Đinh! Độ Ngọt Đã Vượt Mức - Chương 4

Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:05

"Đang ngâm rồi." Trương Tuyết Lan dồn toàn bộ sự chú ý vào ván mạt chược, đầu cũng không ngẩng lên: "Lát nữa sắc xong để bố con mang đi, con cứ lo việc của mình đi đã."

Trở về phòng, Tiền Đa Đa mở lại yêu cầu xác nhận kết bạn đó.

Sau vài giây do dự, cô nhấn "Đồng ý".

Khung cửa sổ trò chuyện hiện ra, phía trên cùng là thông báo hệ thống về việc kết bạn thành công, ngoài ra, chỉ có một mảnh trắng trơn đơn điệu.

Tiền Đa Đa gõ gõ ngón tay vào điện thoại, thấy đối phương mãi không có động tĩnh gì, cô nhún vai, không quan tâm nữa.

Màn hình chuyển về giao diện game, chọn tướng, tung chiêu, tung hoành ngang dọc.

Chơi xong ba ván game, một cuộc gọi video WeChat đột ngột hiện lên.

Tiếng chuông vang lên bất ngờ, Tiền Đa Đa nhìn tên người gọi, là bạn thân Triệu Tĩnh Hy.

Cô bắt máy.

"Cậu đang không bận chứ?" Đối diện video là một gương mặt mỹ nhân phóng đại, mái tóc thẳng nhuộm highlight, đôi môi đỏ tinh xảo, rực rỡ và kiêu sa như đóa hồng mùa đông.

"Không, đang chơi game thôi." Vừa trả lời, Tiền Đa Đa vừa vươn vai vận động gân cốt.

"Mau mau mau, giúp tớ chọn xem mẫu nào đẹp?" Lời vừa dứt, đối phương xoay camera, trong ống kính xuất hiện hai bức ảnh mẫu nail, một mẫu kiểu Pháp loang màu trắng và một mẫu điêu khắc nổi màu đen vàng.

"Mẫu bên trái hơi nhạt nhòa quá." Gu thẩm mỹ của Tiền Đa Đa rất ổn, nhanh ch.óng đưa ra lời khuyên chân thành: "Màu đen vàng hợp với cậu hơn."

"Biết rồi."

Triệu Tĩnh Hy đang xếp hàng ở tiệm nail, rảnh rỗi không có việc gì làm, nên cứ thế mở video tán gẫu bừa bãi với Tiền Đa Đa.

Vô tình, Tiền Đa Đa nhắc đến đối tượng xem mắt thứ mười một.

Triệu Tĩnh Hy nghe xong, tính hiếu kỳ trỗi dậy: "Sĩ quan quân đội? Một mét chín? Có ảnh không?"

"Không có."

"Sao không hỏi mẹ cậu một tấm."

"Thôi đi." Trong nhà mở sưởi nên hơi ngột ngạt, Tiền Đa Đa đứng dậy mở cửa sổ, vài sợi tóc bị gió thổi bay, lướt qua đôi má mộc mạc của cô: "Dù sao cũng chỉ là đối phó với mẹ tớ, xác suất cao là sẽ không có hồi sau."

Triệu Tĩnh Hy: "Vạn nhất người ta cũng khá thì sao."

Tiền Đa Đa cười nhẹ một tiếng: "Tớ không muốn tìm quân nhân."

"Tại sao?"

"Nhóm người này quá hào quang và thần thánh rồi. Trách nhiệm quá nặng, ràng buộc quá nhiều." Giọng Tiền Đa Đa ôn hòa và bình thản, nghiêm túc trình bày suy nghĩ của mình: "Quan trọng nhất là, phần lớn họ đều không có sự lãng mạn, không hợp để yêu đương."

Triệu Tĩnh Hy nghe xong tỏ vẻ thấu hiểu, gật đầu tán thành: "Cũng đúng. Quân nhân đa số đều khá cổ hủ. Sống chung với một người đàn ông nhạt nhẽo, nghĩ thôi đã thấy chán rồi."

Hai cô gái cứ thế chuyện nọ xọ chuyện kia thảo luận.

