Độ Lê - Chương 194
Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:04
Cô ấy có cốt lõi ổn định, có tình yêu vô tận của cha mẹ nâng đỡ, nên cô ấy hành xử rất tự nhiên, lúc nào cũng ngây thơ trong sáng.
Đó là những thứ Khương Bảo Lê không tài nào học được.
Cô thường cảm thấy mình rất tối tăm, đứng ở một nơi không có ánh nắng mặt trời chiếu vào, lạnh lùng nhìn Aria, ghen tị với tất cả những gì cô ấy có.
Nhưng cô không muốn làm tổn thương Aria, vì chính cô cũng từng bị sự ghen tị của người khác làm tổn thương, cô hiểu rõ nếu không kiềm chế “sức mạnh đen tối” này, nó sẽ biến thành một thứ tâm lý rất méo mó.
Như những gì Kiều Mộc Ân và Thư Hân Đồng đã làm với cô.
Nhưng Khương Bảo Lê cũng muốn đấu tranh cho chính mình, vì biết rằng mình không thể buông bỏ.
Mỗi đêm cô đều thức đến khuya, ngoài việc nghĩ về anh thì vẫn là nghĩ về anh, nghĩ về anh mãi, nghĩ về anh không ngừng…
Cô cố ý tiếp cận Aria, đi mua sắm, ăn uống cùng cô ấy, giành được sự tin tưởng của cô ấy.
Aria nói với Khương Bảo Lê: “Bố tôi gửi tôi đi Malaysia học, ban đầu là học quan hệ quốc tế, muốn tôi về làm chính trị, do ông ấy cũng làm trong chính trị. Nhưng tôi tự ý đổi ngành, học vĩ cầm, tôi không muốn học chính trị, chán lắm…”
Khương Bảo Lê không hứng thú lắm, cô chuyển chủ đề sang Tư Độ, nói rằng hôm đó thấy Tư Độ đến xem buổi biểu diễn của cô ấy.
“Trước đây anh Tư Độ luôn lạnh nhạt với tôi, dù tôi có cố gắng trêu chọc thế nào, anh ấy cũng không mấy để ý, chẳng hiểu sao dạo gần đây lại thay đổi. Hôm đó anh ấy đến nghe buổi biểu diễn của tôi, còn đưa tôi về nhà nữa!”
“Được anh ấy thích không phải là chuyện tốt đâu.” Khương Bảo Lê nhắc nhở cô ấy.
“Tại sao? Không phải anh ấy là người đàn ông được yêu thích nhất Hồng Kông sao?”
Khương Bảo Lê bèn đóng vai “nữ phụ độc ác”: “Cô biết những tin đồn về anh ấy không?”
“Hả? Gì cơ?”
“Nhiều lắm!”
Khương Bảo Lê kể lại những chuyện lộn xộn mà Tư Độ từng làm, lược bớt, thêm mắm thêm muối cho Aria nghe, bao gồm việc có cô gái tặng anh ấy một con thỏ, anh ấy trả lại cô ấy cái đầu thỏ đẫm m.á.u, còn có cả chuyện thả ch.ó dọa người, và cả vụ nhảy dù đó…
Aria không thể tin nổi, bịt miệng lại: “Thật sao?”
“Chắc chắn.”
Khương Bảo Lê không hề nói dối, cũng không hề bôi nhọ anh .
“Những học sinh trước đây của trường Hughton, ai mà không biết anh ấy đáng sợ đến nhường nào.”
Aria có vẻ thực sự sợ hãi: “Làm sao bây giờ, tôi còn hẹn anh ấy đi xem phim ngoài trời ở ngoại ô nữa! Tôi không dám đi đâu!”
“Phim ngoài trời?” Khương Bảo Lê hơi ngạc nhiên, “Anh ấy… đồng ý rồi sao?”
“Đồng ý rồi.”
Cô lập tức cảm thấy chua xót.
Anh chưa từng đi cùng cô…
“Vậy… cô có định đi không?”
