Độ Lê - Chương 118
Cập nhật lúc: 27/03/2026 13:08
Nói xong, cô lễ phép mỉm cười, rời khỏi phòng trà.
Thần bí dữ vậy luôn hả?
Khương Bảo Lê ăn được nửa miếng tiramisu, nhàm chán ngồi một lúc.
Bỗng nhiên, một hồi còi báo động ch.ói tai vang lên từ hành lang, khiến cô giật b.ắ.n cả người, cứ tưởng là cháy hay động đất gì đó.
Chỉ thấy một nhóm nhân viên y tế vội vã chạy qua, xông vào phòng bệnh.
Cửa phòng bật mở, Khương Bảo Lê nghe thấy bên trong vang lên tiếng la hét xé họng của một người phụ nữ.
Cô lập tức chạy theo nhóm bác sĩ, bước vào trong và nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp trông như điên loạn, đứng bên cửa sổ, tay cầm một con d.a.o gọt hoa quả, lưỡi d.a.o dính m.á.u.
Người phụ nữ trung niên vẻ mặt cuồng loạn, tóc tai rối bù, trong mắt ngấn lệ:
“Cút đi! Tôi không muốn gặp anh, cút đi! Không! Tôi không quen biết anh, tôi không biết anh!”
Lưỡi d.a.o nhuốm m.á.u chỉ thẳng vào Tư Độ.
Cánh tay phải của anh m.á.u me be bét, tay áo hoàn toàn bị nhuộm đỏ, m.á.u nhỏ từng giọt xuống đất.
Trên sàn là một quả lê bị gọt dở, cũng đã bị m.á.u nhuộm đỏ.
“Cút đi! Cút cho tôi!” Tiếng gào của người phụ nữ sắc nhọn đến mức gần như xé rách không khí, cơ thể yếu ớt gần như sụp đổ, “Tôi không biết anh! Anh mà còn đến nữa, tôi sẽ g.i.ế.c anh!”
Bác sĩ lập tức tiến lên, cố gắng giật lấy con d.a.o trên tay bà:
“Xin bà hãy bình tĩnh lại.”
Nhưng bà ta điên cuồng giãy giụa, vung d.a.o loạn xạ về phía mọi người.
Hai bác sĩ nam giữ c.h.ặ.t t.a.y bà, đè bà lại cạnh cửa sổ, cố gắng khống chế.
Tư Độ trầm giọng:
“Đừng làm bà ấy bị thương!”
Nghe vậy, mấy bác sĩ cũng không dám ra tay mạnh. Đến khi y tá chờ thời cơ, tiêm t.h.u.ố.c an thần từ phía sau, người phụ nữ mới dần yên tĩnh lại.
Miệng vẫn thì thào: “Cút đi… cút đi…”
Ngã xuống giường, ánh mắt nhìn Tư Độ đầy căm hận.
Khương Bảo Lê sững sờ trước cảnh tượng ấy, quay đầu liếc thấy vết thương m.á.u me bê bết trên cánh tay Tư Độ, tim cô như bị siết c.h.ặ.t.
Bản năng khiến cô nhào tới, nâng cánh tay bị thương của anh lên:
“Chảy nhiều m.á.u quá! Bác sĩ! Anh ấy bị thương rồi, mau xử lý giúp anh ấy đi!”
Bác sĩ sau khi ổn định bệnh nhân, vội quay sang nói với Tư Độ:
“Ngài Tư, mời đến phòng xử lý vết thương, tôi sẽ giúp ngài băng bó.”
Tư Độ quay lại nhìn người phụ nữ trên giường:
“Không được trói, chỉ cần cử người canh là được.”
Bác sĩ liên tục gật đầu đồng ý, rồi đưa anh ra khỏi phòng bệnh, đến phòng xử lý kế bên.
Khương Bảo Lê đứng tựa vào khung cửa, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Chân cũng bắt đầu run rẩy.
Cô chăm chăm nhìn vào vết thương đang rỉ m.á.u trên tay anh.
