấy giờ.
Tiền Đa Đa đã cực kỳ mệt mỏi, cổ họng khóc đến khàn cả giọng, nằm ngửa trên sofa ngẩn ngơ nhìn trần nhà, khiến người ta không đoán được cô đang nghĩ gì.
Ánh mắt Lục Tề Minh đậm như hai hũ mực, sâu như hai miệng giếng, ngón tay nâng cằm cô lên, quan sát kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn này.
Gò má, cổ, n.g.ự.c, thậm chí từng tấc trên khắp cơ thể cô gái nhỏ đều hiện lên những quầng hồng tình tứ lại quyến rũ. Trong đôi mắt như chứa đựng cả một hồ nước xuân, mê ly lại vô vọng.
Đâu phải đang nghĩ ngợi gì, rõ ràng là đã bị giày vò đến mức thất thần.
Lục Tề Minh nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt bình tĩnh, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cánh môi căng mọng hơi hé mở của cô bằng một ánh mắt hoàn toàn mang tính thưởng thức.
Những vệt hoa anh đào nở rộ trên làn da trắng sứ kia đều là kiệt tác của anh, là chiến lợi phẩm của anh.
Đóa linh lan nhỏ mà anh dày công chăm sóc, nâng niu bấy lâu nay, đã vì anh mà nở ra một trái ngọt trong đêm nay.
Nước quả tràn trề và ngọt ngào, khiến người ta muốn nếm thử hết lần này đến lần khác.
Lục Tề Minh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên lông mày, mắt, mũi, môi của cô gái, như một tín đồ thành kính đang thờ phụng thiên thần.
Anh chưa bao giờ là một người nặng về d.ụ.c vọng.
Trước khi gặp cô, anh trầm mặc, tẻ nhạt lại nhạt nhẽo. Không có bất kỳ hứng thú nào với tình yêu nam nữ, thậm chí rất hiếm khi nảy sinh những ham muốn nguyên thủy và bản năng nhất của con người.
Lục Tề Minh từng cho rằng, cuộc sống và sinh mạng vốn dĩ là như vậy.
Bình lặng như một mặt hồ, mọi chuyện đều có quỹ đạo định sẵn, khuôn phép, khắc kỷ phục lễ, tuân thủ quy tắc, làm việc theo trình tự.
Cho đến khi Tiền Đa Đa xuất hiện, anh mới nhận ra trên đời này lại có màu sắc rực rỡ tươi đẹp như thế, hóa ra thế giới đơn điệu đen trắng của anh cũng có thể trở nên muôn màu muôn vẻ.
Anh nghĩ hơn ba mươi năm qua đại khái là sống hoài sống phí rồi.
Thậm chí lại nghĩ: Tại sao mình không gặp cô sớm hơn một chút nhỉ? Ở cấp ba, đại học, hoặc chỉ là sớm hơn vài năm thôi.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, Lục Tề Minh bỗng nhiên nhận ra, mình vốn là một mảnh đất khô cằn nứt nẻ nhiều năm, cỏ dại không mọc nổi, vẫn luôn chờ đợi một cơn mưa định mệnh.
Bây giờ, mưa đã rơi xuống rồi.
Anh liền thoát t.h.a.i hoán cốt, tái sinh từ trong ra ngoài.
Trong lòng dâng trào muôn vàn suy nghĩ, Lục Tề Minh không nhịn được mà khẽ khép đôi mắt, hôn cô sâu hơn.
Dần dần, không còn chỉ thỏa mãn với những nụ hôn. Người đàn ông vừa mới nếm trái cấm đã quen mùi, nảy sinh ý định, bàn tay liền men theo sống lưng mảnh mai của cô gái trượt xuống vòng eo đó.
Cô gái nhỏ rên rỉ một tiếng mềm mại, giống như cuối cùng cũng chậm chạp tỉnh táo lại, đôi mắt ướt át tái tụ tiêu điểm, nhìn về phía anh.
