Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 300: Liệt Trận Tại Bắc, Huyền Vũ Quy Vị
Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:37
Có sự che chở của Vương Ngũ Hành, Lãm Nguyệt không còn nỗi lo về sau.
Nàng quay người lại, ngẩng đầu ngưng vọng lôi kiếp yêu dị, cuối cùng cũng cảm nhận được một tia uy h.i.ế.p trong đó.
Là khí tức chưa từng gặp bao giờ, trong lôi kiếp... sẽ là thứ gì đây?
Khi Yêu Kiếp xuất hiện, ba tiểu thần thú đang vây quanh Yêu Hoa Kiếm kiểm tra trong khí hải đột nhiên mạnh mẽ ngẩng đầu lên.
Đây là!
Bọn chúng khiếp sợ vô cùng nhìn nhau, ánh mắt lại đồng loạt nhìn về phía cánh cửa bạch ngọc.
Chỉ thấy trên cánh cửa vốn dĩ trong suốt không tì vết, lúc này lại phủ lên một tầng màu đen.
Hô hấp của bọn chúng chợt ngưng trệ, theo sau đó là sự kinh hỉ và mong chờ không gì sánh được!
Sự ấp ủ của Yêu Kiếp còn lâu hơn cả kim lôi, Lãm Nguyệt lại dường như có mười phần kiên nhẫn.
Xung quanh người nàng bao quanh vô số sợi tơ vàng, đó là chế tài chi lực thực chất hóa hình thành một vòng bảo vệ.
Ầm ầm ầm Tiếng sấm nặng nề, phảng phất như tiếng thú gầm thét, Lãm Nguyệt toàn thân chấn động, đến rồi!
Yêu Kiếp lao xuống, so với sự dũng mãnh lỗ mãng của kim lôi, nó càng giống như sự linh động âm hiểm của rắn độc.
Ầm!
Kim quang và hồng quang va chạm, kích động lên một mảng ánh sáng rực rỡ.
Đó là một luồng khí tức băng lãnh âm hàn, khoảnh khắc tiếp xúc, liền như giòi trong xương, gặm nhấm đi lên.
Bề mặt cơ thể Lãm Nguyệt trong nháy mắt ngưng tụ ra một lớp sương lạnh, nàng kinh mà không loạn, Lôi chi Bản nguyên và chế tài chi lực trong cơ thể cuộn trào, đang định xua đuổi luồng khí tức quỷ dị này, đột nhiên giọng nói kích động của Long Nữ vang lên trong đầu Lãm Nguyệt.
"Chủ nhân, là Huyền Yêu Chi Khí!"
Lãm Nguyệt hơi ngẩn ra, Huyền Yêu Chi Khí?
Tâm thần nàng chìm vào trong khí hải, liếc mắt liền nhìn thấy, cánh cửa bạch ngọc vốn không tì vết lúc này đang rỉ ra từng sợi khí đen quỷ dị.
Trên cửa, vị trí trước đó của Thanh Phượng, Bạch Hổ, Long Nữ lúc này hiện lên một cái bóng đen khổng lồ.
Cổ của nó thon dài, phần đế lại cực lớn, bốn chân to như cột trụ, ẩn hiện trong hắc khí.
Ầm Yêu Kiếp cũng không dừng lại, Lãm Nguyệt nghe lời Long Nữ, không ngăn cản lôi kiếp nhập thể nữa, màu đỏ như m.á.u bao phủ lên bề mặt cơ thể nàng, Lãm Nguyệt đã hoàn toàn bị đóng băng!
Nhóm người Vương Ngũ Hành thời khắc chú ý bên này, thấy Lãm Nguyệt bỗng nhiên không có chút sức chống đỡ nào, ngây ngốc đứng đó, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Mà lúc này Lãm Nguyệt mới phát hiện, những màu đỏ như m.á.u kia chui vào trong cơ thể nàng, liền biến thành màu đen quỷ dị, bị bóng đen trên cánh cửa bạch ngọc chậm rãi hấp thu.
