Đỗ Bến Nơi Trái Tim Anh - 1
Cập nhật lúc: 26/06/2026 15:04
Quen nhau qua mạng nửa năm mà bạn trai cứ khăng khăng không chịu gặp mặt, tôi đành phải thuê một anh shipper đi thăm dò tình hình.
Sau khi gặp người xong, anh shipper khuyên tôi:
"Thôi bỏ đi em gái ạ, gã đó chẳng cao cũng chẳng đẹp trai, quan trọng là nhìn ông ta như sắp sáu mươi tuổi rồi ấy!"
Nghe xong, tôi như c.h.ế.t lặng, đăng nhập vào tài khoản c.h.ử.i thẳng:
[Đồ khọm già! Chia tay!]
Ngày hôm sau, tôi cố gắng gượng dậy đi làm, lại nghe mấy đồng nghiệp bàn tán:
"Sếp Chu bị kích động gì vậy nhỉ?"
"Sao cứ đi hỏi mọi người xin link mặt nạ chống lão hóa thế?"
1
Khi nhận được cuộc gọi từ anh shipper, tôi thực sự cảm thấy bầu trời như sụp đổ.
Đầu dây bên kia, anh shipper vẫn đang mô tả chi tiết:
"Không phải tôi nói dối đâu em gái, lúc mở cửa tôi cũng đứng hình luôn. Gã đó chẳng cao cũng chẳng đẹp, quan trọng nhất là nhìn ông ta đã gần sáu mươi rồi! Trong tay còn cầm một cái gậy chống!"
"Cô còn trẻ đẹp, đổi người khác mà yêu đi, không đến lúc gặp thật người ta lại tưởng cô có sở thích yêu người già đấy!"
Tôi ngẩn ngơ vâng dạ, cũng chẳng biết mình cúp máy lúc nào, đến lúc định thần lại thì nước mắt đã đầm đìa.
Thảo nào anh không chịu gặp tôi, hóa ra là già tới mức đi lại còn khó khăn!
Còn cả những khoản hồng bao anh chuyển trước kia, chẳng lẽ đó là tiền lương hưu của anh sao?!
Nghĩ đến đây, tôi không kìm được lại tiếng khóc, vừa khóc vừa mở điện thoại định chuyển tiền trả lại.
Vừa mở khung chat, điện thoại rung lên, đối tượng hẹn hò qua mạng nhắn tin tới:
[Cảm ơn bảo bối đã đặt trà chiều cho anh nhé~]
[Bảo bối làm móng xong chưa? Để anh mua trà sữa cho em nhé?]
Tôi suýt chút nữa là nôn ra.
Nghĩ đến việc mình đã gọi lão già này là anh trai suốt nửa năm qua, tôi thấy ghê tởm không chịu được.
Phía bên kia vẫn không hề hay biết cảm xúc của tôi, tiếp tục nhắn tin:
[Làm móng chưa xong sao? Lát nữa bận xong nhắn lại cho anh nhé, được không?]
[Anh thanh toán cho em.]
Ngay sau đó là vài cái hồng bao giá trị lớn.
Về khoản tiền bạc, anh chưa bao giờ keo kiệt.
Đúng là không phải đi làm nên tiêu tiền hào phóng thật!
Nghĩ vậy tôi vừa giận vừa hận, trả lại hết tiền rồi gõ phím cạch cạch:
[Không cần.]
[Tôi thật không ngờ ông lại là loại lão già biến thái như vậy.]
[Nói chia tay thôi cũng thấy tởm, từ giờ đừng có mà làm phiền tôi nữa!]
2
Gửi tin nhắn xong, tôi chặn và xóa số luôn, rồi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Quần áo túi xách lão già tặng, vứt!
Thẻ mua sắm ở trung tâm thương mại lão nạp, bán!
Lạp xưởng đặc sản lão tự làm...
Tôi do dự một giây, tay nghề lão già này được đấy, lạp xưởng này ngon hơn hẳn đồ ngoài hàng.
Không được, mình tìm bạn trai chứ có phải tìm đầu bếp đâu, lạp xưởng ngon thì có ích gì!
Thế là tôi gói cả đống lạp xưởng đó lại, vứt xuống lầu cho ch.ó hoang.
Cả cuối tuần tôi không bước chân ra ngoài, ru rú trong nhà khóc lóc ủ rũ, mãi tới thứ Hai mới sửa soạn đi làm.
Vừa vào công ty, tôi đã thấy không khí không ổn lắm, có cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra.
"Mạnh Nguyệt!"
