Độ Lê - Chương 236

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:11

Tư Độ nhíu mày, c.h.ử.i thề: “Ông đang nói cái quái gì vậy?”

Đàm Ngự Sơn không gấp, ông lấy điện thoại từ túi áo vest ra rồi đưa kết quả xét nghiệm DNA cho anh xem.

Trong khoảnh khắc này, không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Tay Tư Độ, từ từ… buông khỏi cửa kính.

Tư Độ có hoảng loạn hay không, lão Hoàng không biết.

Chỉ biết lúc này lão Hoàng đã tê dại cả đầu.

Đây là cảnh tượng lịch sử gì vậy?

Cậu chu đe dọa cha vợ mất rồi!

Đàm Ngự Sơn lấy lại điện thoại, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tư Độ: “Tôi rất không thích cậu, dù cậu có yêu đương với con gái tôi hay không, tôi cũng sẽ không nương tay. Nhưng tôi sẽ không can thiệp vào lựa chọn của con bé. Con gái tôi vẫn chưa biết chuyện, tôi cảnh cáo cậu, đừng nói với nó, nếu không tôi sẽ công khai can thiệp, khiến hai người chia tay vĩnh viễn.”

Tư Độ im lặng vài giây, giọng điệu dịu xuống trong nháy mắt.

“Ông có muốn lên xe tôi, đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe không?”

Đàm Ngự Sơn không thèm đáp mà ấn nút đóng cửa kính, chiếc Mercedes gầm lên một tiếng, biến mất trong màn mưa.

Tư Độ tự mình đến đảo nhỏ có làng chài kia một chuyến.

Hòn đảo nằm ở phía đông nam thành phố cảng, chỉ có thể đến bằng thuyền. Đảo không lớn, mọi nhà đều làm nghề đ.á.n.h cá, không khí ngập tràn mùi mặn chát và tanh hôi.

Càng đào sâu vào thân thế của Khương Bảo Lê, anh càng thấy đau lòng.

Cô đã phải chịu nhiều khổ cực từ nhỏ.

Tư Độ tìm thấy những bức ảnh thời thơ ấu của Khương Bảo Lê tại nhà cũ của thím Lưu. Những bức ảnh đã phai màu, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cô bé tóc buộc b.í.m lệch, nở nụ cười ngây thơ.

Đầu tóc bù xù, má thì bẩn thỉu, khác xa với Khương Bảo Lê rực rỡ của hiện tại.

Nhưng điều duy nhất không thay đổi… là cô vẫn rất thích cười, hệt như như xưa.

Chẳng mấy chốc, Tư Độ đã tìm ra manh mối, anh lại đi Thái Lan và Ấn Độ vài chuyến.

Gần như có thể khẳng định, cô chính là con gái của Đàm Ngự Sơn.

Áp lực… đột nhiên tăng cao.

Trong thương trường, anh bắt đầu cố tình tránh đối đầu trực tiếp với Đàm Ngự Sơn, hành động quá rõ ràng, đến cả CEO Hàn Lạc của anh cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Hàn Lạc muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành, liền rủ anh đi b.ắ.n cung.

Nhưng miệng Tư Độ rất kín, chẳng hỏi ra được gì.

Chiếc đai lưng màu đen nâng đỡ vòng eo thon gọn, dây cung kéo đến cằm, căng cứng.

“Xoẹt” một tiếng, mũi tên đ.â.m thẳng vào tâm bia.

“Chuyện gì vậy? Chỉ cần đạo luật quản lý chế phẩm sinh học được thông qua, ngành công nghiệp làm đẹp của Đàm Ngự Sơn sẽ c.h.ế.t hàng loạt, chúng ta có thể mở sâm banh ăn mừng rồi, sao đến lúc sắp thông qua lại… hủy bỏ?”

Tư Độ không trả lời, vẫn tiếp tục kéo cung b.ắ.n tên.

