Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 207: Bộ Bộ Ép Sát, Lục Gia Tham Chiến
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:35
Tâm tư Lãm Nguyệt phập phồng hơi lớn một chút, Lục Khuyết Nhiên đang an tĩnh ngồi ở một bên đột nhiên liền nâng mắt nhìn nàng một cái.
Lãm Nguyệt mạnh mẽ kinh hãi, không ngờ Lục Khuyết Nhiên nhạy bén như thế.
Nghĩ đến chính mình hiện giờ bất quá là một tiểu thị nữ Trúc Cơ Kỳ, Lãm Nguyệt lập tức vẻ mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh ròng ròng.
Nàng luống cuống nhìn Lục Khuyết Nhiên một cái, nháy mắt lại kinh hoảng cúi đầu.
Lục Khuyết Nhiên thấy thế thu hồi ánh mắt, vẻ mặt không thú vị nhìn chén trà trên bàn ngẩn người.
Hắn vốn không muốn cùng Thiên La Điện làm bạn, phương thức hành sự cùng lý niệm của bọn họ đều không hợp nhau với hắn.
Huống chi, Thân Đồ và Xích Viêm còn từng thừa dịp người ta gặp nguy, trọng thương Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt...
Vừa nghĩ tới cái tên này, trong lòng Lục Khuyết Nhiên chính là một trận đau đớn.
Nàng không chút do dự lựa chọn đứng ở bên cạnh Tiêu Cảnh Diệu, mà hắn sinh ra đã lấy diệt tà sùng làm sứ mệnh...
Ngày đó không thể mang Lãm Nguyệt đi thành nỗi đau âm ỉ trong lòng hắn, nếu lúc ấy ở Tác Oanh Đảo hắn có thể mang Lãm Nguyệt về Lục gia, như vậy chuyện ngày hôm nay có lẽ đã không liên quan đến Lãm Nguyệt rồi.
Lãm Nguyệt cảm giác được khí tức đồi nhiên trên người Lục Khuyết Nhiên đột nhiên tản mát ra, trong lòng cũng có chút không dễ chịu.
Trước kia, nàng cùng Lục Khuyết Nhiên, Chân Vân ba người nâng chén ngôn hoan, cao đàm khoát luận, gần như coi nhau là tri kỷ.
Ai có thể ngờ, trong nháy mắt, Lục Khuyết Nhiên và bọn họ liền thành sinh t.ử chi địch.
Mà Lục gia ở Cửu Châu cũng là một tồn tại thập phần đặc thù, trong nguyên tác miêu tả cũng không tường tận.
Từ đôi câu vài lời đại khái có thể đoán ra, Lục gia là một chi nhánh của đại gia tộc nào đó ở Thượng Giới, bọn họ gánh vác sứ mệnh duy trì Cửu Châu, ở chỗ này cắm rễ tu luyện.
Một khi có đệ t.ử tu luyện tới Đại Thừa Kỳ viên mãn, liền có thể thông qua thông đạo phi thăng đặc thù của gia tộc bay thẳng lên Thượng Giới.
Bởi vì tầng quan hệ này, nội tình Lục gia thập phần thâm hậu, công pháp tu luyện cũng cao cấp hơn Cửu Châu hiện có.
Nói tóm lại, tu sĩ Lục gia đi ra ở Cửu Châu đều là người xuất sắc, mà Lục Khuyết Nhiên làm đích tôn của gia chủ Lục gia, thực lực càng là không thể khinh thường.
Thảo nào Thiên La Điện sẽ trong thời gian ngắn đột nhiên lần thứ ba đăng môn Xích Hồng Cung, xem ra là bám vào Lục gia, lực lượng mười phần.
Công Tôn Nguyên Lăng nghe Khúc Lăng Dao và Thân Đồ nói, mày liễu nhíu lại, vẻ mặt nghi hoặc nói: "Vãn bối chỉ là không hiểu, lấy thế lực của Thiên La Điện ở Cửu Châu, hiện giờ lại thêm Lục gia, còn có nhiều tông môn quy thuận như vậy, chẳng lẽ còn đ.á.n.h không lại Thiên Hoa Tông sao? Cớ gì nhất định phải Xích Hồng Cung chúng ta tham gia?"
