Đồ Đệ Ngoan Của Ta Hóa Thành Ma Tôn - Chương 6

Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:04

16

"Ồ." Ta gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình thản đối diện với Yểu Trọc.

"Ngươi có biết tại sao không?" Nàng ta tiếp tục "Trần Tinh Sát dẫu có bị thương ở bất cứ đâu cũng có thể hồi phục nhanh ch.óng nhờ ma lực, ngoại trừ một nơi duy nhất." Nàng ta chỉ vào trái tim mình: "Chỗ này."

"Lâm Uyển Sinh, ngươi có biết tại sao vết thương của ngươi chịu khép miệng không? Bởi vì trong những d.ư.ợ.c liệu Trần Tinh Sát đưa tới đều có pha lẫn m.á.u tim của hắn. Chỉ có cách đó mới giúp vết thương của kẻ bị hắn làm tổn thương có thể lành lại."

Ta sững sờ. Chẳng trách dạo này nhìn Trần Tinh Sát cứ xanh xao thế nào ấy.

"Kẻ đọa ma đáng lẽ phải trảm đứt tơ tình, vô ưu vô ái mới đúng." Yểu Trọc ngước nhìn cánh đồng hoa dập dờn, "Nhưng Trần Tinh Sát thì khác, hắn biến nơi này thành một ảo mộng rực cháy, và ngươi chính là tâm điểm duy nhất của ảo mộng đó. Cánh đồng hoa này là dành riêng cho ngươi."

...

Ta bĩu môi đứng dậy, phủi tay: "Lại nữa... Ngươi nói nhiều như vậy, chẳng lẽ là muốn thay Trần Tinh Sát tỏ tình với ta sao?" Khóe môi Yểu Trọc giật giật, lộ ra một vết nứt nhỏ trong vẻ ngoài lạnh lùng: "Không, ta..." "Trần Tinh Sát thích ngươi, ngươi vẫn chưa nhận ra sao? Điểm yếu của hắn chính là ngươi. Hắn không nỡ g.i.ế.c ngươi, cũng chẳng nỡ nhìn ngươi khổ, cho nên hắn quét sạch giới tu tiên nhưng lại độc nhất bỏ qua cho đám người Thanh Nhai phái của ngươi."

"Đã là yếu điểm, nếu ngươi muốn trốn, chắc không cần ta dạy cách chứ?" Lời ám chỉ đã quá rõ ràng. Nhưng ta vẫn thắc mắc tại sao nàng ta lại nhắc đến chuyện này. Ma nữ cười khẩy, xoay người để lại một câu nói dần tan trong gió: "Nếu ngươi trốn thật, Trần Tinh Sát sẽ buồn lắm đấy. Ngươi đối xử với hắn tệ như vậy, hắn nhất định sẽ hận c.h.ế.t ngươi. Lúc đó, khi ta ở bên cạnh an ủi, biết đâu hắn sẽ là của ta thì sao? Có câu nói, chi bằng nhường hắn cho ta đi."

Ta thực sự khâm phục cách tư duy trực diện và sòng phẳng của đám ma vật này. Nhưng đúng là ta không còn lựa chọn nào khác, ta nhất định phải trở về nhân gian.

17

Chiều tối hôm đó, ta đã uống cạn chén t.h.u.ố.c mà Yểu Trọc gửi tới. Theo lời nàng ta, loại t.h.u.ố.c này sẽ tạo ra triệu chứng trúng độc cực mạnh. Khi Trần Tinh Sát xông vào, hắn sẽ thấy ta đang tựa vào khung cửa hộc m.á.u không ngừng. Sau đó, Yểu Trọc sẽ xuất hiện, nói rằng ta uống nhầm t.h.u.ố.c độc, và cách duy nhất để giải độc là phải ngâm mình trong một con suối linh khí ở nhân gian.

Đó chính là cơ hội để ta thoát khỏi Ma giới. Chỉ cần về tới nhân gian, dù là địa bàn của Trần Tinh Sát, ta cũng có cách để thoát thân.

