Độ Lê - Chương 172

Cập nhật lúc: 28/03/2026 14:01

“Không biến.” Hàn Lạc đã quen mặt dày, ngồi xuống ghế sofa đối diện.  

Tư Độ không thèm để ý anh ta nữa, ánh mắt hướng về chiếc l.ồ.ng tám cạnh giữa sân khấu.  

Khương  Bảo Lê cũng tò mò nhìn theo.  

Hai gã đàn ông cơ bắp như thú hoang, trong l.ồ.ng đ.á.n.h nhau, quyền cước đến thịt, m.á.u tóe tung tóe.

Khung cảnh man rợ và đẫm m.á.u, hoàn toàn khác biệt với những trận đấu quyền anh cô từng thấy trên TV.

Cô không chịu nổi cảnh tượng đẫm m.á.u như vậy, dạ dày cuộn lên từng cơn, suýt chút nữa nôn ra.

Khó chịu vô cùng.

Cô không nhịn được liếc nhìn Tư Độ, anh lại chăm chú, thưởng thức bữa tiệc đẫm m.á.u này.

Trên mặt, không hề có chút d.a.o động cảm xúc nào.

Khương Bảo Lê thực sự khó có thể xem tiếp trận đấu như vậy, xem nữa sợ rằng sẽ nôn ra mất.

Cô đứng dậy, muốn rời đi, nhưng bị hai vệ sĩ mặc tây trang chỉnh tề phía sau chặn đường.

“Tư Độ.” Cô quay đầu lại, “Ý gì?”

“Ngồi xuống, ở bên tôi.” Tư Độ nhàn nhạt nói, “Em đã hứa rồi.”

Khương Bảo Lê nhìn khuôn mặt lạnh tanh của anh, c.ắ.n răng, vẫn ngồi xuống.

Trong lòng không cam tâm tình nguyện.

Tư Độ nghiêng đầu, khóe miệng cong lên nụ cười chế giễu: “Tôi đã từng cùng em xem cả show người lớn rồi, bây giờ em ở bên tôi, xem chút thứ tôi thích.”

“Anh thích cái này sao?”

“Đúng.”

“…”

Tư Độ nhìn cô: “Không phải nói chấp nhận toàn bộ con người tôi sao, cái này đã không chấp nhận được rồi? 

Hay là… em vẫn luôn lừa dối tôi.”

“Em nói chấp nhận toàn bộ con người anh, không có nghĩa là phải cùng anh đi c.h.ế.t!” Khương Bảo Lê tức giận nói, “Đổi vị trí mà nghĩ xem, em bảo anh cùng ưm đi c.h.ế.t, anh có đi không?”

“Tôi sẽ.” Tư Độ bình tĩnh và chắc chắn nói, “Tôi yêu em, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ vì em mà c.h.ế.t.”

Anh đúng là đồ điên…

Không còn gì để nói.

Thoáng chốc, cô tự mình bình tĩnh lại, cầm lấy ly rượu của anh, uống cạn thứ rượu mạnh bên trong, khóe mắt cong lên một nụ cười —

“Được, em xem cùng anh, chỉ cần anh đừng kéo em đi nhảy dù, làm gì em cũng chiều.”

Dù sao, cũng chỉ còn hai ngày cuối cùng.

Cô ép mình ngẩng đầu lên, nhìn về phía giữa sân khấu.

Từng cơn buồn nôn dâng lên, ngay cả Hàn Lạc đứng bên cạnh cũng sắp không chịu nổi nữa.

Mấy lần muốn nói rồi lại thôi.

Mãi đến khi hai đấu thủ trên đài mình đầy thương tích xuống sàn, trận đấu kết thúc, Khương Bảo Lê đứng dậy, đi đến trước mặt hai vệ sĩ mặc tây trang.

Các vệ sĩ nhìn Tư Độ, cho đến khi anh khẽ vẫy ngón tay, họ mới nghiêng người, để cô rời đi.

Khương Bảo Lê không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi, Hàn Lạc thở dài, nhìn Tư Độ: “Báo thù cô ấy, cậu sẽ thấy vui sao?”