Càng ngày càng rõ ràng rồi...
Lãm Nguyệt không khỏi nín thở.
Yêu Kiếp tưởng rằng Lãm Nguyệt đã bó tay chịu trói, tâm hủy diệt sôi trào, trong tiếng sấm dường như ẩn ẩn lộ ra một tia cười đắc ý.
Dưới âm thanh thẩm phán, vô số Yêu Kiếp như d.a.o rơi xuống, tất cả đều lao về phía Lãm Nguyệt, hồng quang ch.ói mắt, nếu không phải có bài phường Nguyên Tinh làm che chắn, chỉ sợ phương viên ngàn dặm đều có thể nhìn thấy trận Yêu Kiếp màu đỏ k.h.ủ.n.g b.ố này!
Lãm Nguyệt bị động chịu đựng tất cả những điều này, toàn thân đau đớn như bị d.a.o cắt, huyết sắc thấm áo, nhưng chưa từng chống cự mảy may.
Kiên trì thêm chút nữa, bóng đen trên cửa sắp lộ ra bộ mặt thật rồi!
Dường như để đáp lại sự mong chờ của Lãm Nguyệt, cánh cửa bạch ngọc đột nhiên rung chuyển dữ dội, khí tức âm lãnh tàn phá bừa bãi, một giọng nói trầm thấp hồn hậu vang vọng khí hải.
"Liệt trận tại Bắc, Huyền Vũ tham kiến Ngô chủ!"
"Rầm" một tiếng nổ lớn, một bóng đen khổng lồ từ trên cánh cửa bạch ngọc bay ra, khoảnh khắc tiếp đất, gần như chiếm trọn cả khí hải!
Lãm Nguyệt ngẩng đầu, mênh m.ô.n.g bát ngát, chỉ nhìn thấy một cái chân khổng lồ chọc trời.
Cái này...
"Ngô chủ, ở đâu?"
Giọng nói trầm thấp từ trên đỉnh đầu xa xa truyền đến, mang theo một tia nghi hoặc sâu sắc.
Lãm Nguyệt: "..."
"Hay là ngươi cúi đầu xuống nhìn ta xem?"
"Ngô chủ, Huyền Vũ không nhìn thấy người."
Thanh Phượng, Bạch Hổ, Long Nữ nghe cuộc đối thoại này, đồng loạt đỡ trán.
Được rồi! Ngủ mấy vạn năm rồi, vẫn là cái đức hạnh này.
"Huyền Vũ đại ca, huynh biến nhỏ lại chút đi!" Long Nữ gân cổ gào lên một câu.
"A đúng đúng đúng, ta lại quên mất." Giọng nói như vừa tỉnh mộng của Huyền Vũ chậm rãi truyền đến.
Lãm Nguyệt: "..."
Huyền Vũ này sao lại không giống lắm với màn xuất hiện bá khí của nó nhỉ...
Cái chân khổng lồ trước mắt bắt đầu thu nhỏ cực nhanh, mai rùa màu đen huyền khắc đầy hoa văn xuất hiện đầu tiên trước mặt Lãm Nguyệt.
Tiếp theo là một cái cổ dài phủ đầy vảy đen, bên trên là một cái đầu thú dữ tợn, nơi mi vũ có hai sợi lông mày trắng dài rủ xuống.
"A, Ngô chủ!"
Khi ánh mắt Huyền Vũ rơi vào trên người Lãm Nguyệt, cuối cùng cũng phát ra một tiếng gọi đầy kinh hỉ.
Khoảnh khắc tiếp theo, thân trước của nó chậm rãi cong xuống, cung kính hành lễ với Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt định thần nhìn lại, tuy Huyền Vũ là thần thú, nhưng dáng vẻ lông mày trắng xóa này, chắc là một cụ già rồi...