Đồng nghiệp vẫy tay với tôi: "Mau lại chấm công đi!"
Tôi bước nhanh tới chấm công xong, tiện miệng hỏi: "Có chuyện gì thế? Sao mọi người trông hoảng hốt vậy?"
Đồng nghiệp thở dài: "Sếp Chu từ chi nhánh quay về rồi, mà hôm nay tâm trạng sếp tệ khủng khiếp! Mấy người vào báo cáo đều bị mắng té tát!"
Tôi ngẩn người, Chu Đình An về rồi?
Vị sếp Chu này đi thị sát nửa năm nay, cuối cùng cũng chịu về rồi à?
Nói mới nhớ, tôi cũng vào công ty tầm nửa năm nay, chưa từng chạm mặt sếp Chu. Nghe mấy đồng nghiệp cũ nói sếp tuy tính hơi lạnh lùng nhưng không khó gần, nhưng xem tình hình này... hình như hoàn toàn không phải vậy.
"Không thể tự nhiên mà nổi nóng vô cớ được chứ?" Tôi khó hiểu: "Ai chọc giận sếp à?"
Đồng nghiệp nhìn quanh, xác định không có ai mới thì thầm tám chuyện:
"Nghe nói bạn gái sếp Chu đá sếp rồi!"
"Mà còn là kiểu chia tay không một lời từ biệt ấy!"
3
Đúng là mùa chia tay mà...
Tôi liên tưởng tới bản thân mà thở dài, lại hiếu kỳ: "Không thể cứ thế mà chia tay chứ? Phải có lý do gì chứ?"
Đồng nghiệp rặn ra được mấy chữ: "Hình như là chê sếp Chu già..."
Tôi hít một hơi lạnh: "Chu Đình An già???"
Anh ta còn chưa đầy ba mươi mà!
Hơn nữa gương mặt đẹp trai như người mẫu thế kia mà còn bị chê thì bạn gái anh chắc phải là tiên nữ giáng trần mất!
Tôi vừa dứt lời thì nghe tiếng thang máy đối diện vang lên.
Cửa mở ra, tôi chạm ngay ánh mắt với người bên trong.
Là Chu Đình An.
Chẳng biết anh có nghe thấy mình nói gì không, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng, khiến người ta gai hết cả người.
"Sếp Chu."
Đồng nghiệp vội vàng chào hỏi, hành lang đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Tôi theo phản xạ lùi lại hai bước, cũng gọi theo: "Sếp Chu."
Chu Đình An đáp lại hờ hững, bước chân đi ra ngoài, ngay khi chuẩn bị lướt qua tôi thì đột nhiên dừng lại.
Giây tiếp theo, anh quay đầu nhìn sang, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào mặt tôi:
"Cô ở bộ phận nào?"
4
Tôi hơi sững sờ.
Trưởng nhóm bên cạnh vội nói: "Đây là Mạnh Nguyệt, nhân viên mới của bộ phận kế hoạch ạ."
Chu Đình An lại nhìn tôi vài giây, rồi chỉ thị: "Lát nữa bảo cô ấy vào báo cáo cho tôi, để tôi xem trình độ nhân viên mới tuyển của các người thế nào."
Trưởng nhóm vội vã đáp lời, còn tôi thì thấy đau đầu, sao lại bắt loại tép riu như tôi vào báo cáo chứ?
"Đừng căng thẳng."
Sau khi Chu Đình An đi xa, trưởng nhóm an ủi: "Dù sao dự án này em cũng đang theo, xuất hiện trước mặt sếp lớn nhiều cũng tốt cho việc nhận dự án lớn sau này của em."
Chuyện đã tới nước này, tôi đành phải thu dọn tài liệu rồi lên văn phòng tổng giám đốc.
Văn phòng Chu Đình An ở tầng mười bảy, ánh sáng rất tốt, chỉ có điều yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Tôi đứng ngoài cửa lấy tinh thần một lúc lâu rồi mới dám gõ cửa.
"Vào đi."
Nghe thấy tiếng vọng ra từ trong phòng, tôi thở phào một hơi rồi đẩy cửa bước vào: "Tổng giám đốc Chu, tôi đến báo cáo công việc ạ."
Chu Đình An ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt không chút cảm xúc: "Nói đi."
Tôi quả thực đã bám sát dự án này từ đầu, các chi tiết trong khung kế hoạch đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Tôi trình bày mất gần mười phút mới dừng lại: "Tóm lại là như vậy đó ạ, Tổng giám đốc Chu."