"Có phải anh vẫn còn muốn không?" Khi cô hỏi câu này, giọng nói mềm mại hơi khàn, hơi thở yếu ớt, khóe mắt chân mày đều toát lên vẻ quyến rũ d.a.o động. Nhưng ngữ điệu lại mang theo sự thắc mắc rất thật thà.
Sự tương phản này có chút buồn cười, có chút đáng yêu, lại có chút mê hoặc khác biệt.
Môi Lục Tề Minh di chuyển sang bên phải, dán vào dái tai mềm mại ửng hồng của cô hôn một cái: "Có được không."
Quả nhiên.
Tiền Đa Đa suýt chút nữa thì hít một ngụm khí lạnh.
Anh căn bản vẫn chưa thỏa mãn.
Tự biết vẫn còn một kiếp nữa, kiểu gì cũng không trốn thoát được, Tiền Đa Đa mềm nhũn mệt mỏi lắm rồi, cũng không muốn tốn lời tranh cãi với anh, dứt khoát bày tỏ thái độ rất dễ nói chuyện: "Anh đợi em đi tắm trước đã, xong rồi em lại giúp anh."
Lời vừa dứt, Lục Tề Minh khẽ nhướng mày, chậm rãi lặp lại: "Em giúp anh?"
"Vâng."
Dù sao cũng vừa làm chuyện không dám nhìn lại đó xong, Tiền Đa Đa xấu hổ lắm, kéo cao chiếc áo jacket của Lục Tề Minh che đi nửa khuôn mặt mình, chỉ để lộ một đôi mắt đen láy ngập nước nhìn anh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Em mệt quá, cần nghỉ ngơi. Chút nữa, em có thể dùng tay hoặc là... giẫm giẫm, giúp anh."
Tiền Đa Đa là vì ngại ngùng không dám nói quá trực tiếp, nên đã sử dụng từ láy để thay thế.
Từ láy đặt vào những lúc bình thường sẽ khiến người ta thấy trẻ con đáng yêu.
Nhưng sao cô biết được, từ này vận dụng vào ngữ cảnh hiện tại, lại phối hợp với khuôn mặt vừa yêu mị vừa thuần khiết đó của cô, chỉ khiến những đợt sóng ngầm chảy xiết càng thêm dữ dội.
Lục Tề Minh nhìn chằm chằm Tiền Đa Đa, cảm xúc dưới đáy mắt không rõ ràng, dường như đang cân nhắc đề nghị của cô.
Một lát sau.
Anh không nói đúng sai, chỉ vươn cánh tay dài quấn cả người lẫn áo cô vào lòng, đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Tiền Đa Đa hoảng hốt, cánh tay mảnh khảnh trần trụi thò ra khỏi áo, theo bản năng ôm lấy cổ anh,
Cô nhỏ giọng hỏi anh: "Anh đưa em đi đâu đấy?"
"Không phải muốn tắm sao." Ngữ điệu đáp lời của Lục Tề Minh rất lười biếng, thậm chí hiện ra vài phần hờ hững, "Đi phòng tắm."
Thế là, lần thứ hai của tối nay đã diễn ra trong phòng tắm.
Dòng nước ấm áp xối xả tuôn xuống, cả hai người đều ướt sũng.
Khi Tiền Đa Đa nhận ra tình hình không ổn, muốn lên tiếng kháng nghị thì người cô đã bị người đàn ông siết c.h.ặ.t eo, ép c.h.ặ.t lên bồn rửa mặt ẩm ướt.
*
"..."
*
*
Cô gái mặt đỏ gay đôi mắt thất thần, người đàn ông vẻ mặt bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào cô trong gương, ánh mắt u tối và cố chấp, thế mà lại lộ ra một sự say mê gần như bệnh hoạn.
Cô ngẩn người.