Aria lắc đầu lia lịa: “Tôi không đi nữa, tôi… tôi không dám đi.”
“Nhưng nếu không đi, anh ấy sẽ giận đấy! Cô đừng làm anh ấy giận.”
Aria suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chúng ta đổi ca vào buổi tập tối nay đi, tôi sẽ nói là tôi phải làm việc, cô xin lỗi anh ấy giúp tôi nhé, được không? Đừng để anh ấy giận.”
Khương Bảo Lê nhíu mày, ra chiều khó xử lắm: “Cũng không là phải không được, chỉ là…”
“Bảo Lê, làm ơn đi! Giúp tôi với! Tôi hứa, sau này sẽ không bao giờ làm phiền anh ấy nữa!”
“Vậy… được thôi, để tôi thử xem.” Khương Bảo Lê nói một cách khéo léo, “Không đảm bảo thành công đâu nhé.”
“Cảm ơn, cô tốt quá!”
“Vậy tôi về trang điểm đây, đi trước nhé.”
“Ừm ừm!”
Khương Bảo Lê vừa bước ra khỏi hậu trường, Tư An Nhàn liền lấy điện thoại gọi cho Tư Độ, cô ấy vừa cười khúc khích vừa nói:
“Anh ơi, tối nay em có việc, không đến được đâu!”
“Trong đoàn của em có một chị yêu anh say đắm, em thích chị ấy lắm, nên nhường cơ hội quý giá này cho chị ấy đó!”
Đây là nơi quái quỷ nào vậy?
Khương Bảo Lê bắt tàu điện ngầm vào giờ cao điểm tan tầm, đến điểm định vị mà Aria gửi cho mình, ga cuối của tàu điện ngầm cách điểm đến hai cây số, vốn dĩ cô định đến ga bắt taxi đi, ai ngờ nơi này đã là vùng ngoại ô hẻo lánh rồi.
Đến cả bóng ma cũng không thấy chứ đừng nói chi là taxi. Ngay cả trạm xe buýt cũng gỉ sét loang lổ.
May mà bên cạnh ga tàu điện ngầm có mấy chiếc xe đạp công cộng tàn tạ.
Khương Bảo Lê treo đồ ăn vặt lên tay lái, sau đó quét mã một chiếc xe đạp rồi hì hục đạp tới điểm đến.
Màn đêm đã buông xuống. Cô đến nơi, cuối cùng cũng có nhiều xe cộ hơn.
Đây là một bãi cỏ bằng phẳng ven sông, xe cộ dừng trên bãi cỏ khá nhiều, mọi người đều ngồi trong xe xem phim.
Màn hình phim ngoài trời ở đằng xa đang chiếu bộ phim của Châu Tinh Trì – “Đại Thoại Tây Du: Đại Thánh Thú Thân”.
Khương Bảo Lê xách túi đồ ăn vặt, tìm kiếm từng hàng xe rất lâu. Đến khi cô sắp bỏ cuộc vì tưởng anh không đến, đang chuẩn bị quay về thì lại nhìn thấy chiếc Maybach màu đen quen thuộc đậu ở hàng cuối cùng.
Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, Tư Độ đặt tay trên vô lăng.
Ánh sáng xanh lam mờ ảo của bảng điều khiển chiếu lên mặt anh, làm lộ rõ hàng mày sắc sảo và sườn mặt lạnh lẽo, kiên định của anh.
Tư Độ im lặng đ.á.n.h giá cô.
Tim Khương Bảo Lê đập thình thịch. Đến cả buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên cũng không căng thẳng đến vậy.
Tư Độ không động đậy, rõ ràng anh đã nhìn thấy cô nhưng lại coi như không thấy.
Khương Bảo Lê vuốt vuốt tóc rồi mỉm cười, sau đó mở cửa xe ngồi vào một cách rất tự nhiên: “Tư Độ, Aria bảo tôi đến nói với anh một tiếng, tối nay cô ấy có việc đột xuất nên không đến được, chắc cô ấy đã nói với anh rồi nhỉ.”