“Có.” Tư Độ uống cạn ly rượu trong tay.

“Cậu đang ép cô ấy hận cậu.”

Im lặng một lát, anh đặt ly thủy tinh xuống, ánh mắt mang theo vài phần tan vỡ —

“Cô ấy chưa bao giờ yêu tôi.”

“Sao cậu biết không?”

“Tôi biết.”

Trên thế giới này, sẽ không có ai yêu anh.

Hàn Lạc rất muốn nói với Tư Độ, trên thế giới này, sẽ không có nhiều tình yêu và hận thù cực đoan như vậy.

Anh ta không nghi ngờ Khương Bảo Lê thích anh, thậm chí có lẽ đã hơi yêu anh rồi.

Nhưng tình yêu thực sự lành mạnh, là yêu mình trước, rồi mới yêu người.

Sao anh có thể yêu cầu người khác… giống như kẻ điên như anh, đ.á.n.h đồng tình yêu với cái c.h.ế.t.

Anh làm như vậy, không dọa người ta chạy mất mới lạ!

Tư Độ sẽ không hiểu.

Thế giới của anh tràn ngập hận thù cực đoan, sinh mệnh giống như một đóa hoa ác nở rộ từ địa ngục.

Nở rộ dữ dội, héo tàn cô độc…

Không ai cứu được anh.

……

Khương  Bảo Lê rời khỏi câu lạc bộ quyền anh, dạ dày quay cuồng, buồn nôn đến mức suýt đứng không vững.

Cô loạng choạng lao vào nhà vệ sinh, gập người bên bồn rửa, nôn khan từng đợt.

Không nôn ra được gì, chỉ cảm thấy cổ họng bỏng rát, dạ dày co thắt từng cơn.

Khó chịu đến mức muốn ngất xỉu.

Cô rửa mặt, rút khăn giấy lau khô, quay người với đầu óc choáng váng, suýt nữa ngã xuống.

Một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy cánh tay cô.

“Không sao chứ?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tim Khương  Bảo Lê khựng lại một nhịp, cảm giác buồn nôn vừa đè xuống nay lại dâng trào trở lại.

Cô vội vã quay người nhào về bồn rửa, cúi gập xuống, cuối cùng cũng nôn ra được.

Mùi rượu nồng nặc khiến cô sặc đến chảy cả nước mắt.

Cơ thể run lên từng hồi, mãi mới bình ổn lại.

Thẩm Dục Lâu nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Đỡ hơn chút nào chưa?”

Không hề đỡ chút nào…

Khương  Bảo Lê đẩy anh ta ra.

“Không liên quan gì đến anh.”

“Anh đưa em về nghỉ.” Giọng Thẩm Dục Lâu vững vàng, “Em say rồi, còn không tìm nổi phòng đâu.”

“Buông ra! Buông tay!” Giọng cô vỡ vụn, mang theo cả tức giận.

“Lê Bảo! Dù sao đi nữa, anh vẫn là anh của em, không phải sao!” Giọng Thẩm Dục Lâu đột ngột cao lên, “Dù không còn tình cảm gì, anh nuôi em lớn từng ấy năm, ngay cả chút ân nghĩa cũng không còn à!”

Lời vừa thốt ra, cơ thể Khương  Bảo Lê cứng đờ.

Ân nghĩa…

Phải rồi, anh ta đã kéo cô ra khỏi bùn lầy, nuôi cô suốt bao năm.

Cô không giãy giụa nữa, để mặc Thẩm Dục Lâu dìu mình đi về phía thang máy.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, vừa vặn chạm phải gương mặt lạnh lùng của Tư Độ.

Hàn Lạc đứng sau anh, ánh mắt lướt qua Khương  Bảo Lê và Thẩm Dục Lâu, nhướng mày tỏ vẻ hóng chuyện.

Ánh mắt Thẩm Dục Lâu và Tư Độ giao nhau, tay anh buông lỏng, rút khỏi người Khương  Bảo Lê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Độ Lê - Chương 172: Chương 172 | MonkeyD