"Không cần đa lễ, không cần đa lễ." Lãm Nguyệt vội vàng kính già yêu trẻ nói.
"Huyền Vũ đại ca!"
Ba tiểu thần thú nhìn thấy Huyền Vũ rất kích động, bọn chúng gần như cùng lúc phi như bay tới, sau đó... ngồi lên trên mai rùa của Huyền Vũ.
"Huyền Vũ đại ca, trên đời không còn chỗ ngồi nào thoải mái hơn mai rùa của huynh nữa!" Thanh Phượng híp mắt, vẻ mặt đầy thỏa mãn nói.
Bạch Hổ và Long Nữ vẻ mặt tán đồng gật đầu.
Lãm Nguyệt: "..."
Lâu ngày gặp lại, câu này nghe chẳng ấm lòng chút nào cả!
Huyền Vũ cười ha hả, tỏ ra đặc biệt hàm hậu, nhìn Lãm Nguyệt đang đứng cách đó không xa, Huyền Vũ híp mắt nói: "Chủ nhân, người trước kia không phải thích ngồi trên lưng Huyền Vũ nhất sao? Lên đi!"
Lãm Nguyệt: "..."
Long Nữ đung đưa hai cái chân ngắn gật đầu: "Đúng vậy chủ nhân, mau lên đi, trước kia còn là người dạy bọn ta ngồi đấy!"
Lãm Nguyệt: "..."
Nàng trước kia là loại người này sao?
"Nói chứ, lôi kiếp bên ngoài vẫn chưa dừng đâu..."
Lãm Nguyệt nhìn bốn con thú đã vui vẻ hòa thuận, đột nhiên cảm thấy mình độ kiếp cứ như đang chơi đùa vậy.
Huyền Vũ chậm rãi đi đến bên cạnh Lãm Nguyệt, nhìn hắc khí từ bốn phương tám hướng vẫn đang không ngừng thấm vào cơ thể nó, tỏ ra đặc biệt vui vẻ.
"Chủ nhân, cứ để nó đ.á.n.h đi, Huyền Yêu Chi Khí là bản nguyên chi lực của ta, nó đ.á.n.h càng lâu, chỉ sẽ khiến ta càng thêm mạnh mẽ, đợi nó đ.á.n.h mệt rồi, tự khắc biết dừng thôi."
Lãm Nguyệt:?
Được, chơi đi!
Dưới bài phường Nguyên Tinh, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ che chở bên cạnh Vương Ngũ Hành, nhìn Lãm Nguyệt bị Yêu Kiếp đ.á.n.h giữa không trung nửa canh giờ, đã tê liệt rồi.
Người khác độ kiếp là c.h.ế.t đi sống lại, tiểu sư muội độ kiếp... đây là nhập định hay là ngủ quên rồi?
Thôi kệ, tùy muội ấy đi, sau này chuyện gì xảy ra trên người muội ấy, bọn họ đều không muốn kinh ngạc nữa...
Lúc này, trong khí hải, Lãm Nguyệt và ba tiểu thần thú ngồi trên lưng Huyền Vũ, đang chạy nhảy vui đùa thỏa thích.
Quả nhiên, "chân hương" (thơm thật) có thể đến muộn, nhưng vĩnh viễn sẽ không vắng mặt!
Lãm Nguyệt đã lâu không vui vẻ như vậy, đang cùng bọn chúng nói cười, đột nhiên Huyền Vũ toàn thân chấn động.
"Yêu Kiếp dừng rồi! Chúc mừng chủ nhân độ kiếp thành công!"
Tim Lãm Nguyệt khẽ run lên, ý thức lập tức bay ra khỏi khí hải.
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy màu đỏ như m.á.u đang chậm rãi tan biến như băng tuyết, ánh nắng ấm áp từ khe hở của lôi vân trút xuống.
Lôi kiếp kết thúc, nàng thật sự Đại Thừa rồi!