Tư Độ quay đầu lại, thấy sắc mặt cô tái nhợt, hơi ngẩn người.
Tưởng cô sợ m.á.u, anh liền lạnh nhạt nói với bác sĩ:
“Đưa cô ấy ra ngoài.”
Khương Bảo Lê bị bác sĩ chặn ở ngoài cửa, lại nghe chị y tá an ủi rằng chỉ là vết thương ngoài da, không sao đâu.
Cảm giác tim đập thình thịch dần dần lắng xuống.
Vừa nhìn thấy cả cánh tay anh đầy m.á.u, trên tay áo, trên quần áo, trên sàn nhà… khắp nơi đều là m.á.u.
Khương Bảo Lê sợ hãi vô cùng.
Khi chạm vào vết nước mắt trên mặt, cô chợt nhận ra, có phải mình phản ứng hơi quá không.
Khóc cái gì chứ.
Giống như một đứa trẻ vậy, lần trước bị Thư Hân Đồng hãm hại, bị bắt nạt ở Zenith Club, cô còn c.ắ.n răng không khóc.
Có lẽ… chỉ là sợ m.á.u thôi.
Cô tự nhủ như vậy, lấy khăn giấy lau sạch khuôn mặt.
Hít thở sâu, bình tĩnh lại.
Đi đến cửa phòng xử lý vết thương, nhìn trộm qua khe cửa, tiếc là không thấy gì cả.
Hơi lo lắng, nhưng nghĩ lại, nơi đây có hệ thống y tế tốt nhất, chỉ là một vết thương ngoài da, chắc không sao đâu.
Dù tự an ủi như vậy, cô vẫn rất muốn vào xem tình hình của anh.
Sao lại đóng cửa không cho cô vào chứ.
Xem ra, vẫn chưa coi cô là người nhà.
Muốn chinh phục anh, thật là… đường dài khó đi.
Khương Bảo Lê đi tới đi lui trong hành lang, thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng xử lý vết thương, thấy bác sĩ bưng khay băng gạc dính đầy m.á.u đi ra.
Cô vội vàng bước lên, bác sĩ nói: “Ngài Tư nói muốn ở một mình một lúc, không muốn bị làm phiền.”
“Ồ, vâng.”
Khương Bảo Lê ngoan ngoãn ngồi xuống ghế dài, ánh mắt hướng về phía căn phòng cuối hành lang.
Ban đầu, Khương Bảo Lê nghĩ rằng Tư Độ đã hành hạ người phụ nữ đó, nên bà ta mới hận anh đến vậy, muốn g.i.ế.c anh bằng mọi giá.
Nhưng nhớ lại hành động của Tư Độ trong phòng, và lời anh dặn bác sĩ… dường như không giống với sự tàn nhẫn lạnh lùng mà anh dành cho chú của mình.
Khương Bảo Lê nhìn xung quanh các nhân viên y tế đang bận rộn, muốn hỏi rõ hơn, nhưng nghĩ đến thái độ của người hộ lý lúc đầu, chắc hỏi cũng không ra.
Cô liền lấy điện thoại, gọi cho quản gia Triệu, nói thẳng rằng Tư Độ bị thương.
Quản gia Triệu nghe xong, vội vàng hỏi tình hình.
Khương Bảo Lê nói, họ đang ở viện dưỡng lão Mosen.
Nghe đến cái tên này, quản gia Triệu sững lại, ngạc nhiên hỏi Khương Bảo Lê: “Thiếu gia đưa cô đi gặp phu nhân rồi sao?”
“Đó là mẹ của Tư Độ?” Khương Bảo Lê càng ngạc nhiên hơn.
Trước đây cô từng nghe nói, cha của Tư Độ đã c.h.ế.t, mẹ thì điên.
Nhưng cô không thể liên tưởng người phụ nữ điên cuồng cầm d.a.o muốn g.i.ế.c anh lúc nãy với mẹ của anh ấy.
Dù Khương Bảo Lê không có mẹ, nhưng cô biết, tất cả các bà mẹ trên đời đều yêu thương con cái của mình.
