Độ Lê - Chương 238

Cập nhật lúc: 28/03/2026 15:11

Tư Độ khẽ cười khẩy: “Năm nghìn tệ, em cũng biết định giá thật đấy, loại ngọc phỉ thúy đế vương xanh này quý hơn vàng, đem bán đấu giá cũng đủ cho em ăn chơi ba đời không hết.”

“Lúc đó em không biết, chỉ muốn có cái ăn thôi.” Khương Bảo Lê cầm lấy viên ngọc, xem xét thật kỹ.

Tư Độ nghĩ thầm, nếu lúc đó cô bán cho người thực sự hiểu giá trị, hoặc nhà đấu giá, có lẽ Đàm Ngự Sơn đã tìm được cô từ lâu.

“Khi ấy em bán cho người đàn ông buôn bán trên tàu, ông ta cũng không biết giá trị của nó nên bán đi với giá hai vạn, qua tay nhiều người, cuối cùng một thương nhân Ấn Độ đã mua lại viên ngọc, ông ta cất nó trong nhà, không lấy nó ra ngoài bao giờ nên rất khó tìm, anh đi qua mấy nước Đông Nam Á suốt hai tháng trời, tuần trước mới tìm lại được đấy.”

Khương Bảo Lê mở to mắt nhìn anh.

Tư Độ không biểu lộ gì, nhưng từng câu từng chữ đều là tấm chân tình.

Vậy hai tháng này anh bận đi khắp thế giới tìm viên đá cho cô ư?

“Nhưng mà… anh tìm nó làm gì vậy?”

“Nó là của em, là thứ duy nhất ba mẹ để lại cho em. Nếu tìm lại, có lẽ một ngày nào đó sẽ giúp em tìm được ba mẹ ruột.”

“Em chưa từng nghĩ đến việc tìm ba mẹ ruột.” Khương Bảo Lê bình thản đáp, “Họ đã bỏ rơi em rồi, tìm họ làm gì?”

“Dù sao họ cũng là người thân nhất của em.” Tư Độ ôm lấy mặt cô, bắt cô quay lại, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên má cô.

“Còn tốt hơn là em nhận giặc làm anh.”

“Hóa ra là vì Thẩm Dục Lâu.” Khương Bảo Lê bực bội nói, “Sau chuyện đám cưới đó, em đã quyết định đoạn tuyệt với anh ta rồi, anh còn ghen vô cớ gì nữa.”

“Ghen, anh ta có tư cách gì để anh ghen?”

“Thật sao.” Cô nghiêng đầu, tinh nghịch nhìn anh, “Không ghen thật à?”

“Không ghen chút nào, anh ta không xứng.” Anh đẩy đầu cô ra, sau đó đeo sợi dây đen của viên ngọc lên cổ Khương Bảo Lê.

Viên ngọc bích hoàng đế này đã giải tỏa hiểu lầm nhỏ giữa hai người.

Tối đó, Tư Độ đưa Khương Bảo Lê đi ăn một bữa hải sản thịnh soạn.

Nhà hàng ngoài trời bên biển với ánh chiều dịu dàng.

Ngoài cửa kính, sóng vỗ rì rào vào bờ.

Tư Độ kiên nhẫn bóc thịt càng cua, chấm nước gừng rồi đưa cho cô.

Khương Bảo Lê nghiêng đầu tránh đi.

“Không ăn?”

Khi anh định rút tay về, cô đột nhiên há miệng, c.ắ.n cả thịt lẫn ngón tay anh.

Cô nhẹ nhàng c.ắ.n đầu ngón tay anh, sau đó mút mút rồi mới buông ra.

Nhìn thấy sắc mặt Tư Độ hơi biến đổi, Khương Bảo Lê rất hài lòng, cô cười tươi ngắm nhìn vẻ khó chịu của anh.

Sau khi về phòng tắm rửa xong, Khương Bảo Lê mặc chiếc váy ngủ mỏng manh gợi cảm, nằm sấp trên giường, đặt vé máy bay về Hồng Kông cùng anh vào ngày hôm sau.

Nhưng rõ ràng Tư Độ có tâm sự, anh hỏi cô có muốn đi du lịch hay không, thời gian này anh có thể đi cùng cô.

Có vẻ như… anh không muốn cô về Hồng Kông lắm.

“Không được, em phải về tập nhạc mới rồi.”

“Bé yêu, anh có chuyện muốn nói với em.”

“Anh nói đi.”

“Nếu một ngày nào đó, em tìm được ba mẹ ruột, mà ba mẹ em lại không thích anh… em sẽ chọn ba mẹ, hay là chọn anh?” Anh nằm sấp trước mặt cô, đôi mắt ch.ó con nhìn cô đăm đăm.

“……”

Câu hỏi này giống như câu hỏi mẹ anh và cô cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai, thật vô lý hết sức.

“Sẽ không có chuyện đó đâu.”

“Nếu có thì sao?” Tư Độ không buông tha, nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, “Em chọn thế nào?”

“Tất nhiên em sẽ chọn anh.” Khương Bảo Lê trả lời không chút do dự, “Sao em lại phải chọn một người hoàn toàn xa lạ với em cơ chứ.”

Tư Độ thở phào nhẹ nhõm, nhưng tâm trạng vẫn không hoàn toàn thả lỏng.

Anh đè tay cô lên đỉnh đầu, sau đó đè cả người lên cô: “Nếu một ngày nào đó, ba ruột của em tìm đến, nói với em rằng ông ấy là ba em, thì em chỉ cần trả lời ông ấy một câu.”

“Ừ?” Cô ngây ngô nhìn anh.

Tư Độ nắm lấy cằm cô, giọng nói trầm xuống: “Em chỉ có một Daddy, đó là anh.”

“?”

Không phải chứ? XP* đã đảo ngược tình thế rồi sao?

XP: ám chỉ sở thích t.ì.n.h d.ụ.c.

Tư Độ bắt đầu chơi trò daddy cổ hủ này rồi à?

Khương Bảo Lê dùng đầu ngón tay móc vào cà vạt của anh, cười khúc khích như một con cáo nhỏ: “Muốn làm daddy của em à? Lúc trước chơi ‘trò chơi’ với em, không phải anh thích gọi em là mommy sao?”

Má Tư Độ lập tức đỏ ửng, tai cũng ửng hồng, nơi nào cũng đỏ như sắp chảy m.á.u đến nơi vậy.

Anh buông cô ra rồi kiêu hãnh quay lưng lại, cố che giấu nơi nào đó đang thay đổi.

Khương Bảo Lê như một con mèo nhỏ duyên dáng, từ từ bò đến trước mặt anh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt căng thẳng của anh.

“Thỉnh thoảng đổi vai… cũng không tệ đâu nhỉ?”

Ánh mắt Tư Độ tối sầm lại.

Cô tưởng anh đang đùa với cô, nhưng không, anh thực sự sợ… sợ Đàm Ngự Sơn ra tay, sợ mất cô.

Thời gian gần đây, Đàm Ngự Sơn đã từ chối tất cả thiện chí của Tư Độ.

Trên thương trường, họ là kẻ thù không đội trời chung, đều muốn đối phương biến mất khỏi thế giới này.

Đàm Ngự Sơn rất ghét anh, ghét cực kỳ.

Nhưng ông ấy là ba ruột, là m.á.u mủ ruột rà của cô, anh biết Khương Bảo Lê khao khát tình thân hơn bất kỳ ai.

Ngay cả Thẩm Dục Lâu đối xử với cô như vậy mà cô vẫn có thể tha thứ, còn coi Thẩm Gia Thanh như em trai ruột của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.