Công Tôn Nguyên Lăng nhanh mồm nhanh miệng, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ hỏi.
Lãm Nguyệt thấy thế khóe môi mấy không thể thấy nhếch lên, vấn đề mọi người trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, do Công Tôn Nguyên Lăng luôn luôn đại đại liệt liệt hỏi ra, lại thích hợp bất quá.
Thiên La Điện có thể có tâm tư gì chứ? Chẳng qua chính là lo lắng nhà mình trong Diệt Tà Chiến tổn thất thực lực, mà Xích Hồng Cung đứng ngoài cuộc ngư ông đắc lợi, cho nên một lòng muốn kéo Xích Hồng Cung xuống nước.
Đương nhiên, nếu "không khéo" Xích Hồng Cung trong Diệt Tà Chiến tổn thất t.h.ả.m trọng, bọn họ cũng không ngại thuận thế tiếp quản Xích Hồng Cung.
Đều là chút tâm tư dơ bẩn, nhân tinh ở đây ai có thể không biết chứ.
Công Tôn Nguyên Lăng cố ý có câu hỏi này, chính là muốn nhìn xem Thiên La Điện có thể nghĩ ra lý do đường hoàng gì lừa dối bọn họ, nếu lý do không thành lập, đừng trách nàng trực tiếp cự tuyệt!
"Thiếu cung chủ lời này sai rồi."
Khúc Lăng Dao đứng lên, nàng ánh mắt sáng quắc nhìn Công Tôn Nguyên Lăng, vẻ mặt chính khí lẫm nhiên.
"Làm đại môn phái đếm được trên đầu ngón tay của Cửu Châu, hưởng thụ tài nguyên số một số hai Cửu Châu, ta nghĩ, khi Cửu Châu gặp nạn, chúng ta lý nên người đầu tiên đứng ra, tiêu trừ tai họa ngầm!"
Thanh âm Khúc Lăng Dao leng keng hữu lực, nàng tuy cực kỳ mạo mỹ, nhưng trên mặt nàng không có chút mị ý nào, giữa mi tâm tràn đầy sự kiên trì và thực hành đối với tín ngưỡng.
Lãm Nguyệt nhìn dung nhan có ba phần giống mình này, trong lòng không khỏi cảm khái vạn ngàn.
Khúc Lăng Dao vẫn là Khúc Lăng Dao kia, khác với Thân Đồ một bụng cong cong quấn quấn, nàng là chân tâm thực ý suy nghĩ vì Cửu Châu.
Trong nguyên tác nàng chính là một người như vậy, tuy rằng hậu kỳ yêu Tiêu Cảnh Diệu, nhưng vì Cửu Châu an định, nàng vẫn luôn đem phần tình ý này đè ở đáy lòng, thống lĩnh thế lực Thiên La Điện, tận lực vây quét Tiêu Cảnh Diệu.
Cỗ tàn nhẫn, chính nghĩa cảm kia của nàng mắt thường có thể thấy được, mặc cho ai cũng chưa từng nhìn ra, sâu trong nội tâm nàng cũng có sự e lệ và ái mộ của tiểu nữ nhi.
Công Tôn Nguyên Lăng là hiểu biết Khúc Lăng Dao, nữ t.ử từ nhỏ đã bị đặt cùng một chỗ so sánh với nàng này, trong lòng có chính nghĩa cảm kiên định đến gần như cố chấp.
Trong lòng nàng có một cái cân, cân nhắc nặng nhẹ trong lòng nàng.
Cửu Châu, chính nghĩa, thái bình, những thứ này là Khúc Lăng Dao thường treo ở bên miệng.
Khi đối mặt với Khúc Lăng Dao, Công Tôn Nguyên Lăng thường thường sẽ sinh ra một loại ảo giác, trước mặt nàng không phải là một tiểu nữ t.ử mạo mỹ kinh người, mà là lão tiên sinh ngoan cố không thay đổi trong thoại bản.