Thân thế của Khương Bảo Lê không đơn giản, Đàm Ngự Sơn có nhiều kẻ thù, lúc này giữ bí mật, có lẽ cũng là để đảm bảo an toàn cho Khương Bảo Lê.

Vì vậy, anh càng không dám tiết lộ bất cứ điều gì.

“Nhìn xa trông rộng.” Anh lại rút một mũi tên, “Cần gì phải so đo với một ông già sắp xuống lỗ?”

“Không phải…” Hàn Lạc cười khẩy, “Cậu bắt nạt người già ít lắm sao? Nghe nói tối hôm đó trên cầu vượt biển, suýt nữa đã đẩy xe của người ta xuống biển, giờ lại ở đây tỏ ra kính trọng người già, đang diễn cái quái gì vậy?”

Tư Độ cực kỳ khó chịu, anh bèn tặng cho anh ta một ánh mắt sắc lẹm.

“Sao, không được nói động chạm đến cậu hả?”

Hàn Lạc liều mạng hét lên: “Bây giờ cậu muốn hòa giải với ông ta thì cũng đã muộn rồi, hai người đã như nước với lửa, đến mức muốn lấy mạng nhau rồi, đừng quên, lần trước ở Hawaii ông ta đã đối xử với cậu thế nào, lần này, cậu cũng suýt nữa lấy mạng ông ta đấy. Cậu không có đường lui đâu, con đường duy nhất là cứng rắn đến cùng.”

Lời vừa dứt, dây cung vang lên.

Mũi tên lướt qua tai Hàn Lạc, đ.â.m thẳng vào tường phía sau.

Hàn Lạc đứng cứng đờ, người như mất hồn.

“Ồn ào quá.”

Anh ta lập tức im bặt, không dám nói thêm lời nào, nhìn bóng lưng Tư Độ bỏ đi với vẻ khó chịu, lẩm bẩm:

“C.h.ế.t tiệt! Uống nhầm t.h.u.ố.c rồi hả? Sao mà nóng nảy thế?”

“Không được thỏa mãn à?”

……

Buổi diễn cuối cùng tại Thượng Hải kết thúc, chuyến lưu diễn cá nhân trong nước của Khương Bảo Lê cũng chính thức khép lại một cách hoàn hảo.

Cô đứng giữa sân khấu, cúi người thật sâu về phía khán giả.

Tiếng vỗ tay như sấm rền.

Dù ánh đèn ch.ói chang, nhưng cô vẫn nhìn thấy Tư Độ trong đám đông hỗn loạn.

Anh đeo khẩu trang màu đen, lặng lẽ đứng ở hàng ghế cuối cùng của lối đi.

Như một cái bóng không thể thoát khỏi.

Sau khi tẩy trang, Khương Bảo Lê từ chối bữa tiệc ăn mừng của đoàn, xách váy chạy ra ngoài như chim non trở về tổ.

Người quản lý đoàn gọi cô, cô không quay đầu lại, chỉ vẫy tay: “Bạn trai tôi đến rồi!”

Cô chạy ra khỏi phòng hòa nhạc, từ xa đã nhìn thấy người đàn ông đứng dưới ánh đèn đường.

Áo khoác đen, bờ vai thẳng tắp, tay xách vali, rõ ràng anh vừa xuống máy bay.

Khương Bảo Lê thấy mũi cay cay, cô lao vào lòng anh, ôm c.h.ặ.t lấy eo anh.

Tham lam cọ cọ vào anh…

Nhớ anh quá.

Tư Độ bị cô đẩy lùi nửa bước, sau đó, siết c.h.ặ.t vòng tay.

Khi trạng thái ch.ó con sắp bị kích hoạt, Khương Bảo Lê lại bất mãn đẩy anh ra, ngẩng đầu trừng mắt: “Đi một chuyến là mất tăm cả hai tháng, anh đi làm gì vậy?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.