Tắt cuộc gọi video, Tiền Đa Đa chơi thêm vài ván game rồi cảm thấy buồn ngủ, vứt điện thoại sang một bên, lăn ra ngủ thiếp đi.

Tiền Đa Đa tỉnh dậy đã là lúc chập choạng tối. Trời tối dần, dưới ánh hoàng hôn có vài con chim vỗ cánh bay qua.

"Cộc cộc", cửa phòng ngủ bị ai đó gõ vang từ bên ngoài, giọng Trương Tuyết Lan truyền qua cánh cửa: "Đa Đa, chuẩn bị ăn cơm thôi."

"Vâng." Vừa mới ngủ dậy, mái tóc Tiền Đa Đa rối bù, giọng nói mang theo âm mũi lười biếng, mơ màng đáp lại.

Rút dây sạc, màn hình điện thoại tự động sáng lên.

Có thêm mấy tin nhắn WeChat chưa đọc.

Cô thản nhiên xem qua, thấy là mấy tin quảng cáo từ các tài khoản chính thức, liền lướt trái xóa từng cái một.

Đang xóa dở, một cái ảnh đại diện thuần đen bỗng đập vào mắt.

Đầu ngón tay Tiền Đa Đa khựng lại một chút, ánh mắt khẽ động, bấm vào.

Lục Tề Minh: 【 Chào cô. 】

Lục Tề Minh: 【 Buổi chiều tôi bận chút việc, xin lỗi. 】

Xem xong hai tin nhắn đối phương gửi đến, Tiền Đa Đa có chút khó hiểu, thầm nghĩ vừa mới kết bạn xong, vị này xin lỗi cô cái gì chứ?

Nhưng cô cũng không hỏi nhiều, chỉ lịch sự trả lời một câu: 【 Chào anh. 】

Tin nhắn vừa gửi đi, giọng Trương Tuyết Lan lại vang lên lần nữa, thúc giục: "Còn lề mề là thức ăn nguội hết đấy, nhanh chân lên."

Tiền Đa Đa lớn tiếng đáp một tiếng.

Nghĩ đến việc mẹ đã nói chỉ cần gặp nốt người này là sau này không cần xem mắt nữa, cô suy nghĩ một lát, quyết định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.

Tiền Đa Đa nhanh ch.óng soạn một câu hỏi vào khung nhập liệu: 【 Lục tiên sinh, xin hỏi chiều thứ Bảy tuần này anh có rảnh không? 】

Lục Tề Minh: 【 Có 】

Tiền Đa Đa: 【 Vậy 3 giờ rưỡi chiều thứ Bảy, chúng ta gặp nhau ở tiệm đồ ngọt "Hộp Đường Mây" trên đường Hàn An nhé? 】

Lục Tề Minh: 【 Được 】

【 Vâng vâng! 】

Trả lời xong, Tiền Đa Đa khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trong bữa tối, gia đình ba người quây quần đông đủ.

Tiền Đa Đa xới cơm cho bố mẹ, chú ý thấy chìa khóa xe của bố Tiền Hải Sinh tùy ý để trên bàn, liền hỏi: "Bố, bố đưa t.h.u.ố.c cho ông nội rồi ạ?"

"Ừ." Tiền Hải Sinh là cán bộ trung cấp quốc doanh đã nghỉ hưu, trên người toát ra khí chất của một cán bộ lão thành, vững chãi và nho nhã. Ông cười hiền từ với con gái, nói: "Lần nào cũng là con đi lấy t.h.u.ố.c cho ông, ông nội vui lắm, cứ khen con ngoan suốt."

Tiền Đa Đa từ nhỏ đã là viên ngọc quý trong tay gia đình, được các bậc tiền bối hết mực cưng chiều. Hai năm trước, ông nội Tiền bị chẩn đoán mắc u.n.g t.h.ư bàng quang, sau khi phẫu thuật lại hóa trị mười lần, sức khỏe không còn được như xưa, vẫn luôn uống t.h.u.ố.c Bắc để điều dưỡng, cứ cách hai tuần lại phải đến bệnh viện bốc t.h.u.ố.c mới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.