Sau đó liền nghe thấy giọng nói của anh vang lên bên tai, dịu dàng thì thầm: "Nhìn kìa."
"Bé cưng đẹp thế này, chỉ thuộc về anh thôi." Lục Tề Minh rũ mí mắt, chậm rãi hôn c.ắ.n vành tai cô, động tác lại càng thêm mãnh liệt điên cuồng, "Đa Đa, em là của anh. Em là của một mình anh."
Nước mắt vương trên khóe mắt Tiền Đa Đa, bị anh tông đến mức rơi lã chã, như chuỗi rèm được xâu thành từ những hạt mưa xuân miên man.
Cô không còn một chút sức lực nào nữa.
Bị người đàn ông phía sau nhẹ nhàng tạo áp lực, đầu gối cô liền nhũn ra, quỳ rạp trên tấm t.h.ả.m mềm mại.
Bất chợt một tiếng rên nhẹ thoát ra, cô ngửa khuôn mặt say đắm ửng đỏ lên.
Lục Tề Minh mạnh mẽ đòi hỏi, quyến luyến hôn. Hỏi cô: "Thích không."
Tiền Đa Đa mở miệng, chỉ phát ra vài tiếng rên rỉ vỡ vụn tình tứ.
Vô thức khẽ vặn vẹo.
Lục Tề Minh lập tức da đầu tê dại, xương sống chạy qua một luồng điện, nghiến răng nhịn xuống. Đồng thời, mọi động tác đều tạm dừng.
Cô ngơ ngác, bị người đàn ông ném lên không trung lơ lửng không lên không xuống, khó chịu rồi, mơ màng nhích lại gần cọ cọ.
Toàn thân anh cơ bắp căng c.h.ặ.t, giữ c.h.ặ.t cô, không cho. Tiếp đó cúi người, bao phủ hoàn toàn thân thể điểm xuyết những nốt đỏ như quả mâm xôi của cô, thấp giọng dụ dỗ.
"Nói đi, em yêu anh."
Chương 57 [Khóa]
Chương 58 [Khóa]
Nơi đỗ xe cách nhà hàng rất gần, một quãng đường không dài nhưng Tiền Đa Đa và Lục Tề Minh đã đi mất gần mười phút.
Gió đêm mùa đông se lạnh thấu xương, nhưng mười ngón tay hai người đan c.h.ặ.t vào nhau, nhiệt độ ấm áp của người đàn ông không ngừng truyền qua kẽ tay vào da thịt xương m.á.u, Tiền Đa Đa không cảm thấy lạnh chút nào.
Hai má cô nóng hổi, trong lòng tràn đầy vị ngọt.
Đi tới bên cạnh xe, ánh đèn của chiếc đèn đường duy nhất trong bãi đỗ xe mờ ảo, cả không gian bị bao phủ bởi một màu cam ấm áp mà u tối.
Tiền Đa Đa kéo cửa xe phía ghế phụ, ngồi vào.
Đang chuẩn bị ra tay thắt dây an toàn, dư quang vô tình lướt qua, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Chú ý tới điều gì đó, ánh mắt cô lóe lên, ngón tay hơi cứng đờ.
Bên cạnh chiếc xe việt dã màu đen đỗ một chiếc xe thể thao màu xanh thẫm, từ góc nhìn của Tiền Đa Đa thì không nhìn thấy logo xe, không biết là thương hiệu gì.
Cô chỉ nhìn thấy, cửa sổ ghế sau của chiếc xe đó hạ xuống một nửa, thấp thoáng thấy hai bóng người.
Là một cặp tình nhân trẻ, đang hôn nhau quên trời đất ở ghế sau.
Cô gái nhuộm một mái tóc ngắn màu đỏ rượu, ngồi trên người chàng trai, hôn đối phương từ trên xuống dưới, hoang dã lại tùy ý.
Cảnh tượng này đập vào mắt, trực tiếp khiến vành tai Tiền Đa Đa nóng ran, lòng bàn tay đều đổ một tầng mồ hôi.