Nàng lải nhải nói về thái bình thịnh thế trong lòng nàng, lại không biết Tu Tiên Giới ngươi lừa ta gạt này tô son trát phấn bất quá là thái bình mặt ngoài.
Đây này, chuyện Tiêu Cảnh Diệu vừa ra, giả tượng thái bình đã bị hoàn toàn dập nát, ngay cả chính nàng cũng thành một quân cờ của Thân Đồ, của Thiên La Điện.
Thiên La Điện dã tâm bừng bừng, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn, trong mắt Công Tôn Nguyên Lăng, chuyện tốt duy nhất bọn họ làm chính là nội định Khúc Lăng Dao làm Thiên La Điện chủ đời kế tiếp.
Nghĩ tới đây, Công Tôn Nguyên Lăng mấy không thể thấy u u thở dài, đáp lại: "Nếu các ngươi đã có năng lực tiêu diệt quỷ tu, lại cần gì lôi kéo Xích Hồng Cung ta tham gia, như vậy bất quá là đang mở rộng quy mô cuộc chiến tranh này."
"Hơn nữa, Xích Hồng Cung ta luôn luôn yêu thích hòa bình, chuyện đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c này, thật sự chán ghét thật sự."
"A, Thiếu cung chủ nói lời như vậy không khỏi quá mức trẻ con rồi." Thân Đồ vẫy vẫy tay với Khúc Lăng Dao, để nàng ngồi xuống, mà hắn thì đích thân trả lời Công Tôn Nguyên Lăng.
"Cửu Châu Tu Tiên Giới nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn (cùng vinh cùng nhục), môn phái khác xuất nhân xuất lực, tre già măng mọc, Xích Hồng Cung ngươi sự không liên quan mình treo lên thật cao, hay không quá làm cho người ta thất vọng đau khổ rồi?"
Công Tôn Nguyên Lăng lúc này rất muốn mắng một câu, "Đi cái nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn của ngươi", nói dễ nghe, không phải là quyết tâm muốn đem Xích Hồng Cung bọn họ cũng quấy nhiễu vào sao?
Lúc này, Thân Đồ đột nhiên lại cười khẽ một tiếng, trạng như vô ý nói: "Ta nghe nói, Thiếu cung chủ cùng Lãm Nguyệt tình cảm rất tốt, sẽ không phải là... muốn giúp bên kia chứ?"
Nghe được hai chữ Lãm Nguyệt, Lục Khuyết Nhiên toàn thân hơi run lên, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Công Tôn Nguyên Lăng hấp tấp, không ngờ nàng thế mà là bạn tốt của Lãm Nguyệt.
Trong lòng Lãm Nguyệt lộp bộp một chút, đang muốn dặn dò Công Tôn Nguyên Lăng đừng lộ tẩy, liền nghe được nàng cười lạnh một tiếng.
"Thân Điện chủ thật đúng là chụp một cái mũ thật lớn xuống, ta ngưỡng mộ Lãm Nguyệt tiên t.ử ai ai cũng biết, vị bên cạnh ngươi kia không phải cũng giống vậy sao?"
Công Tôn Nguyên Lăng đem ánh mắt dừng ở trên người Khúc Lăng Dao.
"Nếu Thân Điện chủ nói như thế, vậy ta có phải hay không cũng có lý do hoài nghi, Thiên La Điện các ngươi ở chỗ này tự biên tự diễn, trên thực tế cũng cùng Thiên Hoa Tông ám độ trần thương (lén lút qua lại) đâu?"
Thân Đồ nghe vậy biểu cảm mạnh mẽ cứng đờ, không ngờ mồm mép Công Tôn Nguyên Lăng lợi hại như vậy.
Nàng bất quá là một tiểu bối, lại tranh luận với nàng nữa quả thật có thất thân phận.
Vì thế Thân Đồ cười khẽ một tiếng, đem ánh mắt một lần nữa đặt ở trên người Công Tôn Trí Viễn trầm mặc đã lâu.
"Lời nói đùa thôi, nói về chuyện chính, không biết Công Tôn Cung chủ rốt cuộc nghĩ như thế nào đây?"