Chỉ là, ta tính sai một điều. Sau khi uống t.h.u.ố.c, bụng ta không hề đau đớn, ngược lại, một luồng khí nóng bỏng rát bắt đầu bốc lên từ đan điền. Đây không phải là độc d.ư.ợ.c, mà là... Xuân d.ư.ợ.c.

Vào lúc ta đang chao đảo vì sức nóng, một đôi ủng đen hiện ra trước mắt. "Sư phụ." Trần Tinh Sát từ từ ngồi xổm xuống, đôi huyết mâu nhìn ta chằm chằm: "Hóa ra Người muốn trốn đến thế sao, thà uống độc d.ư.ợ.c cũng muốn trốn khỏi ta."

Mẹ kiếp! Yểu Trọc và Trần Tinh Sát là đồng bọn! Ta cứ tưởng ma vật đầu óc đơn giản, nhưng ta quên mất con ma thú kia đã đi theo hắn bao lâu nay. Ta định nói gì đó, nhưng âm thanh phát ra lại mềm nhũn đến đáng sợ. Ánh mắt Trần Tinh Sát tối sầm lại. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt ta, ta run rẩy né tránh.

"Người đau lòng sao?" Mọi dây thần kinh của ta dường như đều nổ tung vì cái chạm đó. Luồng khí lạnh từ tay hắn khiến ta muốn nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy, nhưng hắn lại khéo léo tránh đi. "Tậc, sư phụ, Người định làm gì vậy? Không phải muốn trốn sao?"

Hắn cố tình áp sát nhưng không chạm vào, hơi thở nóng rực phả lên mặt ta. Thuốc này d.ư.ợ.c tính quá mạnh, dồn ta vào vực thẳm của d.ụ.c vọng. "Người nói xem, sao lại thở gấp như thế?" Ta nghiến răng hỏi: "Thuốc của tông môn nào? Dùng bao nhiêu liều?" Hắn nhếch môi: "Ừm, khoảng mười viên."

Mười viên Xuân d.ư.ợ.c?! Tên điên này muốn ám sát ta à?! Hắn cười, đưa tay quấn lấy một lọn tóc của ta: "Ai bảo sư phụ không nghe lời, cứ thích trốn đi mãi. Trong thoại bản nhân gian, người ta nói có con rồi thì nữ nhân sẽ không trốn nữa. Sư phụ muốn có một đứa không?" "Con cái gì mà con, ngươi chắc là hai chúng ta không bị cách ly sinh sản đấy chứ?"

Hắn im lặng một lát rồi bật cười: "Ừm, có thể nghiên cứu thử."

18

Cơn nóng hừng hực khiến ta không thể chịu nổi nữa khi hắn cứ lởn vởn xung quanh. Ta bực bội nhíu mày: "Trần Tinh Sát, ngươi có thể nhanh nhẹn lên chút được không?" Hắn cười bất lực: "Sư phụ, Người định bỏ cuộc không giãy giụa nữa à?" "Giãy giụa cũng chẳng để làm gì."

Cả hai cùng im lặng. "Sư phụ, vốn dĩ ta định mặc kệ Người một lát để Người phải cầu xin ta một chuyện." "Chuyện gì?" "Nói Người yêu ta." "Ta yêu ngươi."

Không gian như đông cứng lại. Hắn ngẩn người, rồi cười khẽ, đưa tay bóp nhẹ eo ta: "Xương cốt sao lại mềm thế này hả sư phụ?" "Trần Tinh Sát." Giữa cánh đồng hoa Bỉ Ngạn dập dờn, ta nghiêm túc nhìn vào mắt hắn: "Ta cũng từng nghĩ qua chuyện này. Chỉ là chúng ta định sẵn thuộc về hai thế giới khác nhau. Ta không trách ngươi đã đẩy ta vào đường cùng."

"Ta khá thích ngươi, bởi vì từ trước đến nay, công bằng mà nói, ngoại trừ việc ngươi tàn nhẫn với kẻ khác, ngươi đối xử với ta rất tốt. Hiện giờ ở đây còn tốt hơn Thanh Nhai phái nhiều, cho nên..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.