Cô nhớ lại tối hôm qua ở khách sạn, dường như mình cũng từng làm chuyện tương tự như cô gái đó...
Tâm trí thoáng chốc mê muội, Tiền Đa Đa hồi tưởng lại điều gì đó, mặt không kìm được mà càng đỏ hơn.
Đúng lúc này, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp lạnh lùng, cưỡng ép kéo sự chú ý của cô quay về: "Em đang nghĩ gì vậy."
"Không, không có gì."
Tiền Đa Đa hoàn hồn, ngay lập tức xấu hổ đến mức vùi đầu xuống thật thấp, luống cuống tiếp tục thắt dây an toàn.
Nhưng cô càng hoảng loạn, càng căng thẳng thì ngón tay lại càng không nghe theo sự điều khiển.
Dây an toàn được kéo từ phía trên vai phải xuống, đ.â.m thẳng về phía lỗ khóa, ánh sáng tối không nhìn rõ, thế mà nửa ngày trời vẫn không căn chuẩn được vị trí.
Đang đỏ mặt tía tai vì nôn nóng thì một bàn tay to dài xông vào tầm mắt, bóp lấy khóa cài, "tạch" một tiếng, giúp cô thắt dây an toàn xong xuôi.
Đầu Tiền Đa Đa vẫn cúi rất thấp, môi đóng mở hai lần, lí nhí thốt ra hai chữ: "Cảm ơn."
Giây tiếp theo, chiếc cằm thanh tú của cô bị hai ngón tay bóp lấy, nhẹ nhàng nhưng không cho phép kháng cự mà nâng lên.
Chạm phải ánh mắt của người đàn ông, tim Tiền Đa Đa thắt lại một cách khó hiểu, lông mi run rẩy hai cái.
Ánh mắt Lục Tề Minh trầm uất lại bình tĩnh, đang nhìn chằm chằm vào cô, khiến người ta căn bản không nhìn ra được suy nghĩ của anh.
Bốn mắt nhìn nhau, một lát không lời.
Dưới sự chú ý của ánh mắt này, Tiền Đa Đa cảm thấy trong lòng càng hoảng hốt chột dạ hơn, vô thức c.ắ.n c.ắ.n vành môi.
Lục Tề Minh nhận ra động tác nhỏ của cô, mí mắt rũ xuống vài phần, ngón tay cái hơi nâng lên, nhẹ nhàng nghiền lên đôi môi hồng nhuận căng mọng của cô.
"Anh hỏi em." Giọng điệu anh nói chuyện vẫn thong thả như cũ, thậm chí hiện ra vài phần lười biếng và tùy ý, "Đang nghĩ gì?"
Mười ngón tay Tiền Đa Đa cuộn lại.
Lòng ngón tay của người đàn ông toàn là những vết chai mỏng và cứng, cứ quẹt qua quẹt lại ma sát trên miệng cô, tình tứ lại tràn đầy một loại ám chỉ nào đó, mài đến mức mặt cô nóng, tai nóng, cả cơ thể đều ngứa ngáy.
Tiền Đa Đa cố gắng động đậy khuôn miệng, muốn nói điều gì đó, nhưng một tiếng kêu khẽ lại tranh trước một bước bật ra khỏi miệng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngay lập tức đỏ bừng hơn.
Cảm nhận được bàn tay kia của anh, không biết bắt đầu làm loạn từ lúc nào.
"Lúc ăn cơm tối nay, anh đã chú ý thấy." Lục Tề Minh cúi đầu, áp sát cô, mỗi lần môi mỏng đóng mở gần như đều ma sát qua hai cánh môi hơi hé mở của cô, giọng nói nhàn nhạt, "Em cứ luôn thẩn thờ."
Tiền Đa Đa nâng tay lên, c.ắ.n lấy ngón tay mình, căn bản không dám đáp lời anh.
